Chương 8: Trái tim đang đau của cô một lần nữa được cậu sưởi ấm

Tịnh Kỳ hoảng loạn, cô không biết tại sao tiền quỹ lớp lại ở trong cặp mình. Cô vội giải thích: “Tớ …. Tớ không có lấy tiền quỹ lớp….”

Nhưng lời giải thích của Tịnh Kỳ lại khiến mọi người hiểu lầm rằng cô là người lấy nhưng không muốn nhận. Đôi mắt mọi người nhìn cô đầy nghi ngờ, phán xét khiến cô khó thở vô cùng.

Hà Mạn Nhu cười khinh nói: “Chứng cứ rành rành thế này mà cậu còn có thể chối được à?”

Vũ Gia vừa nhìn thấy Hà Mạn Nhu là thuốc súng trong người tự động nổ, cô nàng đập bàn đứng dậy chỉ vào Hà Mạn Nhu nói: “Cậu câm miệng lại đi!”

Hà Mạn Nhu hất cằm về phía Vũ Gia, cao ngạo nói: “Bạn thân cậu ăn cắp thì cậu lấy quyền gì kêu tôi im lặng.”

Vũ Gia định chửi lại nhưng đã bị Trương Khánh Hòa kéo ngồi xuống, cô bực mình nói: “Mày kéo tao làm gì.”

Trương Khánh Hòa nắm rất chặt tay Vũ Gia, khuôn mặt hắn nghiêm túc hơn ngày thường rất nhiều, nói nhỏ: “Mày bình tĩnh đi.”

Tuy vẫn còn rất muốn chửi Hà Mạn Nhu nhưng nghe Trương Khánh Hòa nói vậy, cô nàng chỉ dùng dằng một chút rồi lại ngồi im tại chỗ.

Triệu Thư Di từ đằng sau lưng Hà Mạn Nhu đi lên, khuôn mặt bất đắc dĩ, thở dài nói với Tịnh Kỳ: “Tịnh Kỳ, là con người thì ai cũng có lòng tham nhưng mà ăn cắp tiền người khác thì không tốt đâu. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu phạm sai lầm, chỉ cần cậu xin lỗi mọi người hứa lần sau không tái phạm nữa là được.”

Tuy bị ánh nhìn nghi ngờ của mọi người bức cho đôi mắt đỏ hoe sắp khóc tới nơi, nhưng Tịnh Kỳ không hề bỏ cuộc, cứng rắn nói lại: “Tớ sẽ không nhận sai về chuyện tớ không hề làm. Tớ không hề lấy tiền quỷ lớp.”

Tịnh Kỳ vừa nói xong mọi người đã xì xầm bàn tán với nhau.

“Chứng cứ rõ rành rành thế rồi mà cậu ta vẫn không chịu nhận lỗi sao?”

“Sao lại mặt dày đến vậy.”

“Bản thân làm sai lại không chịu nhận.”

“Cậu ta có bình thường không đấy, lời như vậy mà cũng nói được.”

“Tiền quỹ lớp ở trong cặp cậu ta, cậu ta không lấy thế ai lấy? Ma à.”

“Thư Di đã khuyên đến thế rồi mà cậu ta còn không chịu nhận lỗi.”

“Ban đầu tớ cứ tưởng cậu ta ngây thơ, hiền lành lắm chứ, ai mà ngờ….”

“Tính tình xấu thế mà cũng bày đặt đi thích Lê Minh.”

Từng lời từng lời các bạn trong lớp nói Tịnh Kỳ đều có thể nghe được, bởi họ đâu phải thì thầm nói với nhau, mà là nói rất to dường như là họ muốn cô phải nghe được những lời ấy.

Triệu Thư Di thở dài, thất vọng nói: “Tịnh Kỳ, tớ thật sự không còn gì để nói với cậu được nữa hết.”

Tịnh Kỳ trừng mắt nhìn Triệu Thư Di. Quan hệ giữa cô và Triệu Thư Di không thân đến mức để cô ta ra mặt khuyên nhủ cô như thế này. Tuy nhìn cách mấy cũng không nhìn ra cô ta đang diễn, nhưng cô biết Triệu Thư Di quan tâm cô là giả. Mặc dù bản thân cô rất nhát gan, tự ti nhưng cũng không phải là con ngốc.

Trần Dao đứng cạnh Lạc Vân đột nhiên thản thốt như nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, hồi nãy tiết thể dục tớ có thấy Tịnh Kỳ chạy ra ngoài. Không lẽ là cậu ấy….”

Nói được nửa Trần Dao lại không nói tiếp, để mọi người tự suy diễn.

Tịnh Kỳ vội phản bác: “Rõ ràng khi nãy cậu nhờ tớ lên lớp….”

Tịnh Kỳ chưa kịp nói hết câu, Hà Mạn Nhu đã xen vào nói: “Tịnh Kỳ, chuyện cậu làm thì cậu nên nhận đi, đừng có đi đổ lỗi cho người khác như vậy.”

Nghe Trần Dao và Hà Mạn Nhu kẻ tung người hứng, Tịnh Kỳ mới vỡ lẽ thì ra mình bị bọn họ gài bẫy.

Nhưng mọi bằng chứng đều đang chỉ vào cô, có nhảy xuống sông cũng không rửa oan được.

Tịnh Kỳ thất vọng nhìn Trần Dao, tuy cả hai không thân thiết gì với nhau nhưng cũng là bạn cùng lớp với nhau. Cô sẵn sàng giúp đỡ Trần Dao mọi lúc mọi nơi, nhưng cô ta lại lợi dụng lòng tốt của cô để hại chính bản thân cô. Thật đau khổ.

Tịnh Kỳ đã hiểu rõ mọi chuyện, cô cũng không ngồi tranh cãi hay biện minh cho bản thân mình nữa. Bởi vì có bằng chứng ở đây, dù cô nói gì cũng đều là vô nghĩa. Vẫn là nghĩ cách chứng minh bản thân mình trong sạch thì hơn.

Tuy đã tự nói với bản thân như vậy, nhưng Tịnh Kỳ vẫn rất buồn. Nước mắt rơi mà đến bản thân cô cũng không nhận ra. Cô không nhận ra nó đang chảy trên má mình.

Lê Minh người từ nãy giờ vẫn giữ im lặng đột nhiên lạnh giọng lên tiếng: “Được rồi, mọi người mau im lặng đi.”

Triệu Thư Di biết Lê Minh lại muốn lên tiếng bảo vệ Tịnh Kỳ. Lòng đố kị trong người cô ta dâng lên, nói: “Lê Minh, cậu không được bênh vực Tịnh Kỳ. Cậu ấy làm sai, chúng ta phải giúp cậu ấy nhận sai.”

Lê Minh lạnh lùng đáp: “Tớ không bênh vực Tịnh Kỳ. Dù sao đây cũng là chuyện lớn, chúng ta vẫn nên đi tìm cô Đình để điều tra rõ. Thay vì cứ ngồi ở đây tranh cãi với nhau. Chỉ cần không làm gì sai thì không sợ điều tra.”

Nói rồi Lê Minh quay sang nhìn Tịnh Kỳ mắt đang đỏ hoe không ngừng rơi nước mắt.

Tịnh Kỳ biết Lê Minh làm vậy là đang giúp cô, chứng tỏ cậu cũng tin tưởng cô. Trái tim đang đau của cô một lần nữa được cậu sưởi ấm. Cô vội lâu nước mắt, gật đầu đồng ý.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đã liên quan đến danh dự nhân phẩm của người khác thì cứ nhờ cảnh sát vào điều tra-nếu như check cam vẫn không có kết quả, để cho những kẻ lòng dạ độc ác phải trả giá xứng đáng

2023-09-10

8

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Lê Minh đã ko làm tui thất vọng. Chỉ với một câu nói thôi, đã làm TK ấm áp

2023-09-10

8

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Bớt giả nai bớt giả tạo và bớt diễn đi Thư Di ơi. Là con người ai cũng có lòng tham là thật, là con người đôi khi đều có sự ích kỷ cá nhân riêng, nhưng mà ích kỷ cái kiểu xấu tính xấu nết hại người như mấy đứa thì phèn lắm. Nhân cách của bản thân không ra gì mà đòi đi dạy đời người khác

2023-09-10

8

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Vô tình gặp lại nhau.
2 Chương 2: Trở lại cấp ba
3 Chương 3: Đồ ngốc.(1)
4 Chương 3: Đồ ngốc.(2)
5 Chương 4: Cậu mặc kệ tớ đi(1)
6 Chương 4: Cậu mặc kệ tớ đi(2)
7 Chương 5: Đừng tin lời bọn họ.
8 Chương 6: Tôi yêu cầu các cậu không tấn công mạng bạn cùng bàn Tịnh Kỳ của tôi.
9 Chương 7: Bị vu oan
10 Chương 8: Trái tim đang đau của cô một lần nữa được cậu sưởi ấm
11 Chương 9: Cảm ơn….về mọi chuyện.
12 Chương 10: Tớ là thần đồng
13 Chương 11: Tự ti
14 Chương 12: Qua nhà Lê Minh(1)
15 Chương 12: Qua nhà Lê Minh(2)
16 Chương 13: Nhóc con dễ dỗ vậy sao?(1)
17 Chương 13: Nhóc con dễ dỗ vậy sao?
18 Chương 14: Tịnh Kỳ Kỳ, cậu ngắm đủ chưa?(1)
19 Chương 14: Tịnh Kỳ Kỳ, cậu ngắm đủ chưa?(2)
20 Chương 15: Cậu mặc vừa không?(1)
21 Chương 15: Cậu mặc vừa không?(2)
22 Chương 16: Cảm ơn nha, nhóc mít ướt.
23 Chương 17: Hẹn hò với tao không?
24 Chương 18: Cậu hát chúc mừng sinh nhật tớ được không?
25 Chương 20: Đê vỡ rồi…
26 Chương 21: Mùa đông này không lạnh
27 Chương 22: Chúng ta hẹn hò đi
28 Chương 23: Tịnh Kỳ Kỳ, cậu nhìn đủ chưa?
29 Chương 24: Cậu đang ghen?
30 Chương 25: Tớ hôn cậu được không?
31 Chương 26: Qua nhà
32 Chương 27: Trái cấm.(H)
33 Chương 28: Trễ kinh.
34 Chương 29: Chúng ta chia tay đi
35 Chương 30: Không liên lạc được.
36 Chương 31: Trở lại hiện thực.
37 Chương 32: Không tìm được thông tin
38 Chương 33: Em thế này làm tôi rất đau lòng đấy.
39 Chương 34: Chuyện chia tay là đơn phương em muốn, chứ tôi chưa từng đồng ý.(1)
40 Chương 34: Chuyện chia tay là đơn phương em muốn, chứ tôi chưa từng đồng ý.(2)
41 Chương 35: Thăm con
42 Chương 36: Công ty Ngọc Sáng.
43 Chương 37: Vương Trì.
Chapter

Updated 43 Episodes

1
Chương 1: Vô tình gặp lại nhau.
2
Chương 2: Trở lại cấp ba
3
Chương 3: Đồ ngốc.(1)
4
Chương 3: Đồ ngốc.(2)
5
Chương 4: Cậu mặc kệ tớ đi(1)
6
Chương 4: Cậu mặc kệ tớ đi(2)
7
Chương 5: Đừng tin lời bọn họ.
8
Chương 6: Tôi yêu cầu các cậu không tấn công mạng bạn cùng bàn Tịnh Kỳ của tôi.
9
Chương 7: Bị vu oan
10
Chương 8: Trái tim đang đau của cô một lần nữa được cậu sưởi ấm
11
Chương 9: Cảm ơn….về mọi chuyện.
12
Chương 10: Tớ là thần đồng
13
Chương 11: Tự ti
14
Chương 12: Qua nhà Lê Minh(1)
15
Chương 12: Qua nhà Lê Minh(2)
16
Chương 13: Nhóc con dễ dỗ vậy sao?(1)
17
Chương 13: Nhóc con dễ dỗ vậy sao?
18
Chương 14: Tịnh Kỳ Kỳ, cậu ngắm đủ chưa?(1)
19
Chương 14: Tịnh Kỳ Kỳ, cậu ngắm đủ chưa?(2)
20
Chương 15: Cậu mặc vừa không?(1)
21
Chương 15: Cậu mặc vừa không?(2)
22
Chương 16: Cảm ơn nha, nhóc mít ướt.
23
Chương 17: Hẹn hò với tao không?
24
Chương 18: Cậu hát chúc mừng sinh nhật tớ được không?
25
Chương 20: Đê vỡ rồi…
26
Chương 21: Mùa đông này không lạnh
27
Chương 22: Chúng ta hẹn hò đi
28
Chương 23: Tịnh Kỳ Kỳ, cậu nhìn đủ chưa?
29
Chương 24: Cậu đang ghen?
30
Chương 25: Tớ hôn cậu được không?
31
Chương 26: Qua nhà
32
Chương 27: Trái cấm.(H)
33
Chương 28: Trễ kinh.
34
Chương 29: Chúng ta chia tay đi
35
Chương 30: Không liên lạc được.
36
Chương 31: Trở lại hiện thực.
37
Chương 32: Không tìm được thông tin
38
Chương 33: Em thế này làm tôi rất đau lòng đấy.
39
Chương 34: Chuyện chia tay là đơn phương em muốn, chứ tôi chưa từng đồng ý.(1)
40
Chương 34: Chuyện chia tay là đơn phương em muốn, chứ tôi chưa từng đồng ý.(2)
41
Chương 35: Thăm con
42
Chương 36: Công ty Ngọc Sáng.
43
Chương 37: Vương Trì.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play