Chương 9: Mưa ba ngày không ngớt.

Ăn cơm xong, ông Ngư dẫn Tiêu Cảnh Vũ ra xem thử chiếc xe ông đã chuẩn bị. Vì lo thanh niên mới lớn đam mê tốc độ, nên mặc dù thân thể anh có cao lớn thì cũng không có cơ hội được giao xe mô tô phân khối lớn.

Thay vào đó, chỉ là một chiếc xe tay ga loại cổ điển.

Đứng trên bậc thềm trước nhà nhìn xuống chỗ Tiêu Cảnh Vũ và ông Ngư dưới sân, Ngư Tranh dõi theo bóng dáng cao lớn của anh ngồi trên chiếc xe nhỏ, sự đối lập rõ ràng khiến cô không nhịn được bật cười.

“Trông ngốc thật.”

Lời nói của Ngư Tranh vừa dứt, bà Ngư đứng bên cạnh cô cùng hai người bên dưới sân lập tức ngoái đầu nhìn.

Đối diện với những ánh mắt dò xét, Ngư Tranh vội thu lại bộ dạng vô tư vừa rồi, mặt mũi cũng nghiêm nghị trở lại, vờ như không có chuyện gì mà quay lưng trở vào nhà.

Ngay khi bóng dáng của Ngư Tranh khuất sau cửa lớn, ông Ngư vẫn chưa thoát khỏi hoài nghi mà lên tiếng hỏi: “Ngư Tranh vừa cười đấy à?”

Bà Ngư vẫn chưa thể tiếp nhận sự thật, đành cười khẩy phủ nhận: “Con gái ông mà biết cười thì chắc mưa ba ngày không ngớt!”

Câu trước bà Ngư vừa nói xong, theo sau trên trời bỗng vang lên tiếng rầm lớn, mây đen kéo đến báo hiệu sắp đổ mưa.

Cùng lúc này, hai vợ chồng ông bà Ngư giật mình nhìn nhau, sau đó lại cùng nhìn qua Tiêu Cảnh Vũ vẫn còn đứng ngây người ngơ ngác.

Không ngờ nhất chính là bà Ngư buộc miệng nói, trời thật sự đổ mưa liên tục mấy ngày, như thể minh chứng cho việc Ngư Tranh vốn nghiêm nghị nay đã biết cười.

Sáng sớm thứ sáu, bầu trời chưa kịp hửng nắng đã mưa âm u. Do Tiêu Cảnh Vũ vẫn chưa thi bằng lái nên chưa được ông Ngư giao xe, trước mắt vẫn đi chung xe ô tô có tài xế đưa rước của nhà Ngư Tranh.

Thức sớm do buổi sáng trời lạnh, thời gian Ngư Tranh tới nhà Tiêu Cảnh Vũ đón anh đến trường cũng sớm hơn mọi khi.

Ngư Tranh ngồi trong xe một hồi, không hề báo cho Tiêu Cảnh Vũ biết cô đã đến. Nghĩ ngợi tới lui, Ngư Tranh bỗng quyết định xuống xe vào trong nhà anh xem thử.

Đi bộ vào con hẻm nhỏ, Ngư Tranh có chút hiếu kỳ đảo mắt quan sát địa điểm xung quanh. Dưới cơn mưa phùn se lạnh, tán ô lớn cũng không cách nào che được khí chất vốn có của cô.

Vào sâu tầm năm trăm mét, qua cửa sổ bằng kính trong suốt không kéo rèm, Ngư Tranh bất giác khựng bước nhìn vào bên trong.

Tấm kính ố cũ cũng không cách nào che giấu được sự lạc lõng hiu quạnh, Tiêu Cảnh Vũ ngồi ở chiếc bàn đơn nhỏ bằng gỗ, ăn vội bát mỳ tôm cho bữa sáng.

Dường như cảm nhận được có người nhìn mình, Tiêu Cảnh Vũ bất giác ngẩng đầu lên, tức khắc chạm ngay ánh mắt của Ngư Tranh ở bên ngoài.

Tiêu Cảnh Vũ vội buông đũa đứng dậy ra mở cửa, Ngư Tranh cũng tự động phối hợp đi đến chỗ cửa chính.

Cửa vừa mở, giọng nói trầm ấm của Tiêu Cảnh Vũ đã truyền tới: “Sao cậu đến sớm vậy?”

“Hôm nay dậy sớm.” Ngư Tranh vừa trả lời vừa gấp ô đặt trước cửa, sau đó chậm rãi theo sau anh bước vào trong.

Lần đầu đến nhà Tiêu Cảnh Vũ, Ngư Tranh mới biết không gian nhà của anh thậm chí còn nhỏ hơn phòng ngủ của cô. Chiếc giường đơn rỉ sét đặt gọn một góc tường, quần áo không được bao nhiêu bộ treo gần đó, chỗ nấu ăn cũng có mỗi một chiếc bếp ga mini, cùng ấm nước và một chiếc nồi nhỏ.

Nói cho dễ nghe một chút là đơn sơ, nói thẳng thắn là tồi tàn.

Trong lúc xem nhà của Tiêu Cảnh Vũ, vô tình rơi vào tầm mắt của Ngư Tranh là chiếc ô được treo trên vách tường, chiếc ô màu trắng mới tinh không chút bụi bẩn.

Trong lòng Ngư Tranh đang chùng xuống, giờ đây cảm giác lại bẫng đi một nhịp.

Chiếc ô hàng Pháp được làm thủ công độc nhất, Ngư Tranh dám chắc chắn nó là của mình.

Đã qua nhiều năm nhưng Ngư Tranh vẫn còn nhớ rõ, vào một đêm mùa hè từ cấp hai lên cấp ba, cô đã cùng gia đình đi ăn tối với gia đình Trần Tấn Hào để chúc mừng chuyển cấp thuận lợi.

Khi ấy với độ tuổi mười lăm, Ngư Tranh biết Trần Tấn Hào đã có bạn gái, thêm điều cô ghét nhất chính là phải mang danh vị hôn thê của cậu ta dù bản thân không có cảm tình, vậy nên cô đã chủ động đề nghị hủy hôn ước.

Nhưng vì gìn giữ mối quan hệ đôi bên, ông ngoại cô không đồng ý, ông ngoại Trần Tấn Hào cũng chỉ hứa quản thúc cậu ta, tuyệt nhiên không ai chịu thuận theo.

Chính từ ngày hôm đó Ngư Tranh đã có suy nghĩ, cô thà sinh trưởng trong một gia đình bình thường để được tự do, thà lấy một người nghèo khó nhưng thật lòng yêu thương mình, còn hơn phải chịu đựng cuộc sống bị áp đặt theo khuôn khổ không mong muốn.

Cũng trong buổi tối hôm đó, dưới cơn mưa nặng hạt lạnh lẽo, Ngư Tranh tình cờ bắt gặp một thanh niên mặc đồng phục bảo vệ dầm mưa dắt xe cho khách. Khi ấy cô thật lòng cho rằng, hình ảnh chăm chỉ cố gắng kia đẹp hơn gấp trăm ngàn lần so với bộ dạng hào nhoáng của Trần Tấn Hào.

Chỉ là Ngư Tranh không ngờ tới, người được cô tặng ô năm đó lại là Tiêu Cảnh Vũ.

Nhưng nếu giờ đây Ngư Tranh nhắc về chuyện cũ, chỉ sợ sẽ động chạm đến lòng tự tôn của Tiêu Cảnh Vũ.

Không nói ra là cách tốt nhất mà Ngư Tranh lựa chọn, cô vờ như không biết gì về chiếc ô kia. Tạm gác tâm tư cá nhân sang một bên, lúc Ngư Tranh lấy lại tâm trí cho thực tại đã thấy Tiêu Cảnh Vũ đứng ăn nhường ghế cho cô, cô cũng không chút khách sáo ngồi xuống.

Xung quanh rõ ràng đang lạnh, ngồi vào chỗ Tiêu Cảnh Vũ ngồi vừa nãy, Ngư Tranh lập tức cảm nhận được hơi ấm. Cô liếc mắt nhìn Tiêu Cảnh Vũ vội ăn mỳ, buộc miệng hỏi: “Ngon không?”

Tiêu Cảnh Vũ ngập ngừng không trả lời, đắn đo mất mấy giây mới dối lòng đáp: “Ngon.”

“Cho tôi ăn thử.”

Trước lời đề nghị đột ngột của Ngư Tranh, Tiêu Cảnh Vũ chột dạ vội từ chối: “Không ngon!”

Biểu cảm của Ngư Tranh dần chuyển sang mất kiên nhẫn, giọng điệu cũng trở nên đầy chất vấn: “Vậy mà vẫn ăn?”

Bị Ngư Tranh tấn công tinh thần, động tác của Tiêu Cảnh Vũ vẫn còn chút chần chừ, thế nhưng đầu óc như một mảng giấy trắng mang mỳ thừa đem đi đổ.

Đến khi đổ xong, Tiêu Cảnh Vũ mới giật mình sực tỉnh, đến lúc nhận thức được hành động thì đã làm xong mọi thứ theo ý của Ngư Tranh.

Hot

Comments

An Nhiên

An Nhiên

Nam9 và N9 truyên này thấy cưng quá hà

2023-02-19

8

Anh Thuw🥹🥹

Anh Thuw🥹🥹

zì thao túng tâm lí zữ zậy chị :))))

2023-01-09

6

Nguyễn Thảo

Nguyễn Thảo

.

2023-01-08

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Phải chăng dây tơ hồng?
2 Chương 2: Vì cậu ở trong địa bàn của tôi.
3 Chương 3: “Song kiếm hợp bích”
4 Chương 4: Tin đồn lan rộng.
5 Chương 5: Không thể không nghi ngờ.
6 Chương 6: Thế giới luôn tồn tại sự đối lập.
7 Chương 7: Không còn biết ngại.
8 Chương 8: Nói ít làm nhiều.
9 Chương 9: Mưa ba ngày không ngớt.
10 Chương 10: Tin đồn chưa được xác nhận.
11 Chương 11: Ăn không được thì đạp đổ.
12 Chương 12: Chướng ngại vật khắp nơi.
13 Chương 13: Chọn tin tưởng.
14 Chương 14: “... tiệt trùng rồi”
15 Chương 15: Bí mật không thể che giấu.
16 Chương 16: Mâu thuẫn đầu tiên.
17 Chương 17: Mâu thuẫn nối tiếp.
18 Chương 18: Kín rình, để hở chúng rinh.
19 Chương 19: Lạnh hóa nóng
20 Chương 20: Không thể lường trước.
21 Chương 21: Bước ngoặc thay đổi.
22 Chương 22: Theo đuổi.
23 Chương 23: Chuyện gì cũng dám.
24 Chương 24: Bí mật lần đầu tiết lộ.
25 Chương 25: Bật đèn xanh.
26 Chương 26: Chủ quyền hình thành.
27 Chương 27: Dám thách, dám làm.
28 Chương 28: Nói ít, làm nhiều.
29 Chương 29: Thật thật giả giả, tất cả là thật.
30 Chương 30: Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa.
31 Chương 31: Dằn mặt.
32 Chương 32: Đánh nhanh rút gọn.
33 Chương 33: Ngư Vũ.
34 Chương 34: Tình cảm là thứ khó che giấu.
35 Chương 35: Giấu đầu lòi đuôi.
36 Chương 36: Sai kịch bản.
37 Chương 37: Cảm xúc vượt bậc.
38 Chương 38: Lắm đòi hỏi.
39 Chương 39: Bày mưu tính kế.
40 Chương 40: Ngoài dự đoán.
41 Chương 41: Khoét vách trèo tường.
42 Chương 42: Nhận thức muộn.
43 Chương 43: Mưu đồ bất chính.
44 Chương 44: Kẻ nhát gan.
45 Chương 45: Mèo vờn chuột.
46 Chương 46: Chờ đợi ra tay.
47 Chương 47: Ngoài ý muốn.
48 Chương 48: Sự đồng cảm.
49 Chương 49: Trà nóng – Rượu giao bôi.
50 Chương 50: Giao kèo.
51 Chương 51: Sẵn sàng đánh đổi.
52 Chương 52: Vượt qua cảm xúc.
53 Chương 53: Lùi lại một bước.
54 Chương 54: Hương vị trái cấm.
55 Chương 55: Hết tham.
56 Chương 56: Một tiễn anh đi, một đợi anh về.
57 Chương 57: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (1)
58 Chương 58: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (2)
59 Chương 59: Nếm thử.
60 Chương 60: Tin tưởng vô điều kiện.
61 Chương 61: Ngoài mong đợi.
62 Chương 62: Vấn đề phát sinh.
63 Chương 63: Càng mong đợi, kết quả càng khó ngờ.
64 Chương 64: Không kịp mong chờ.
65 Chương 65: Cảm giác đã từng.
66 Chương 66: Tin tưởng đến từ trái tim và lý trí.
67 Chương 67: Phá vỡ lời hứa (1)
68 Chương 68: Phá vỡ lời hứa (2)
69 Chương 69: Sớm có kế hoạch.
70 Chương 70: Kể tội.
71 Chương 71: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (1)
72 Chương 72: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (2)
73 Chương 73: Thừa nhận thua cuộc.
74 Chương 74: Kết thúc, chính là sự khởi đầu.
75 Chương 75: Đen tối là bệnh truyền nhiễm.
76 Chương 76: Không dám tin, không dám nghĩ.
77 Chương 77: Yêu sinh hận.
78 Chương 78: Tuyệt tình.
79 Chương 79: Lạnh như tuyết.
80 Chương 80: Không nói, không có nghĩa là không làm.
81 Chương 81: Sự thật, vẫn sẽ là sự thật.
82 Chương 82: Tường thành sụp đổ.
83 Chương 83: Những điều không thể tưởng tượng (1)
84 Chương 84: Những điều không thể tưởng tượng (2)
85 Chương 85: Để tâm, nhưng chỉ để đúng người.
86 Chương 86: “Đặt cọc”
87 Chương 87: Món quà bất ngờ (1)
88 Chương 88: Món quà bất ngờ (2)
89 Chương 89: Luôn tính trước một bước.
90 Ngoại truyện: Gia đình, là chúng ta.
91 Bạn có một tin nhắn mới
Chapter

Updated 91 Episodes

1
Chương 1: Phải chăng dây tơ hồng?
2
Chương 2: Vì cậu ở trong địa bàn của tôi.
3
Chương 3: “Song kiếm hợp bích”
4
Chương 4: Tin đồn lan rộng.
5
Chương 5: Không thể không nghi ngờ.
6
Chương 6: Thế giới luôn tồn tại sự đối lập.
7
Chương 7: Không còn biết ngại.
8
Chương 8: Nói ít làm nhiều.
9
Chương 9: Mưa ba ngày không ngớt.
10
Chương 10: Tin đồn chưa được xác nhận.
11
Chương 11: Ăn không được thì đạp đổ.
12
Chương 12: Chướng ngại vật khắp nơi.
13
Chương 13: Chọn tin tưởng.
14
Chương 14: “... tiệt trùng rồi”
15
Chương 15: Bí mật không thể che giấu.
16
Chương 16: Mâu thuẫn đầu tiên.
17
Chương 17: Mâu thuẫn nối tiếp.
18
Chương 18: Kín rình, để hở chúng rinh.
19
Chương 19: Lạnh hóa nóng
20
Chương 20: Không thể lường trước.
21
Chương 21: Bước ngoặc thay đổi.
22
Chương 22: Theo đuổi.
23
Chương 23: Chuyện gì cũng dám.
24
Chương 24: Bí mật lần đầu tiết lộ.
25
Chương 25: Bật đèn xanh.
26
Chương 26: Chủ quyền hình thành.
27
Chương 27: Dám thách, dám làm.
28
Chương 28: Nói ít, làm nhiều.
29
Chương 29: Thật thật giả giả, tất cả là thật.
30
Chương 30: Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa.
31
Chương 31: Dằn mặt.
32
Chương 32: Đánh nhanh rút gọn.
33
Chương 33: Ngư Vũ.
34
Chương 34: Tình cảm là thứ khó che giấu.
35
Chương 35: Giấu đầu lòi đuôi.
36
Chương 36: Sai kịch bản.
37
Chương 37: Cảm xúc vượt bậc.
38
Chương 38: Lắm đòi hỏi.
39
Chương 39: Bày mưu tính kế.
40
Chương 40: Ngoài dự đoán.
41
Chương 41: Khoét vách trèo tường.
42
Chương 42: Nhận thức muộn.
43
Chương 43: Mưu đồ bất chính.
44
Chương 44: Kẻ nhát gan.
45
Chương 45: Mèo vờn chuột.
46
Chương 46: Chờ đợi ra tay.
47
Chương 47: Ngoài ý muốn.
48
Chương 48: Sự đồng cảm.
49
Chương 49: Trà nóng – Rượu giao bôi.
50
Chương 50: Giao kèo.
51
Chương 51: Sẵn sàng đánh đổi.
52
Chương 52: Vượt qua cảm xúc.
53
Chương 53: Lùi lại một bước.
54
Chương 54: Hương vị trái cấm.
55
Chương 55: Hết tham.
56
Chương 56: Một tiễn anh đi, một đợi anh về.
57
Chương 57: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (1)
58
Chương 58: Đặt cược tương lai, nuôi dưỡng hy vọng (2)
59
Chương 59: Nếm thử.
60
Chương 60: Tin tưởng vô điều kiện.
61
Chương 61: Ngoài mong đợi.
62
Chương 62: Vấn đề phát sinh.
63
Chương 63: Càng mong đợi, kết quả càng khó ngờ.
64
Chương 64: Không kịp mong chờ.
65
Chương 65: Cảm giác đã từng.
66
Chương 66: Tin tưởng đến từ trái tim và lý trí.
67
Chương 67: Phá vỡ lời hứa (1)
68
Chương 68: Phá vỡ lời hứa (2)
69
Chương 69: Sớm có kế hoạch.
70
Chương 70: Kể tội.
71
Chương 71: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (1)
72
Chương 72: Khoét vách trèo tường, leo giường “đẽo” em (2)
73
Chương 73: Thừa nhận thua cuộc.
74
Chương 74: Kết thúc, chính là sự khởi đầu.
75
Chương 75: Đen tối là bệnh truyền nhiễm.
76
Chương 76: Không dám tin, không dám nghĩ.
77
Chương 77: Yêu sinh hận.
78
Chương 78: Tuyệt tình.
79
Chương 79: Lạnh như tuyết.
80
Chương 80: Không nói, không có nghĩa là không làm.
81
Chương 81: Sự thật, vẫn sẽ là sự thật.
82
Chương 82: Tường thành sụp đổ.
83
Chương 83: Những điều không thể tưởng tượng (1)
84
Chương 84: Những điều không thể tưởng tượng (2)
85
Chương 85: Để tâm, nhưng chỉ để đúng người.
86
Chương 86: “Đặt cọc”
87
Chương 87: Món quà bất ngờ (1)
88
Chương 88: Món quà bất ngờ (2)
89
Chương 89: Luôn tính trước một bước.
90
Ngoại truyện: Gia đình, là chúng ta.
91
Bạn có một tin nhắn mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play