Chương 16: Thái Văn Kỳ không có bố.

Đã hơn một tháng trôi qua kể từ khi sự cố hôn môi xảy ra, Tô Mộ Nghiên vẫn luôn tránh tiếp xúc với Thái Văn Kỳ.

Không phải cô giận dỗi hay khó chịu gì với Thái Văn Kỳ, vì sau khi bình tĩnh và suy nghĩ kỹ lại thì cô cảm thấy chuyện hôn môi cũng không phải anh cố ý. Chỉ là mỗi lần ở gần anh cô lại cảm thấy vô cùng ngượng ngùng và khó xử, vì vậy cứ tránh mặt anh đi là tốt nhất.

Tô Mộ Nghiên nghĩ dù sao cô và Thái Văn Kỳ cũng ghét nhau rồi, bây giờ ngó lơ nhau luôn cũng không có vấn đề gì.

Đến lúc thì giữa kỳ, Tô Mộ Nghiên làm bài kiểm tra rất tốt, kết quả đứng thứ ba trong lớp - đồng hạng với Hà Tuyết Sam, còn người xếp thứ nhất và thứ hai trong lớp là Thái Văn Kỳ và Thái Ngạn Nhân.

Trong nguyên tác Thái Ngạn Nhân là người có kết quả thi tốt nhất, nhưng bây giờ người đứng nhất lớp lại là Thái Văn Kỳ nên Tô Mộ Nghiên cảm thấy hơi bất ngờ.

Thái Văn Kỳ cũng bất ngờ không kém trước kết quả của Tô Mộ Nghiên. Cô không những đứng thứ ba trong lớp mà còn đạt điểm tuyệt đối ở môn Tiếng Anh. Giáo viên Tiếng Anh đã tuyên dương cô ngay trước lớp nên Thái Văn Kỳ lại vô thức chú ý đến cô hơn.

Vào ngày thứ tư.

Hà Tuyết Sam bị ốm nên xin nghỉ, Tô Mộ Nghiên vì thế nên rất buồn chán, nhưng người còn buồn chán hơn cô đương nhiên là Thái Ngạn Nhân.

Giờ ra chơi trước tiết thể dục, Tô Mộ Nghiên một mình đi thay đồ thể dục ở phòng thay đồ, sau đó lại vào nhà vệ sinh để chỉnh lại tóc. Không nghĩ rằng đến lúc chỉnh tóc xong, vừa bước ra khỏi cửa nhà vệ sinh thì cô lại nghe thấy có mấy đứa con trai nhắc đến tên của Thái Văn Kỳ.

“Mày có thấy mặt thằng Thái Văn Kỳ lớp 10-1 trông giống với mặt thằng Thái Ngạn Nhân lớp nó không?” Đồng Thụy Trạch nói.

“Ừ, trông giống phết, nhìn như anh em.”

“Mà hai đứa nó lại cùng họ Thái nữa chứ, chẳng lẽ là anh em sinh đôi hả?”

“Không phải.” Đồng Thụy Trạch nói, “Hồi cấp hai tao học cùng Thái Ngạn Nhân, còn từng đến nhà nó chơi một lần. Nó là con một, nhà không có anh em nào khác đâu.”

Mấy đứa con trai còn lại nghe thấy thế thì hỏi: “Nhưng tự nhiên mày nói chuyện này làm gì?”

Đồng Thụy Trạch đứng gần cửa nhà vệ sinh nam, khóe môi nhếch lên trông cực kỳ ngứa mắt. “Mày có biết nhà Thái Ngạn Nhân giàu lắm không? Bố Thái Ngạn Nhân là ông chủ của một công ty lớn, mà mấy ông chủ lắm tiền nhiều của thì thường hay ăn chơi, ra ngoài bồ bịch rồi có con ngoài giá thú.”

Nói đến đây, Đồng Thụy Trạch lại nhếch mép cười đểu.

Từ khi thấy Thái Văn Kỳ diễn vai hoàng tử trên sân khấu, crush của Đồng Thụy Trạch liền mê mẩn Thái Văn Kỳ, cho nên bây giờ cậu ta muốn bịa chuyện để chửi rủa Thái Văn Kỳ cho đỡ tức.

Tuy nhiên Đồng Thụy Trạch lại không biết rằng lúc này Thái Văn Kỳ đang rửa tay trong nhà vệ sinh, cho nên cậu ta không biết sợ mà oang oang cái mồm: “Thái Ngạn Nhân và Thái Văn Kỳ cùng họ, trông mặt hai đứa lại giống nhau như thế, chúng mày có cảm thấy hai đứa nó chung một dòng máu không? Tao cảm thấy có khi thằng Thái Văn Kỳ là con rơi của bố Thái Ngạn Nhân đấy! Haha!”

Mấy người bạn kia nghe xong thì cũng cười hùa theo. Thái Văn Kỳ ở trong nhà vệ sinh thì bẻ khớp ngón tay, chuẩn bị ra ngoài tác động vật lý lên người Đồng Thụy Trạch.

Nhưng anh còn chưa kịp bước ra thì một tiếng động lớn đã vang lên, nghe giống như tiếng nước đổ xuống đất. Ngay sau đó, anh lại nghe thấy tiếng của Đồng Thụy Trạch: “Mẹ kiếp con nhỏ kia! Mày làm cái quái gì thế?”

“Xin lỗi nha.” Một giọng nữ quen thuộc vang lên, Thái Văn Kỳ ở trong nhà vệ sinh liền khựng người lại.

Ở bên ngoài, Tô Mộ Nghiên cong môi cười, nhưng ánh mắt nhìn Đồng Thụy Trạch lại vô cùng lạnh lẽo.

Tay Tô Mộ Nghiên đang cầm xô nước vừa lấy ra từ nhà vệ sinh nữ, khóe môi cô nhếch lên trông vô cùng kiêu ngạo: “Tôi không cố ý hắt nước vào người cậu đâu. Tại miệng cậu thốt ra mấy lời dơ bẩn quá nên tôi mới muốn dùng nước rửa sạch cặn bã trong miệng cậu thôi.”

Đồng Thụy Trạch nghe vậy thì trợn trừng mắt, lớn giọng: “Mày nói cái gì?”

Tô Mộ Nghiên nhìn Đồng Thụy Trạch ướt như chuột lột trước mặt thì đặt xô nước xuống rồi tiếp tục chế nhạo: “Chó có thể sủa bậy, nhưng người thì không thể nói bậy đâu nha. Đừng có tùy tiện bôi nhọ người khác, nếu không nhân cách sẽ bốc mùi lắm đấy!”

Đồng Thụy Trạch nghe đến đây thì tức điên lên nhưng không làm gì được. Tô Mộ Nghiên cũng không muốn dây dưa thêm với cậu ta nên liền tặng cho cậu ta một ánh mắt khinh thường quay người rời đi.

Nhưng đi được mấy bước, Tô Mộ Nghiên lại nhớ ra một việc nên liền quay lại, nói với Đồng Thụy Trạch: “Đúng rồi! Khuôn mặt Thái Văn Kỳ và Thái Ngạn Nhân trông chẳng giống nhau lắm. Khuôn mặt Thái Văn Kỳ đẹp trai như vậy là do thừa hưởng nhan sắc từ mẹ cậu ấy đấy! Dù là Thái Ngạn Nhân hay là bố Thái Ngạn Nhân cũng không đẹp bằng cậu ấy đâu.”

Nói dứt lời Tô Mộ Nghiên liền quay người rời đi.

Trong lúc đó, Thái Văn Kỳ vẫn đang đứng thẫn thờ trong nhà vệ sinh.

Nghe thấy những lời Tô Mộ Nghiên nói, trái tim anh không ngừng run lên.

Cô nói anh giống mẹ.

Nhớ năm cấp hai một bạn nữ thường đến bắt chuyện với anh, có một lần bạn nữ đó nói: “Thái Văn Kỳ, trông cậu đẹp trai thế này, chắc bố của cậu lúc trẻ ắt hẳn cũng phải đẹp trai lắm nhỉ.”

Lúc đó Thái Văn Kỳ cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía bạn nữ kia rồi nói: “Cút.”

Bạn nữ đó bị dọa sợ, từ đó về sau không dám đến bắt chuyện với Thái Văn Kỳ nữa.

Trong tiểu thuyết, có một lần Hà Tuyết Sam cũng nói với Thái Văn Kỳ: “Tớ đoán rằng bố của cậu là một người rất dịu dàng, lịch thiệp, cho nên cậu mới trở thành một người tuyệt vời như thế này.”

Thái Văn Kỳ lúc đọc đoạn này trong tiểu thuyết thì nở một nụ cười mỉa mai.

Dịu dàng, lịch thiệp? Không hề! “Bố” của anh chỉ là một tên khốn mà thôi.

Thái Văn Kỳ cảm thấy ghê tởm khi người khác nhắc đến “bố” của anh. Bọn họ muốn khen anh thì khen đi, lôi “bố” của anh vào làm gì chứ? Anh không có bố, Thái Ngạn Nhân mới là người có bố.

Còn anh… Anh chỉ có mẹ và ông ngoại. Nhưng tại sao khi khen anh, bọn họ lại không nhắc đến ông ngoại và mẹ của anh?

Thái Văn Kỳ thật ra cũng chẳng trông ngóng ai nhắc đến mẹ của mình, bởi vì bà ấy đã mất rồi. Nhưng hôm nay nghe thấy Tô Mộ Nghiên lên tiếng vì anh, còn nói rằng anh giống mẹ, trong lòng anh liền dâng trào một cảm xúc khó tả.

Ngoài ông ngoại ra, Tô Mộ Nghiên là người đầu tiên nói rằng anh giống mẹ của anh.

Hot

Comments

Quyên nhi🐿️💕

Quyên nhi🐿️💕

truyện của chị táo cuốn vãiii

2024-02-08

2

Quỳnh Nguyễn

Quỳnh Nguyễn

đọc truyện này phát mk nghiền luôn ấy

2023-08-07

7

Tiểu Bạc Hà 小薄荷.🎋

Tiểu Bạc Hà 小薄荷.🎋

truyện hay lắm luônnn

2023-06-11

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên sách.
2 Chương 2: Cô gái đó mới là nữ chính sao?
3 Chương 3: Kẹo là của cậu, đúng không?
4 Chương 4: Bị giáo viên gọi.
5 Chương 5: CLB Kịch.
6 Chương 6: Trên sân bóng chuyền.
7 Chương 7: Tham gia CLB Kịch.
8 Chương 8: Vai diễn.
9 Chương 9: Bữa tối.
10 Chương 10: Cùng nhau đến trường.
11 Chương 11: Bế kiểu công chúa.
12 Chương 12: Chỉ là bạn cùng lớp “bình thường”.
13 Chương 13: Ngày biểu diễn.
14 Chương 14: Nàng Lọ Lem.
15 Chương 15: Không ưa nhau?
16 Chương 16: Thái Văn Kỳ không có bố.
17 Chương 17: Thương Thái Văn Kỳ.
18 Chương 18: Suýt chút nữa đã đổ gục trước anh.
19 Chương 19: Kế hoạch của Thái Văn Kỳ.
20 Chương 20: Kẻ lừa gạt.
21 Chương 21: Ghen ghét.
22 Chương 22: Thái Văn Kỳ đeo kính.
23 Chương 23: Bút và bánh.
24 Chương 24: Cơn mưa.
25 Chương 25: Có đau lòng không?
26 Chương 26: An ủi.
27 Chương 27: Từ bỏ.
28 Chương 28: Ganh ghét và đố kỵ.
29 Chương 29: Làm gia sư?
30 Chương 30: Họp phụ huynh.
31 Chương 31: Vị trí đầu tiên.
32 Chương 32: Nam phụ xuất hiện.
33 Chương 33: Tô Mộ Nghiên và Thái Văn Kỳ.
34 Chương 34: Sắp đến Valentine.
35 Chương 35: Socola.
36 Chương 36: Thích?
37 Chương 37: Bởi vì thích.
38 Chương 38: Vừa ngốc, lại vừa đáng yêu.
39 Chương 39: Có định tỏ tình không?
40 Chương 40: Tình yêu có biến mất?
41 Chương 41: Hành động mập mờ.
42 Chương 42: Có chút thích?
43 Chương 43: Bạn gái?
44 Chương 44: Trừng phạt?
45 Chương 45: Thật sự nhớ cậu.
46 Chương 46: Tự nguyện.
47 Chương 47: Sự trừng phạt của Tô Mộ Nghiên kết thúc.
48 Chương 48: Tô Mộ Nghiên của trước kia?
49 Chương 49: Hiểu lầm.
50 Chương 50: Lạnh nhạt với anh.
51 Chương 51: Tại canteen.
52 Chương 52: Tình địch.
53 Chương 53: Cảm giác rung động.
54 Chương 54: Đau lòng vì anh.
55 Chương 55: Chuẩn bị cho lễ hội trường.
56 Chương 56: Chiếc thang.
57 Chương 57: Tình cảm chân thật.
58 Chương 58: Tô Mộ Nghiên của trước kia.
59 Chương 59: Muốn anh được hạnh phúc.
60 Chương 60: Đi dã ngoại.
61 Chương 61: Ẩn nấp.
62 Chương 62: Thật hay thách.
63 Chương 63: Hôn?
64 Chương 64: Sự trừng phạt của Thái Văn Kỳ sắp kết thúc?
65 Chương 65: Ở bên cạnh một chút thôi.
66 Chương 66: Ích kỷ?
67 Chương 67: Sinh nhật của ”Tô Mộ Nghiên”.
68 Chương 68: Xuyên sách.
69 Chương 69: Cuốn sổ.
70 Chương 70: Ký ức dần dần trở lại.
71 Chương 71: Mãi mãi ở bên nhau.
72 Chương 72: Hứa Tông Dương bỏ cuộc.
73 Chương 73: Thích hôn.
74 Chương 74: Công khai mối quan hệ.
75 Chương 75: Bù đắp?
76 Chương 76: Báo ứng.
77 Chương 77: Kẻ ngoại tình và ả tình nhân.
78 Chương 78: Vào bệnh viện.
79 Chương 79: Được hay không được.
80 Chương 80: Hạnh phúc.
81 Chương 81: Yêu. (Hoàn)
Chapter

Updated 81 Episodes

1
Chương 1: Xuyên sách.
2
Chương 2: Cô gái đó mới là nữ chính sao?
3
Chương 3: Kẹo là của cậu, đúng không?
4
Chương 4: Bị giáo viên gọi.
5
Chương 5: CLB Kịch.
6
Chương 6: Trên sân bóng chuyền.
7
Chương 7: Tham gia CLB Kịch.
8
Chương 8: Vai diễn.
9
Chương 9: Bữa tối.
10
Chương 10: Cùng nhau đến trường.
11
Chương 11: Bế kiểu công chúa.
12
Chương 12: Chỉ là bạn cùng lớp “bình thường”.
13
Chương 13: Ngày biểu diễn.
14
Chương 14: Nàng Lọ Lem.
15
Chương 15: Không ưa nhau?
16
Chương 16: Thái Văn Kỳ không có bố.
17
Chương 17: Thương Thái Văn Kỳ.
18
Chương 18: Suýt chút nữa đã đổ gục trước anh.
19
Chương 19: Kế hoạch của Thái Văn Kỳ.
20
Chương 20: Kẻ lừa gạt.
21
Chương 21: Ghen ghét.
22
Chương 22: Thái Văn Kỳ đeo kính.
23
Chương 23: Bút và bánh.
24
Chương 24: Cơn mưa.
25
Chương 25: Có đau lòng không?
26
Chương 26: An ủi.
27
Chương 27: Từ bỏ.
28
Chương 28: Ganh ghét và đố kỵ.
29
Chương 29: Làm gia sư?
30
Chương 30: Họp phụ huynh.
31
Chương 31: Vị trí đầu tiên.
32
Chương 32: Nam phụ xuất hiện.
33
Chương 33: Tô Mộ Nghiên và Thái Văn Kỳ.
34
Chương 34: Sắp đến Valentine.
35
Chương 35: Socola.
36
Chương 36: Thích?
37
Chương 37: Bởi vì thích.
38
Chương 38: Vừa ngốc, lại vừa đáng yêu.
39
Chương 39: Có định tỏ tình không?
40
Chương 40: Tình yêu có biến mất?
41
Chương 41: Hành động mập mờ.
42
Chương 42: Có chút thích?
43
Chương 43: Bạn gái?
44
Chương 44: Trừng phạt?
45
Chương 45: Thật sự nhớ cậu.
46
Chương 46: Tự nguyện.
47
Chương 47: Sự trừng phạt của Tô Mộ Nghiên kết thúc.
48
Chương 48: Tô Mộ Nghiên của trước kia?
49
Chương 49: Hiểu lầm.
50
Chương 50: Lạnh nhạt với anh.
51
Chương 51: Tại canteen.
52
Chương 52: Tình địch.
53
Chương 53: Cảm giác rung động.
54
Chương 54: Đau lòng vì anh.
55
Chương 55: Chuẩn bị cho lễ hội trường.
56
Chương 56: Chiếc thang.
57
Chương 57: Tình cảm chân thật.
58
Chương 58: Tô Mộ Nghiên của trước kia.
59
Chương 59: Muốn anh được hạnh phúc.
60
Chương 60: Đi dã ngoại.
61
Chương 61: Ẩn nấp.
62
Chương 62: Thật hay thách.
63
Chương 63: Hôn?
64
Chương 64: Sự trừng phạt của Thái Văn Kỳ sắp kết thúc?
65
Chương 65: Ở bên cạnh một chút thôi.
66
Chương 66: Ích kỷ?
67
Chương 67: Sinh nhật của ”Tô Mộ Nghiên”.
68
Chương 68: Xuyên sách.
69
Chương 69: Cuốn sổ.
70
Chương 70: Ký ức dần dần trở lại.
71
Chương 71: Mãi mãi ở bên nhau.
72
Chương 72: Hứa Tông Dương bỏ cuộc.
73
Chương 73: Thích hôn.
74
Chương 74: Công khai mối quan hệ.
75
Chương 75: Bù đắp?
76
Chương 76: Báo ứng.
77
Chương 77: Kẻ ngoại tình và ả tình nhân.
78
Chương 78: Vào bệnh viện.
79
Chương 79: Được hay không được.
80
Chương 80: Hạnh phúc.
81
Chương 81: Yêu. (Hoàn)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play