Chương 18: Đại ca ngượng ngùng lắm

Không khí trên bàn ăn gượng gạo cực kì. Ngọc Cảnh Anh nhìn người đối diện một chút, cảm thấy toàn thân ngượng ngùng, thấp tha thấp thỏm không yên. Rõ ràng anh có nhiều điều muốn nói, muốn hỏi cậu nhưng cuối cùng vẫn là không thốt nên lời. Ngọc Cảnh Anh cúi gằm mặt ăn bát cơm nãy giờ hơn 10 phút vẫn chưa xong.

Lâm Bối Bối nhìn thằng bạn ngốc nghếch của mình mà chấm hỏi đầy đầu. Cơ hội tốt như thế này lại không nói gì, cậu định giấu tình cảm đó vào trong tim thẩm chắc.

Lập tức, Lâm Bối Bối bắn tín hiệu sang thằng bạn mình.

“Nào, nói gì đi chứ. Không khí bàn ăn căng thẳng lắm mày biết không?”

“Tao biết nói cái gì bây giờ?”

“Bình thường mày mở miệng như máy hát mà, sao bây giờ lại ngại.”

Danh Hoài ngồi bên cạnh thấy hai người nháy mắt bắn tín hiệu với nhau liên tục thì muốn phun ra ngoài mấy ngụm cơm. Thật sự xem cậu là người vô hình sao? Rốt cuộc thông qua mấy cái nháy mắt đó hai người có hiểu được ý của nhau không vây?

Thấy ánh mắt kì lạ của Danh Hoài dành cho mình, Ngọc Cảnh Anh ho khụ khụ mấy tiếng cắt đứt chuỗi truyền tín hiệu với bạn mình. Quả nhiên, Lâm Bối Bối cũng giật mình dừng lại. Anh nuốt nước miếng cái ực, cúi đầu dựa vào bát cơm mà tiếp tục ăn.

Ngọc Cảnh Anh thấy bạn mình bỏ rơi mình giữa chợ cũng tức giận liếc mắt mấy cái..

“Sao thế đại ca, anh có điều gì muốn nói với tôi sao?”

Danh Hoài không ngại đi thẳng vào trọng tâm câu chuyện. Nhưng Ngọc Cảnh Anh lại thấy vô cùng mắc cỡ. Chẳng lẽ phải thừa nhận là mình thích cậu ta hay sao? Liệu Danh Hoài sau khu biết có cười anh hay không? Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong đời, Ngọc Cảnh Anh có cảm giác rung động với một người đó.

Ngọc Cảnh Anh không nói, Danh Hoài cũng không gượng hỏi. Cậu coi như bản thân không biết những dự định của đại ca. Cũng xem như bản thân không hề thắc mắc khi thấy đại ca chơi đùa tại nơi này chứ không phải ở đảo.

“Đại ca, người tại sao lại ở lại mà không đi du lịch vậy?”

“Tự dưng muốn thì ở lại thôi.”

Cho đến giờ phút này, Ngọc đại ca vẫn chính là người cứng miệng như vậy. Danh Hoài thấy anh ngại ngùng không trả lời cũng không cố gắng gặn hỏi tiếp, chỉ đành lái qua chuyện khác.

Cả hai trò chuyện vui vẻ, dường như quên luôn sự có mặt của Lâm Bối Bối. Cạu ta ngồi bên cạnh cắn đũa nhìn hai người bắn tia lửa qua lại mà nổi da gà. Hừ! Thế mà bảo là không có gì đấy.

Sau bữa cơm trưa, Lâm Bối Bối quyết định không ở lại làm bóng đèn công suất lớn nữa mà tìm cớ rời đi trước. Danh Hoài có không gian riêng tư với Ngọc Cảnh Anh càng khiến anh ngại ngùng quắn quéo hết cả lên. Thậm chí trong lòng anh còn đem mười tám đời tổ tông của thằng bạn thân ra mà chửi mắng. Bất quá xoắn xuýt thì xoắn xuýt, Ngọc Cảnh Anh vẫn cực kì là cơ hội, đòi đi dạo với người ta giữa trưa nắng.

“Cậu đi dạo với tôi cho tiêu cơm đi.”

Danh Hoài nhìn ra ngoài. Lúc này là hơn 12h trưa một chút, ông mặt trời vẫn ở trên đỉnh đầu kia kìa. Đại ca định đi dạo giờ này thật sao. Danh Hoài bỗng nhiên nhớ tới công viên gần nhà mình có bóng cây râm mát, thế là dắt Ngọc Cảnh Anh đến đó đi dạo tiện thể tâm sự.

Thế là giữa trưa 12h, hai chàng trai ngoại hình sáng lán một người cao ráo, một người lùn một mẩu, mỗi người một ly trà sữa tung tăng đi dạo trong công viên.

Ngọc Canhr Anh hút trà sữa rột rột, tung tẩy đi phía trước nhưng lại không nói gì. Tình cảnh ngượng ngùng này làm anh muốn trốn tránh sự thật lắm a. Rõ ràng đã hiểu lòng mình là rung động với người sau lưng nhưng cuối cùng cũng không dám nói gì cả. Rõ ngại.

Danh Hoài nhìn bóng lưng mềm mại của người phía trước. Cậu thấy tim mình đập liên hồi, nó đang nhắc nhở cậu những thứ cảm xúc không nên có với người trước mặt. Trong mắt Danh Hoài, Ngọc Cảnh Anh tựa như một thiên sứ nghịch ngợm vậy. Anh làm mọi điều tốt dưới mác một đại ca trùm trường. Anh lúc nào cũng cười tươi như ánh mặt trời chói chang vậy.

Chẳng hiểu từ bao giờ một người không thích ngọt như Danh Hoài lại tình nguyện đi mu trà sữa, nấu trà sữa, uống trà sữa cùng anh.

Sự xuất hiện của Ngọc Cảnh Anh đã làm đảo lộn mọi trật tự trong cuộc sống vốn dĩ đã sắp xếp ngăn nắp của cậu. Danh Hoài mơ mơ màng màng dường như cảm nhận được bản thân có thứ tình cảm như cuộn sóng ào ạt dâng đến. Nhưng sau tất cả, cậu cũng không dám nói gì.

Khoảng cách địa vị gia đình cả hai quá nhau. Trong thời đại này bốn chữ môn đăng hộ đối chưa bao giờ là kém quan trọng. Danh Hoài quả thực không dám trèo cao. Kết cục của mẹ cậu năm đó cũng đủ cho cậu một bài học rồi. Trên đời này, tình yêu không phải là tất cả.

“Bíp bíp….”

Một chiếc xe ô tô đang đỗ ven đường bóp còi với hai người gây chú ý. Ngọc Cảnh Anh nhìn qua thì lập tức chạy lại đó.

“Anh hai.”

Cửa kính ô tô mở xuống, người ngồi phía tay lái mỉm cười với Ngọc Cảnh Anh. Từ đằng xa, Danh Hoài có thể thấy cả hai đang tíu tít nói chuyện gì đó. Ngọc Cảnh Anh vẻ mặt rất thoã mãn hưng phấn, hai tai đỏ bừng cả lên. Cậu đoán là anh được mua cho món đồ gì yêu thích rồi.

Bỗng nhiên người ở trong xe liếc mắt về phía Danh Hoài. Cũng y hệt lần đó, một cái nhìn không hề thiện chí thậm chí là có phần sắt đá lạnh lùng mang theo chút cảnh cáo vậy. Danh Hoài biết người này tên là Ngọc Cảnh Thâm, là anh hai của đại ca.

Nhưng tại sao người này không thích mình thì cậu cũng không biết? Cậu cũng không ngờ rằng người anh này sau này sẽ là vật cản lớn nhất trên con đường chinh phục tình yêu của cậu và Ngọc Cảnh Anh.

Trong khi Danh Hoài đang đánh giá thì Ngọc Cảnh Thâm cũng âm thầm quan sát đánh giá Danh Hoài. Quả nhiên là bọn nghèo hèn. Có lẽ anh nên dạy cậu ta một bài học để cậu ta biết thân biết phận mà tránh xa em trai mình.

Cả hai trao cho nhau sự đánh giá không hề thân thiện cho đối phương.

Chapter
1 Chương 1: Xin chào đại ca
2 Chương 2: Đại ca và trà sữa
3 Chương 3: Lữ A Vĩ, tiếp chiêu
4 Chương 4: Đại ca là đệ nhất học tra
5 Chương 5: Đại ca viết hợp đồng
6 Chương 6: Đại ca uy vũ
7 Chương 7: Đại ca cố gắng
8 Chương 8: Đại ca tiến bộ lắm rồi
9 Chương 9 Đại ca đi theo dõi
10 Chương 10: Đại ca thích trà sữa nhà làm
11 Chương 11: Giận dỗi (1)
12 Chương 12: Giận dỗi (2)
13 Chương 13: Đại ca hiểu rõ
14 Chương 14: Đại ca hưng phấn
15 Chương 15: Đại ca xót người
16 Chương 16: Không thể nào
17 Chương 17: Đại ca rung động
18 Chương 18: Đại ca ngượng ngùng lắm
19 Chương 19: Hiểu lòng mình
20 Chương 20: Đại ca tổn thương
21 Chương 21: Đại ca làm nũng
22 Chương 22: Đại ca mít ướt
23 Chương 23: Đại ca trật chân
24 Chương 24: Học bá bị thương
25 Chương 25: Đại ca uy vũ
26 Chương 26: Đại ca trả đũa
27 Chương 27: Đại ca thật sự giận
28 Chương 28: Đại ca lẫy rồi
29 Chương 29: Đại ca ra tay
30 Chương 30: Học bá bảo vệ đại ca
31 Chương 31: Đại ca chăm sóc người bệnh
32 Chương 32: Ánh sao trong mắt anh
33 Chương 33: Đại ca và Học bá làm lành
34 Chương 34: Học bá và Đại ca cùng ăn cơm
35 Chương 35: Đại ca được tỏ tình
36 Chương 36: Đại ca thích nhất làm nũng với người yêu
37 Chương 37: Học bá nói thật lòng mình
38 Chương 38: Mẹ phản đối
39 Chương 39: Đại ca lần đầu nấu ăn
40 Chương 40: Bối bảo bảo biết chuyện
41 Chương 41: Kế hoạch xấu xa
42 Chương 42: Đêm nay ở lại
43 Chương 43: Ngủ chung với nhau
44 Chương 44: Tra khảo
45 Chương 45: Danh Công khai nhận
46 Chương 46: Không cách nào chối tội
47 Chương 47: Ngọc Cảnh Thâm xin lỗi
48 Chương 48: Tình yêu của chúng ta
49 Chương 49: Ngượng quá đi mất
50 Chương 50: Cố gắng
51 Chương 51: Động lực to lớn
52 Chương 52: Không cách đối mặt
53 Chương 53: Kẻ ghen ghét
54 Chương 54: Kế hoạch phía sau
55 Chương 55: Thiếu Ái Vân ngu ngốc
56 Chương 56: Tuổi học trò đi qua
57 Chương 57: Nghỉ ngơi
58 Chương 58: Gặp lại người quen
59 Chương 59: Người anh lúc nhỏ
60 Chương 60: Âm mưu
61 Chương 61: Phá giải
62 Chương 62: Xấu hổ bỏ đi
63 Chương 63: Suối nước nóng là tuyệt nhất
64 Chương 64: Một đêm nồng nàn
65 Chương 65: Ám chiêu
66 Chương 66: Vạch trần
67 Chương 67: Không có được thì hủy
68 Chương 68: Trả giá
69 Chương 69: Kết cục của Ngọc Cảnh Thâm
70 Chương 70: Kết quả
71 Chương 71: Tâm sự
72 Chương 72: Danh Thanh
73 Chương 73: Bí mật gia tộc
74 Chương 74: Nhận lại
75 Chương 75: Rắc muối xua đuổi
76 Chương 76: Nhiều chuyện
77 Chương 77: Xe tông
78 Chương 78: Chăm sóc người bệnh
79 Chương 79: Sụp đổ
80 Chương 80: Sang trang mới
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Xin chào đại ca
2
Chương 2: Đại ca và trà sữa
3
Chương 3: Lữ A Vĩ, tiếp chiêu
4
Chương 4: Đại ca là đệ nhất học tra
5
Chương 5: Đại ca viết hợp đồng
6
Chương 6: Đại ca uy vũ
7
Chương 7: Đại ca cố gắng
8
Chương 8: Đại ca tiến bộ lắm rồi
9
Chương 9 Đại ca đi theo dõi
10
Chương 10: Đại ca thích trà sữa nhà làm
11
Chương 11: Giận dỗi (1)
12
Chương 12: Giận dỗi (2)
13
Chương 13: Đại ca hiểu rõ
14
Chương 14: Đại ca hưng phấn
15
Chương 15: Đại ca xót người
16
Chương 16: Không thể nào
17
Chương 17: Đại ca rung động
18
Chương 18: Đại ca ngượng ngùng lắm
19
Chương 19: Hiểu lòng mình
20
Chương 20: Đại ca tổn thương
21
Chương 21: Đại ca làm nũng
22
Chương 22: Đại ca mít ướt
23
Chương 23: Đại ca trật chân
24
Chương 24: Học bá bị thương
25
Chương 25: Đại ca uy vũ
26
Chương 26: Đại ca trả đũa
27
Chương 27: Đại ca thật sự giận
28
Chương 28: Đại ca lẫy rồi
29
Chương 29: Đại ca ra tay
30
Chương 30: Học bá bảo vệ đại ca
31
Chương 31: Đại ca chăm sóc người bệnh
32
Chương 32: Ánh sao trong mắt anh
33
Chương 33: Đại ca và Học bá làm lành
34
Chương 34: Học bá và Đại ca cùng ăn cơm
35
Chương 35: Đại ca được tỏ tình
36
Chương 36: Đại ca thích nhất làm nũng với người yêu
37
Chương 37: Học bá nói thật lòng mình
38
Chương 38: Mẹ phản đối
39
Chương 39: Đại ca lần đầu nấu ăn
40
Chương 40: Bối bảo bảo biết chuyện
41
Chương 41: Kế hoạch xấu xa
42
Chương 42: Đêm nay ở lại
43
Chương 43: Ngủ chung với nhau
44
Chương 44: Tra khảo
45
Chương 45: Danh Công khai nhận
46
Chương 46: Không cách nào chối tội
47
Chương 47: Ngọc Cảnh Thâm xin lỗi
48
Chương 48: Tình yêu của chúng ta
49
Chương 49: Ngượng quá đi mất
50
Chương 50: Cố gắng
51
Chương 51: Động lực to lớn
52
Chương 52: Không cách đối mặt
53
Chương 53: Kẻ ghen ghét
54
Chương 54: Kế hoạch phía sau
55
Chương 55: Thiếu Ái Vân ngu ngốc
56
Chương 56: Tuổi học trò đi qua
57
Chương 57: Nghỉ ngơi
58
Chương 58: Gặp lại người quen
59
Chương 59: Người anh lúc nhỏ
60
Chương 60: Âm mưu
61
Chương 61: Phá giải
62
Chương 62: Xấu hổ bỏ đi
63
Chương 63: Suối nước nóng là tuyệt nhất
64
Chương 64: Một đêm nồng nàn
65
Chương 65: Ám chiêu
66
Chương 66: Vạch trần
67
Chương 67: Không có được thì hủy
68
Chương 68: Trả giá
69
Chương 69: Kết cục của Ngọc Cảnh Thâm
70
Chương 70: Kết quả
71
Chương 71: Tâm sự
72
Chương 72: Danh Thanh
73
Chương 73: Bí mật gia tộc
74
Chương 74: Nhận lại
75
Chương 75: Rắc muối xua đuổi
76
Chương 76: Nhiều chuyện
77
Chương 77: Xe tông
78
Chương 78: Chăm sóc người bệnh
79
Chương 79: Sụp đổ
80
Chương 80: Sang trang mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play