Chương 2: Cứu con tôi!!

Lâm Xuyên lúc này chỉ là một đứa nhỏ mới sinh đâu thể làm gì ngoài khóc. Cậu cố hết sức khóc thật to, thật thương tâm để có người bên ngoài nghe được.

Đôi mắt hung ác và sắc bén của người phụ nữ kia thoáng ẩn vài tia hoang mang nhưng ả cũng nhanh chóng bình tĩnh.

Ả đâm kim tiêm vào cánh tay nhỏ đang co lại của cậu, tay còn lại không quên bịt miệng cậu lại. Thứ chất lỏng không màu nhanh chóng được tiêm vào người cậu.

Tiêm được một nửa thì RẦM, cánh cửa bị đạp tung. Ba lớn của cậu đang đứng trước cửa, gương mặt tối sầm.

Người phụ nữ kia cũng bị giật mình nà quay đầu lại, nhìn một đám người phía cửa mà cánh tay hơi run nhẹ.

Ả cười mỉa mai: "Sao thế thiếu gia, ngài đến nhìn con mình lần cuối à?"

Lâm Phong không để ý đến lời nói đầy giễu cợt của ả, anh chạy nhanh tới, hất văng người phụ nữ kia và rút kim tiêm ra khỏi cánh tay nhỏ bé của Lâm Xuyên.

Nhưng lúc này có rút ra hay không thì cũng không quan trọng.

Thứ chất lỏng ấy đã được tiêm một nửa vào cơ thể của cậu. Rất nhanh, cậu cảm thấy vô cùng khó chịu, không ngừng quấy khóc.

Khuôn mặt anh tuấn của ba lớn cậu lúc này quả thực thay đổi nhanh chóng. Từ đen đến xanh rồi trắng bệch.

Lâm Phong hét lớn với mấy người đang hoảng loạn ngoài cửa: "GỌI BÁC SĨ NGAY CHO TÔI!!! "

Chưa tới 20 phút, một đội bác sĩ đã chạy tới phòng bệnh VIP cậu đang nằm. Ai cũng hớt hải chỉ sợ một giây sau cậu liền chết.

Ba nhỏ của cậu lúc này ngồi thất thần trên băng ghế bệnh viện. Đôi mắt anh vô hồn, khoé mắt cũng sưng lên không ít, có lẽ đã khóc rất nhiều.

Ba lớn cậu ngồi bên ba nhỏ đưa tay vỗ về, an ủi thanh niên trong lòng: "Em đừng lo, bác sĩ tới rồi, thằng bé sẽ được cứu, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi."

Nghe những lời an ủi, động viên ấy nhưng ba nhỏ lại vẫn rưng rưng nước mắt, đôi mắt xinh đẹp nay đọng nước.

Lục Vũ run rẩy nói: "Anh nói xem....nếu....nếu thằng bé không qua khỏi...thì...thì em phải...làm sao đây anh?... Thằng bé...thằng bé còn nhỏ như vậy mà....ông trời muốn đưa nó đi ư?"

Lâm Phong không nói gì, lực tay ôm người kia cũng chặt hơn. Anh biết, số phần trăm để cứu sống đứa trẻ này rất thấp. Chỉ có 2% thôi nhưng anh không muốn từ bỏ.

Dù sao nó cũng là con anh, cũng là máu mủ nên nếu điều xấu nhất xảy ra thì anh và Lục Vũ làm sao chịu được.

Anh vẫn hi vọng vào 2% ít ỏi kia lắm chứ chỉ là chất độc ấy đã được tiêm vào một nửa rồi. Với người bình thường có lẽ vẫn sống được nhưng con của anh mới chỉ vừa sinh ra cách đây không lâu thôi. Nói không lo thì làm sao cho được.

Lâm Xuyên lúc này chịu đủ giày vò của chất độc mà không biết đã bước nửa chân qua cửa tử biết bao lần. Cậu muốn sống, bản thân cậu thực chưa có muốn chết đến thế a.

Đôi bên bác sĩ và tử thần vẫn còn đang đối chọi gay gắt thì tiếng bíppppppp dài vang lên.

Tim cậu ngừng đập rồi. Bọn họ không cứu được cậu.

Một vị bác sĩ sắc mặt trầm xuống, ông đẩy cửa phòng phẫu thuật ra rồi bước tới trước người nhà bệnh nhân.

Bác sĩ sắc mặt mang nét buồn khó che dấu: "Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Em bé không qua khỏi, xin gia đình chớ đau buồn quá độ."

Nghe tin dữ, Lục Vũ vì cơ thể suy ngược do mới sinh cộng thêm cú sốc quá lớn nên không chống đỡ được, ngất đi sau khi nghe tin.

Lâm Phong vội đỡ lấy Lục Vũ, đôi mắt lạnh lùng vốn có nay không kìm được mà rơi nước mắt. Bác sĩ cũng là hết cách, đứa trẻ ấy còn quá nhỏ, lượng độc tố đã ăn sâu vào cơ thể rồi.

Dù biết là con mình không còn nhưng Lâm Phong đang ôm lấy Lục Vũ vẫn cố gắng tin vào cái chỉ số 2% ít ỏi kia. Anh ngẩng đầu lên, giọng cũng run run mà nói ra mấy chữ.

Lâm Phong: "Cứu con tôi!!!"

Bác sĩ chỉ cúi đầu không đáp.

Đột nhiên trong phòng phẫu thuật truyền ra tiếng ồn, một y tá chạy ra hớt hải nói với bác sĩ.

Y tá: "Đứa trẻ, tim...tim đứa trẻ đập lại rồi, anh....anh mau vào xem!!"

Bác sĩ vội ngẩng đầu, chưa để bản thân kịp ngạc nhiên thì đã vội chạy vào. Lâm Phong bên ngoài như có thêm hi vọng, ôm chặt người đang ngất trong lòng thầm cầu xin thần linh trên cao.

Làm ơn đừng mang đứa trẻ ấy đi khỏi bọn con, đứa trẻ ấy mới chỉ đến với chúng con thôi, xin người đừng mang đứa trẻ ấy đi...

Qua hơn 5 tiếng đồng hồ nữa, cửa phòng phẫu thuật lại được mở ra.

Lâm Phong thì vẫn ngồi đấy nhưng đã để người đưa Lục Vũ đi nghỉ ngơi trước.

Bác sĩ thở phào một hơi thông báo: "Con của ngài đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn cần theo dõi một thời gian."

Sau khi thông báo xong bác sĩ cũng rời đi, Lâm Phong ở lại bần thần như chưa kịp tin vào phép màu này.

Lâm Xuyên lần này đi qua cửa môn quan trở về cũng cảm thấy vi diệu. Bản thân cậu bây giờ chỉ là một đứa trẻ sơ sinh không hơn không kém, cùng lắm là cậu có linh hồn của người trưởng thành mà thôi. Ấy vậy mà cậu bị hạ độc không chết, còn được cứu sống mới hay.

Qua lần này cậu cũng mới hiểu, xuyên không vào hào môn thế gia ghê gớm sao? Không hề, nếu xuyên không đúng chỗ thì mạng nhỏ chưa chắc đã an toàn.

Bây giờ cậu muốn quay về làm thanh niên ăn bám liệu còn kịp không??

Hot

Comments

🌷Оливия🌷

🌷Оливия🌷

Nhỏ bạn t hồi nhỏ cx húp tí thủy ngân mà vẫn sống sờ sờ nè, ẻm k chết đou, ẻm mà chết thì hết truyện mẹ r còn đâu

2024-11-21

3

mê boylove♥️

mê boylove♥️

ảo ghê vừa mới sống lại mà đã đi dạo qua Quỷ Môn Quản r,chắc lúc đó ẻm hận trời lắm ha

2024-06-14

7

Đỗ Trúc

Đỗ Trúc

ko nha anh

2023-06-24

8

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 0: Giới thiệu nhân vật
2 Chương 1: Mình xuyên không rồi!!!
3 Chương 2: Cứu con tôi!!
4 Chương 3: Tác dụng phụ
5 Chương 4: Bánh xe vận mệnh đã chuyển động
6 Chương 5: Em gái là nữ chính tiểu thuyết!?
7 Chương 6: Quyết tâm bảo vệ em gái
8 Chương 7: Du lịch
9 Chương 8: Tôi bao!!
10 Thông báo nhỏ
11 Chương 9: Hạ thuốc!?
12 Chương 10: H
13 Chương 11: Em phải chịu trách nhiệm với tôi!
14 Chương 12: Lo lắng.
15 Chương 13: Bảo vệ.
16 Chương 14: Đánh dấu.
17 Thông báo
18 Chương 15: H nhẹ nhàng, H tình cảm chưa vào việc chính
19 Thông báo +
20 Thông báo +2
21 Chương 16: H
22 Chương 17: Nghi ngờ.
23 Thông báo
24 Chương 18: Về nhà.
25 Lại là thông báo đây
26 Chương 19: Về nhà (2)
27 Chương 20: Công viên giải trí.
28 Chương 21: Công viên giải trí (2).
29 Chương 22: "Ăn em được không?"
30 Thông báo
31 Chương 23:
32 Chương 24
33 Thông báo
34 Chương 25
35 Chương 26
36 Chương 27
37 Chương 28
38 Chương 29
39 Thông báo
40 Chương 30
41 Chương 31
42 Chương 32
43 Thông báo
44 Chương 33
45 Chương 34
46 Chương 35
47 Chương 36
48 Chương 37
49 Chương 38
50 Mấy ní biết là gì phải hơm?
51 Hỏi ý kiến
52 Chương 39
53 Chương 40
54 Chương 41
55 Chương 42
56 Chương 43
57 Chương 44
58 Chương 45
59 Chương 46
60 Chương 47
61 Chương 48
62 Chương 49
63 Thông báo
64 Chương 50
65 Chương 51
66 Chương 52
67 Chương 53
68 Chương 54
69 Chương 55
70 Chương 56
71 Chương 57
72 Chương 58
73 Năm mới vui vẻ
74 Chương 59
75 Chương 60
76 Chương 61
77 Chương 62
78 Chương 63
79 Chương 64
80 Chương 65
81 Chương 66
82 Tin buồn
83 Đọc đi, không là mất xe chấn đó!!
84 Chương 68
85 thông báo nghỉ hôm nay
86 Chương 69
87 Chương 70
88 Chương 71
89 Chương 72
90 Chương 73
91 Chương 74
92 Chương 75
93 Chương 76
94 Chương 77
95 Chương 78
96 Xem thì xem, không xem thì xem
97 ...
98 Chương 79
99 Bạn thách tui thì tui xin nhận nè .
100 Chương 80
101 Chương 81
102 Chương 82
103 Chương 83
104 Chương 84
105 Chương 85
106 Chương 86
107 Chương 87
108 Chương 88
109 Chương 89
110 Chương 90
111 Chương 91
112 Chương 92
113 Chương 93
114 Chương 94
115 Chương 95
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 0: Giới thiệu nhân vật
2
Chương 1: Mình xuyên không rồi!!!
3
Chương 2: Cứu con tôi!!
4
Chương 3: Tác dụng phụ
5
Chương 4: Bánh xe vận mệnh đã chuyển động
6
Chương 5: Em gái là nữ chính tiểu thuyết!?
7
Chương 6: Quyết tâm bảo vệ em gái
8
Chương 7: Du lịch
9
Chương 8: Tôi bao!!
10
Thông báo nhỏ
11
Chương 9: Hạ thuốc!?
12
Chương 10: H
13
Chương 11: Em phải chịu trách nhiệm với tôi!
14
Chương 12: Lo lắng.
15
Chương 13: Bảo vệ.
16
Chương 14: Đánh dấu.
17
Thông báo
18
Chương 15: H nhẹ nhàng, H tình cảm chưa vào việc chính
19
Thông báo +
20
Thông báo +2
21
Chương 16: H
22
Chương 17: Nghi ngờ.
23
Thông báo
24
Chương 18: Về nhà.
25
Lại là thông báo đây
26
Chương 19: Về nhà (2)
27
Chương 20: Công viên giải trí.
28
Chương 21: Công viên giải trí (2).
29
Chương 22: "Ăn em được không?"
30
Thông báo
31
Chương 23:
32
Chương 24
33
Thông báo
34
Chương 25
35
Chương 26
36
Chương 27
37
Chương 28
38
Chương 29
39
Thông báo
40
Chương 30
41
Chương 31
42
Chương 32
43
Thông báo
44
Chương 33
45
Chương 34
46
Chương 35
47
Chương 36
48
Chương 37
49
Chương 38
50
Mấy ní biết là gì phải hơm?
51
Hỏi ý kiến
52
Chương 39
53
Chương 40
54
Chương 41
55
Chương 42
56
Chương 43
57
Chương 44
58
Chương 45
59
Chương 46
60
Chương 47
61
Chương 48
62
Chương 49
63
Thông báo
64
Chương 50
65
Chương 51
66
Chương 52
67
Chương 53
68
Chương 54
69
Chương 55
70
Chương 56
71
Chương 57
72
Chương 58
73
Năm mới vui vẻ
74
Chương 59
75
Chương 60
76
Chương 61
77
Chương 62
78
Chương 63
79
Chương 64
80
Chương 65
81
Chương 66
82
Tin buồn
83
Đọc đi, không là mất xe chấn đó!!
84
Chương 68
85
thông báo nghỉ hôm nay
86
Chương 69
87
Chương 70
88
Chương 71
89
Chương 72
90
Chương 73
91
Chương 74
92
Chương 75
93
Chương 76
94
Chương 77
95
Chương 78
96
Xem thì xem, không xem thì xem
97
...
98
Chương 79
99
Bạn thách tui thì tui xin nhận nè .
100
Chương 80
101
Chương 81
102
Chương 82
103
Chương 83
104
Chương 84
105
Chương 85
106
Chương 86
107
Chương 87
108
Chương 88
109
Chương 89
110
Chương 90
111
Chương 91
112
Chương 92
113
Chương 93
114
Chương 94
115
Chương 95

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play