Chương 8: Nói ít làm nhiều.

Sau khi xuống nhà ăn đưa canh trở về lớp, Trần Tấn Hào từ đâu đã nhảy ra chặn đường Ngư Tranh bắt bẻ chuyện liên quan đến Tiêu Cảnh Vũ.

Cùng thời điểm đó, Lương Mỹ đột ngột xuất hiện không rõ đầu đuôi đã nhào đến đánh Ngư Tranh một bạt tai. Kết quả, cô ta lại ăn trọn một cái tát như trời đánh từ Trần Tấn Hào.

Biết được chuyện, Tiêu Cảnh Vũ im lặng không nói gì, tuy nhiên nét mặt cũng dần chuyển sang bất mãn không kém cô bạn Hoà Trúc của Ngư Tranh.

Mãi cho đến khi tan học, Ngư Tranh yên vị vào xe một hồi lâu vẫn chưa thấy Tiêu Cảnh Vũ ra tới. Qua tin nhắn trước đó anh chỉ nói có việc cần làm nên về muộn, cụ thể làm gì thì không nói.

Nhưng, Ngư Tranh sớm đã đoán được nguyên nhân.

Đợi tầm nửa tiếng cũng thấy mặt Tiêu Cảnh Vũ, vừa vào xe anh đã vội hỏi: “Sao cậu không về trước?”

Ngư Tranh không đáp, thay vào đó là nhìn chằm chằm vào vết bẩn trên áo sơ mi đồng phục của Tiêu Cảnh Vũ, cả những vết xước mới trên gương mặt anh.

Cô khẽ thở ra một hơi, bất lực hỏi: “Cậu đi tìm Trần Tấn Hào? Dù sao cậu ta cũng dạy dỗ lại bạn gái của cậu ta rồi, không cần phí sức vì họ.”

Biểu tình của Tiêu Cảnh Vũ trầm hẳn xuống, anh không chút e dè đáp thẳng: “Tôi nhận tiền là để bảo vệ cậu ở trường, để cậu bị thương... kẻ liên quan đứng ngoài cũng đừng hòng được yên.”

Nghe Tiêu Cảnh Vũ nói xong, Ngư Tranh không nhịn được bật cười. Cô xoay đầu nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe, thật lòng cảm thán: “Cậu đáng tin tưởng hơn tôi mong chờ.”

Tiêu Cảnh Vũ ngớ người hoang mang, ngay cả tài xế ngồi phía trước cũng không nhịn được mà nhìn trộm qua gương chiếu hậu.

Trở về nhà của Ngư Tranh, Tiêu Cảnh Vũ được đích thân cha mẹ cô mời ăn cơm. Cứ tưởng, thêm một người thì bầu không khí sẽ thêm náo nhiệt. Nào ngờ, bình thường Ngư Tranh vốn không thích nói chuyện tán dóc, Tiêu Cảnh Vũ lại càng kiệm lời.

Qua một hồi ăn uống trong yên lặng, ông Ngư hướng tầm mắt về phía Tiêu Cảnh Vũ ngồi cạnh Ngư Tranh ở đối diện, mở lời hỏi: “Cảnh Vũ, cậu có bằng lái xe máy chưa?”

“Dạ vẫn chưa.”

Trước thái độ thận trọng của Tiêu Cảnh Vũ, ông Ngư nhanh chóng nhận ra bản thân vừa hớ một phen. Ngay cả xe đạp Tiêu Cảnh Vũ cũng không có để đi, huống chi là xe máy.

Ông Ngư gật gù, vẻ mặt vờ như nghiêm túc, chậm rãi tiếp lời: “Chuyện là Ngư Tranh vẫn hay than phiền việc đi ô tô thường bị kẹt xe vào giờ cao điểm. Mà tính nó thì lại không thích bị động chạm vào người, nên tôi không thể thuê người lái xe máy đưa rước.”

Giữa lúc ông Ngư đang viện đủ cớ để hợp lý hoá việc mua xe cho Tiêu Cảnh Vũ đưa đón Ngư Tranh, bà Ngư không chịu nổi mà chen lời: “Lão già!”

Tiếng gọi của vợ cắt ngang, ông Ngư lập tức dừng lời đang nói để lắng nghe. Bà Ngư không hề vòng vo như ông, dứt khoát nói thẳng: “Ông cứ việc nói nhà Cảnh Vũ xa hơn nhà chúng ta, lại còn ngược đường đến trường. Vì ông không muốn thấy cảnh con gái mình phải đi sớm về muộn đưa đón Cảnh Vũ, vậy nên bây giờ mua xe máy để cậu ấy đưa đón con mình là được rồi.”

Tiêu Cảnh Vũ còn đang mơ màng trước những lời của ông Ngư vừa nãy, nghe bà Ngư nói xong anh liền thông suốt. Không để ông Ngư phải khó xử, Tiêu Cảnh Vũ nhanh nhảu đáp: “Chuyện đó không thành vấn đề, nhưng về bằng lái...”

Thấy Tiêu Cảnh Vũ nhiệt tình đón nhận, ông Ngư cũng không khách sáo nữa: “Tạm thời cậu cứ tập chạy cho cứng tay lái, tôi sẽ liên hệ nộp hồ sơ thi bằng lái cho cậu, chi phí thi bằng không cần lo.”

Cuộc trò chuyện kéo dài đến đây, Ngư Tranh theo phản xạ có điều kiện liếc nhìn Tiêu Cảnh Vũ một cái, vừa vặn bắt gặp nét mặt gượng gạo của anh. Nhắc đến tiền bạc quả nhiên như động đến cái tôi của phái nam.

Ngư Tranh ngoài mặt vẫn giả vờ không quan tâm, nhưng hoàn toàn có ý tốt đề nghị: “Tại sao cha phải chịu hết chi phí? Bằng lái sau này thuộc về cậu ấy, ít nhất cậu ấy cũng phải chịu một nửa.”

Tiêu Cảnh Vũ vừa kinh ngạc lại vừa có chút cảm động, bởi những lời tưởng như keo kiệt vô tình của Ngư Tranh hiện tại đã nói thay cho tiếng lòng của anh.

Nếu để Tiêu Cảnh Vũ tự nói ra, sợ rằng ông Ngư sẽ xem anh là kẻ đã nghèo còn có cái tôi cao.

Câu trước vừa dứt, câu sau Ngư Tranh đã sắp xếp đâu vào đấy: “Để Cảnh Vũ lấy lương làm ngoài giờ thứ bảy trả đi, hôm đó xem như cậu ấy làm không công.”

Nói rồi Ngư Tranh nhìn qua Tiêu Cảnh Vũ, cố ý nhấn mạnh: “Cậu thấy thế nào?”

Tiêu Cảnh Vũ không chút chần chừ, nhanh gọn đáp: “Được.”

Hot

Comments

Quân Quân

Quân Quân

quá là một người vk chu đáo nha ci 😁

2023-10-31

5

elys

elys

tương lai nhờ nhà vợ=)

2023-05-03

2

elys

elys

con mắm dồ này,lụm nó liền anh ơi

2023-05-03

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Phải chăng dây tơ hồng?
2 Chương 2: Vì cậu ở trong địa bàn của tôi.
3 Chương 3: “Song kiếm hợp bích”
4 Chương 4: Tin đồn lan rộng.
5 Chương 5: Không thể không nghi ngờ.
6 Chương 6: Thế giới luôn tồn tại sự đối lập.
7 Chương 7: Không còn biết ngại.
8 Chương 8: Nói ít làm nhiều.
9 Chương 9: Mưa ba ngày không ngớt.
10 Chương 10: Tin đồn chưa được xác nhận.
11 Chương 11: Ăn không được thì đạp đổ.
12 Chương 12: Chướng ngại vật khắp nơi.
13 Chương 13: Chọn tin tưởng.
14 Chương 14: “... tiệt trùng rồi”
15 Chương 15: Bí mật không thể che giấu.
16 Chương 16: Mâu thuẫn đầu tiên.
17 Chương 17: Mâu thuẫn nối tiếp.
18 Chương 18: Kín rình, để hở chúng rinh.
19 Chương 19: Lạnh hóa nóng
20 Chương 20: Không thể lường trước.
21 Chương 21: Bước ngoặc thay đổi.
22 Chương 22: Theo đuổi.
23 Chương 23: Chuyện gì cũng dám.
24 Chương 24: Bí mật lần đầu tiết lộ.
25 Chương 25: Bật đèn xanh.
26 Chương 26: Chủ quyền hình thành.
27 Chương 27: Dám thách, dám làm.
28 Chương 28: Nói ít, làm nhiều.
29 Chương 29: Thật thật giả giả, tất cả là thật.
30 Chương 30: Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa.
31 Chương 31: Dằn mặt.
32 Chương 32: Đánh nhanh rút gọn.
33 Chương 33: Ngư Vũ.
34 Chương 34: Tình cảm là thứ khó che giấu.
35 Chương 35: Giấu đầu lòi đuôi.
36 Chương 36: Sai kịch bản.
37 Chương 37: Cảm xúc vượt bậc.
38 Chương 38: Lắm đòi hỏi.
39 Chương 39: Bày mưu tính kế.
40 Chương 40: Ngoài dự đoán.
41 Chương 41: Khoét vách trèo tường.
42 Chương 42: Nhận thức muộn.
43 Chương 43: Mưu đồ bất chính.
44 Chương 44: Kẻ nhát gan.
45 Chương 45: Mèo vờn chuột.
46 Chương 46: Chờ đợi ra tay.
47 Chương 47: Ngoài ý muốn.
48 Chương 48: Sự đồng cảm.
49 Chương 49: Trà nóng – Rượu giao bôi.
50 Chương 50: Giao kèo.
51 Chương 51: Sẵn sàng đánh đổi.
52 Chương 52: Vượt qua cảm xúc.
53 Chương 53: Lùi lại một bước.
54 Chương 54: Hương vị trái cấm.
55 Chương 55: Hết tham.
56 Chương 56: Một tiễn anh đi, một đợi anh về.
57 Chương 57: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (1)
58 Chương 58: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (2)
59 Chương 59: Nếm thử.
60 Chương 60: Tin tưởng vô điều kiện.
61 Chương 61: Ngoài mong đợi.
62 Chương 62: Vấn đề phát sinh.
63 Chương 63: Càng mong đợi, kết quả càng khó ngờ.
64 Chương 64: Không kịp mong chờ.
65 Chương 65: Cảm giác đã từng.
66 Chương 66: Tin tưởng đến từ trái tim và lý trí.
67 Chương 67: Phá vỡ lời hứa (1)
68 Chương 68: Phá vỡ lời hứa (2)
69 Chương 69: Sớm có kế hoạch.
70 Chương 70: Kể tội.
71 Chương 71: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (1)
72 Chương 72: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (2)
73 Chương 73: Thừa nhận thua cuộc.
74 Chương 74: Kết thúc, chính là sự khởi đầu.
75 Chương 75: Đen tối là bệnh truyền nhiễm.
76 Chương 76: Không dám tin, không dám nghĩ.
77 Chương 77: Yêu sinh hận.
78 Chương 78: Tuyệt tình.
79 Chương 79: Lạnh như tuyết.
80 Chương 80: Không nói, không có nghĩa là không làm.
81 Chương 81: Sự thật, vẫn sẽ là sự thật.
82 Chương 82: Tường thành sụp đổ.
83 Chương 83: Những điều không thể tưởng tượng (1)
84 Chương 84: Những điều không thể tưởng tượng (2)
85 Chương 85: Để tâm, nhưng chỉ để đúng người.
86 Chương 86: “Đặt cọc”
87 Chương 87: Món quà bất ngờ (1)
88 Chương 88: Món quà bất ngờ (2)
89 Chương 89: Luôn tính trước một bước.
90 Ngoại truyện: Gia đình, là chúng ta.
91 Bạn có một tin nhắn mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Phải chăng dây tơ hồng?
2
Chương 2: Vì cậu ở trong địa bàn của tôi.
3
Chương 3: “Song kiếm hợp bích”
4
Chương 4: Tin đồn lan rộng.
5
Chương 5: Không thể không nghi ngờ.
6
Chương 6: Thế giới luôn tồn tại sự đối lập.
7
Chương 7: Không còn biết ngại.
8
Chương 8: Nói ít làm nhiều.
9
Chương 9: Mưa ba ngày không ngớt.
10
Chương 10: Tin đồn chưa được xác nhận.
11
Chương 11: Ăn không được thì đạp đổ.
12
Chương 12: Chướng ngại vật khắp nơi.
13
Chương 13: Chọn tin tưởng.
14
Chương 14: “... tiệt trùng rồi”
15
Chương 15: Bí mật không thể che giấu.
16
Chương 16: Mâu thuẫn đầu tiên.
17
Chương 17: Mâu thuẫn nối tiếp.
18
Chương 18: Kín rình, để hở chúng rinh.
19
Chương 19: Lạnh hóa nóng
20
Chương 20: Không thể lường trước.
21
Chương 21: Bước ngoặc thay đổi.
22
Chương 22: Theo đuổi.
23
Chương 23: Chuyện gì cũng dám.
24
Chương 24: Bí mật lần đầu tiết lộ.
25
Chương 25: Bật đèn xanh.
26
Chương 26: Chủ quyền hình thành.
27
Chương 27: Dám thách, dám làm.
28
Chương 28: Nói ít, làm nhiều.
29
Chương 29: Thật thật giả giả, tất cả là thật.
30
Chương 30: Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa.
31
Chương 31: Dằn mặt.
32
Chương 32: Đánh nhanh rút gọn.
33
Chương 33: Ngư Vũ.
34
Chương 34: Tình cảm là thứ khó che giấu.
35
Chương 35: Giấu đầu lòi đuôi.
36
Chương 36: Sai kịch bản.
37
Chương 37: Cảm xúc vượt bậc.
38
Chương 38: Lắm đòi hỏi.
39
Chương 39: Bày mưu tính kế.
40
Chương 40: Ngoài dự đoán.
41
Chương 41: Khoét vách trèo tường.
42
Chương 42: Nhận thức muộn.
43
Chương 43: Mưu đồ bất chính.
44
Chương 44: Kẻ nhát gan.
45
Chương 45: Mèo vờn chuột.
46
Chương 46: Chờ đợi ra tay.
47
Chương 47: Ngoài ý muốn.
48
Chương 48: Sự đồng cảm.
49
Chương 49: Trà nóng – Rượu giao bôi.
50
Chương 50: Giao kèo.
51
Chương 51: Sẵn sàng đánh đổi.
52
Chương 52: Vượt qua cảm xúc.
53
Chương 53: Lùi lại một bước.
54
Chương 54: Hương vị trái cấm.
55
Chương 55: Hết tham.
56
Chương 56: Một tiễn anh đi, một đợi anh về.
57
Chương 57: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (1)
58
Chương 58: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (2)
59
Chương 59: Nếm thử.
60
Chương 60: Tin tưởng vô điều kiện.
61
Chương 61: Ngoài mong đợi.
62
Chương 62: Vấn đề phát sinh.
63
Chương 63: Càng mong đợi, kết quả càng khó ngờ.
64
Chương 64: Không kịp mong chờ.
65
Chương 65: Cảm giác đã từng.
66
Chương 66: Tin tưởng đến từ trái tim và lý trí.
67
Chương 67: Phá vỡ lời hứa (1)
68
Chương 68: Phá vỡ lời hứa (2)
69
Chương 69: Sớm có kế hoạch.
70
Chương 70: Kể tội.
71
Chương 71: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (1)
72
Chương 72: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (2)
73
Chương 73: Thừa nhận thua cuộc.
74
Chương 74: Kết thúc, chính là sự khởi đầu.
75
Chương 75: Đen tối là bệnh truyền nhiễm.
76
Chương 76: Không dám tin, không dám nghĩ.
77
Chương 77: Yêu sinh hận.
78
Chương 78: Tuyệt tình.
79
Chương 79: Lạnh như tuyết.
80
Chương 80: Không nói, không có nghĩa là không làm.
81
Chương 81: Sự thật, vẫn sẽ là sự thật.
82
Chương 82: Tường thành sụp đổ.
83
Chương 83: Những điều không thể tưởng tượng (1)
84
Chương 84: Những điều không thể tưởng tượng (2)
85
Chương 85: Để tâm, nhưng chỉ để đúng người.
86
Chương 86: “Đặt cọc”
87
Chương 87: Món quà bất ngờ (1)
88
Chương 88: Món quà bất ngờ (2)
89
Chương 89: Luôn tính trước một bước.
90
Ngoại truyện: Gia đình, là chúng ta.
91
Bạn có một tin nhắn mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play