Cưới Trước Yêu Sau: Sủng Riêng Mình Vợ

Cưới Trước Yêu Sau: Sủng Riêng Mình Vợ

CHƯƠNG 1: EM KHÔNG THỂ LẤY NGƯỜI KHÁC

Chương 1:

Lưu Yển Nguyệt ngồi vân vân móng tay, chéo chân kiêu ngạo trên sô pha. Tiếng bước mỗi lúc một gần, cuối cùng dừng lại trước mặt, cô từ từ ngẩn đầu nhìn lên. Bàn tay đẩy một sấp giấy trên bàn về phía người đàn ông kia.

“Đây là bản hợp đồng do em soạn ra, anh xem thử đi”.

Phùng Dịch nhướng mày, nhìn cô một cách thích thú, khóe môi hơi cong lên: “Bản hợp đồng? Lưu tiểu thư của chúng ta có phải xem phim quá nhiều rồi không?”.

Câu hỏi nghi ngờ, pha thêm chút bực bội của anh vang lên, bàn tay thon gọn thờ ơ cầm sấp giấy kia lên. Ánh mắt dần lóe sáng, anh giấu đi rất nhanh, cất giọng ảm đạm: “Muốn theo đuổi anh?”.

“Phải, dù sao em cũng 30 rồi. Không còn là thiếu nữ hai hai, hai ba nữa, hôn nhân này cũng đỡ tốn công em phải tìm người phù hợp. Theo em biết, anh cũng như em, cũng độc thân, hai gia đình chúng ta đã tác hợp như vậy, chi bằng cứ thuận nước làm theo”.

Ngừng một chút, Lưu Yển Nguyệt đứng dậy đến trước mặt anh, môi nở ra nụ cười vui vẻ: “Phùng Dịch, tuổi chúng ta không còn nhỏ nữa…”.

“Em chê tôi già sao?”.

Phùng Dịch bật cười cắt ngang, bàn tay bỗng nhiên nâng lên xoa xoa đầu cô: “Nếu em đã nói như vậy rồi, phận làm chồng như tôi có thể không đồng ý sao? Nhưng nói cho em biết, theo đuổi tôi không dễ như vậy đâu”.

Nghe vậy, cô hơi sững người trước ánh mắt đầy dịu dàng của anh. Sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, xua tan ý nghĩ vừa nãy. Sao anh có thể có tình cảm với cô được, rõ ràng đây chỉ là lần thứ hai bọn họ gặp nhau.

“Này”.

Anh khẽ gọi: “Ngơ người cái gì đó, cô nương?”.

Cô giật mình thu lại cảm xúc vừa nãy, giữ nụ cười vui vẻ trên mặt: “Theo đuổi anh thôi mà, em nói cho anh biết, không gì có thể làm khó được em đâu”.

“Vậy, anh đây chờ em theo đuổi”, nói xong, anh liền xoay người ra ngoài.

“Này tối như vậy rồi, anh còn muốn đi đâu?”.

Lưu Yển Nguyệt chạy chắn ngang trước mặt anh, bực bội lên tiếng. Tự nhiên đang trò chuyện cùng người ta, liền xoay người bỏ ra ngoài. Vợ trên danh nghĩa dù sao cũng là vợ mà, anh không thể thông báo cho cô biết sao?

Ánh mắt anh nhìn vào người phụ nữ trước mặt, không hiểu sao không hề cảm thấy khó chịu. Nếu là trước đây, bị một người phụ nữ mới gặp chặn đường chắc chắn sẽ nổi giận, nhưng đối với cô lại khác, một chút gọi là bị làm phiền cũng không hề có. Thậm chí, anh còn tưởng bản thân mình bị thần kinh, mà tận hưởng việc này.

“Sao nào, ngay lập tức liền muốn tôi báo cáo tình hình à?”.

Phùng Dịch đút hai tay vào túi quần, trong lòng cảm thấy người phụ nữ trước mắt này vô cùng thú vị, cô phồng má nói: “Tối rồi, anh ra ngoài lỡ như xảy ra chuyện chẳng phải em vừa kết hôn đã thành góa phụ sao?”.

Anh bị lời nói của cô làm dở khóc dở cười: “Em đang trù ẻo tôi sao?”.

“Lưu Yển Nguyệt, dù tôi có chết thật em cũng không thể lấy người nào khác đâu”.

“Cái gì”, chân mày cô nhíu chặt lại, trong lòng thầm mắng. Người đàn ông này bị thần kinh à, không còn sống cũng không cho vợ đi lấy chồng khác. Ngay lúc đó, bên tai cô vang lên giọng nói cực kỳ gần: “Em cả đời chỉ được là vợ của tôi thôi”. Nói xong anh còn thổi nhẹ vào dái tai khiến Lưu Yển Nguyệt rùng mình.

Cô bĩu môi khinh thường: “Không biết anh còn có tính chiếm hữu cao đến như vậy đó”.

Bỗng dưng anh ôm lấy eo cô, kéo sát về phía mình. Đầu hơi cúi xuống nhìn người con gái trong lòng ngực, khóe môi lại bất giác nâng cao lên. Chậc, bản thân sao lại bạo như vậy chứ, còn ôm eo con nhà người ta.

Lưu Yển Nguyệt bất ngờ đến mặt không còn một giọt máu, ngơ ngác đến mức không động đậy. Trước ánh mắt gay gắt từ cô, Phùng Dịch ho khẽ rồi rời tay khỏi người cô, bản thân lùi về sau vài bước.

Tay anh xoa xoa trước mũi, e ngại không dám nhìn thẳng vào người trước mắt: “Ha ha, tôi không cố ý”.

“Tôi ra ngoài công việc một chút, em ở nhà nghỉ ngơi trước đi”, bỏ lại một câu, Phùng Dịch nhanh chóng chuồn lẹ ra ngoài, thoát khỏi tình huống lúng túng đang bao trùm phòng khách ban nãy.

Tiếng xe vang lên từ ngoài sân, Lưu Yển Nguyệt lúc này mới giật mình thức tỉnh ý thức được những chuyện đang xảy ra. Hai tay cô áp lên gương mặt đang nóng phừng phừng của mình, chuyện gì xảy ra vậy?.

Đang lùng túng ngượng ngùng, điện thoại trong túi vang lên “ting ting”. Là tin nhắn trong nhóm chat với bạn thân.

Diệp Uyển Uyển: @Lưu Yển Nguyệt vừa mới lấy chồng đã mất tích khỏi nhóm. Có phải bây giờ đang thoải mái tận hưởng nhan sắc của chồng rồi không?.

Phương Tuyết: Khó trách được, chồng cậu ấy là nam thần của hầu hết phụ nữ trong cục an ninh điều tra mà.

Lưu Yển Nguyệt đọc tin nhắn, khóe môi không ngừng giật giật, nếu cô còn không lên tiếng, không biết những cô nàng trong nhóm này sẽ suy diễn mọi chuyện như thế nào nữa đây. Bất đắc dĩ, cô thở dài nhắn lại.

Lưu Yển Nguyệt: Tôi ở đây, các người đang nói xấu cái gì đó.

Ngay lập tức, tin nhắn trở nên dồn dập.

Phương Tuyết: Chúng tôi có thể nói xấu gì chứ, toàn là sự thật thôi cô em ạ.

Phùng Kỳ: Nào nào nào, đã động phòng chưa. Mùi vị ăn sạch sẽ anh trai bạn thân là như thế nào @Lưu Yển Nguyệt ?

Diệp Uyển Uyển: Giờ này chắc chưa động phòng đâu, câu hỏi này phải để sáng mai. Yển Nguyệt, cưới tản băng ngàn năm, cậu có cảm thấy rét không?

Tản băng ngàn năm? Ha ha ha phong phú thật đó. Lưu Yển Nguyệt buồn chán tắt nguồn điện thoại, ngả người dựa vào sô pha: “Cảm giác như mới hôm qua còn học cấp ba, bây giờ sắp qua 30 cũng đã kết hôn rồi”.

[…]

“Kỳ Kỳ, con làm gì mà ôm điện thoại cười cười mãi thế? Có bạn trai rồi sao?”: Mẹ Phùng nhìn con gái ngồi co chân trên sô pha liền lên tiếng hỏi: “Vừa mới có con dâu, nếu trong năm nay có thêm con rể chắc Phùng gia năm nay rất ấm cúng đây”.

Phùng Kỳ nghe mẹ nói mà nhăn mặt: “Mẹ nghĩ nhiều rồi, con vẫn chưa muốn kết hôn, vả lại bạn trai còn chưa có mà”.

Gương mặt mẹ Phùng lộ ra vài tia thất vọng nhưng vui sướng nhanh chóng ập đến, bà xua tay: “Cũng không sao, mẹ đã có cô con dâu xinh đẹp rồi”.

“Con sẽ truyền đạt lời này lại cho cậu ấy, để cậu ấy cảm thấy an ủi hơn”.

“Con nói vậy là sao?”.

“Thì con trai của mẹ chẳng khác nào tảng băng trôi ngàn năm, đừng nói là không quen biết, những người quen biết anh con đều bị bơ rất đẹp kia kìa”.

Mẹ Phùng lắc đầu không tán thành: “Cái đó khác, bọn họ không phải là vợ anh con. Đằng này Yển Nguyệt là vợ cưới hỏi đàng hoàng, nó sẽ lạnh nhạt được sao? Con không biết đó thôi, lúc hai đứa nó đi lãnh chứng, mẹ cố tình rình xem. Kết quả, chẳng những ga lăng mở cửa hộ, còn đỡ tay trên đầu sợ con bé va vào cửa kia kìa”.

Lời nói của mẹ Phùng đưa Phùng Kỳ từ bất ngờ này đến ngạc nhiên khác, miệng mồm há hốc thiếu điều ruồi muỗi bay vào. Cô xoa ngực trấn tĩnh lại nhịp tim: “Anh ấy còn có bộ mặt này sao?”.

“Con còn nói”.

“Hai người đang nói cái gì đó?”.

Like và lưu truyện để nhận được thông báo khi ra chương mới nha ♥️♥️♥️

Hot

Comments

Trân Huyền

Trân Huyền

.

2023-12-01

0

Thiên Bình

Thiên Bình

Hy vọng truyện dề sau sẽ hay, ấm lòng con dân đọc giả /Drool/

2023-11-02

2

Phương Thảo

Phương Thảo

cũng cuốn

2023-10-11

2

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: EM KHÔNG THỂ LẤY NGƯỜI KHÁC
2 CHƯƠNG 2: MAU SINH CHÁU
3 CHƯƠNG 3: ĐƯA CƠM CHO ANH
4 CHƯƠNG 4: ĐÚT ANH ĂN
5 CHƯƠNG 5: GIAO LẠI CHO ANH
6 CHƯƠNG 6: ĐẸP TRAI, NHIỀU TIỀN
7 CHƯƠNG 7: LÀM GÌ ĐƯỢC EM
8 CHƯƠNG 8: SAO XEM ANH LÀ NGƯỜI NGOÀI?
9 CHƯƠNG 9: THỨ THUỘC VỀ MÌNH
10 CHƯƠNG 10: BA CÓ YÊU BÀ ẤY KHÔNG?
11 CHƯƠNG 11: LÝ HÀNH
12 CHƯƠNG 12: VỢ MUA CHO CON ĐÓ
13 CHƯƠNG 13: NƯỚC HOA
14 CHƯƠNG 14: TỪ CHÚC CHÚC
15 CHƯƠNG 15: ĐI ĂN VỚI NGƯỜI YÊU CŨ?
16 CHƯƠNG 16: RA XÔ PHA NGỦ NỬA NĂM
17 CHƯƠNG 17: LÂM TIÊU VĂN
18 CHƯƠNG 18: PHÙNG DỊCH ĐI CÔNG TÁC
19 CHƯƠNG 19: RỜI ĐI
20 CHƯƠNG 20: TỰ TIN ĐÂU RỒI
21 CHƯƠNG 21: EM NHẪN TÂM SAO?
22 CHƯƠNG 22: CÀNG YÊU TIỀN HƠN
23 CHƯƠNG 23: ANH ẤY SẼ KHÔNG SỐNG NỔI
24 CHƯƠNG 24: CON Ở LẠI VỚI TIỂU DỊCH NHÉ?
25 CHƯƠNG 25: NHỚ "ANH"
26 CHƯƠNG 26: EM GHÉT ANH LẮM SAO?
27 CHƯƠNG 27: BIA ĐỠ ĐẠN
28 CHƯƠNG 28: BÁC SĨ THẦN KINH
29 CHƯƠNG 29: MUỐN TỔ CHỨC ĐÁM CƯỚI LẠI
30 CHƯƠNG 30: NGÁN ĐƯỜNG, MÌNH MÚC
31 CHƯƠNG 31: CHO ANH ĂN CHAY MỘT NĂM
32 CHƯƠNG 32: EM MANG THAI RỒI?
33 CHƯƠNG 33: CON ĐÁNH AI NHẬP VIỆN?
34 CHƯƠNG 34: DIỆP LAM
35 CHƯƠNG 35: PHÙNG DỊCH TRỞ LẠI
36 CHƯƠNG 36: CHỈ CÓ THỂ LÀ NGƯỜI YÊU
37 CHƯƠNG 37: SỰ THẬT
38 CHƯƠNG 38: KHOE KHOANG LÀM GÌ?
39 CHƯƠNG 39: PHÙNG DỊCH GẶP CHUYỆN
40 CHƯƠNG 40: PHÙNG DỊCH GẶP CHUYỆN 2
41 CHƯƠNG 41: TUYẾT LỞ
42 CHƯƠNG 42: CỔ HỦ
43 CHƯƠNG 43: RẤT ĐIÊN CUỒNG
44 CHƯƠNG 44: CÓ CON THÌ KHÔNG TỐT ĐÂU
45 CHƯƠNG 45: CỨ ĐỂ TỰ NHIÊN ĐI (H)
46 CHƯƠNG 46: ANH GIÚP EM
47 CHƯƠNG 47: VỢ CHỒNG ÂN ÂN ÁI ÁI
48 CHƯƠNG 48: NGƯỜI NÀO ĐÓ GHEN TỊ CHẾT MẤT
49 CHƯƠNG 49: LẤY GÌ MÀ TỰ TIN NHƯ VẬY
50 CHƯƠNG 50: SỰ THẬT CỦA SỰ THẬT
51 CHƯƠNG 51: MẸ CHƠI LỚN THẬT
52 CHƯƠNG 52: KHOE CON DÂU
53 CHƯƠNG 53: CÔ GÁI BÊN CẠNH TRÌNH DƯ
54 CHƯƠNG 54: CON RIÊNG NHÀ HỌ MỤC
55 CHƯƠNG 55: ANH KHÔNG GIỐNG HẮN TA
56 CHƯƠNG 56: QUYẾN RŨ ANH SAO?
57 CHƯƠNG 57: KẾT QUẢ THÌ...
58 CHƯƠNG 58: MANG THAI
59 CHƯƠNG 59: CẬU ĐỊNH NGHỈ LÀM À?
60 CHƯƠNG 60: BÁNH QUẾ HOA
61 CHƯƠNG 61: KHÔNG SỢ ANH CƯỚP HẾT À
62 CHƯƠNG 62: LÀ BA
63 CHƯƠNG 63: HOÀN VĂN
64 NGOẠI TRUYỆN
Chapter

Updated 64 Episodes

1
CHƯƠNG 1: EM KHÔNG THỂ LẤY NGƯỜI KHÁC
2
CHƯƠNG 2: MAU SINH CHÁU
3
CHƯƠNG 3: ĐƯA CƠM CHO ANH
4
CHƯƠNG 4: ĐÚT ANH ĂN
5
CHƯƠNG 5: GIAO LẠI CHO ANH
6
CHƯƠNG 6: ĐẸP TRAI, NHIỀU TIỀN
7
CHƯƠNG 7: LÀM GÌ ĐƯỢC EM
8
CHƯƠNG 8: SAO XEM ANH LÀ NGƯỜI NGOÀI?
9
CHƯƠNG 9: THỨ THUỘC VỀ MÌNH
10
CHƯƠNG 10: BA CÓ YÊU BÀ ẤY KHÔNG?
11
CHƯƠNG 11: LÝ HÀNH
12
CHƯƠNG 12: VỢ MUA CHO CON ĐÓ
13
CHƯƠNG 13: NƯỚC HOA
14
CHƯƠNG 14: TỪ CHÚC CHÚC
15
CHƯƠNG 15: ĐI ĂN VỚI NGƯỜI YÊU CŨ?
16
CHƯƠNG 16: RA XÔ PHA NGỦ NỬA NĂM
17
CHƯƠNG 17: LÂM TIÊU VĂN
18
CHƯƠNG 18: PHÙNG DỊCH ĐI CÔNG TÁC
19
CHƯƠNG 19: RỜI ĐI
20
CHƯƠNG 20: TỰ TIN ĐÂU RỒI
21
CHƯƠNG 21: EM NHẪN TÂM SAO?
22
CHƯƠNG 22: CÀNG YÊU TIỀN HƠN
23
CHƯƠNG 23: ANH ẤY SẼ KHÔNG SỐNG NỔI
24
CHƯƠNG 24: CON Ở LẠI VỚI TIỂU DỊCH NHÉ?
25
CHƯƠNG 25: NHỚ "ANH"
26
CHƯƠNG 26: EM GHÉT ANH LẮM SAO?
27
CHƯƠNG 27: BIA ĐỠ ĐẠN
28
CHƯƠNG 28: BÁC SĨ THẦN KINH
29
CHƯƠNG 29: MUỐN TỔ CHỨC ĐÁM CƯỚI LẠI
30
CHƯƠNG 30: NGÁN ĐƯỜNG, MÌNH MÚC
31
CHƯƠNG 31: CHO ANH ĂN CHAY MỘT NĂM
32
CHƯƠNG 32: EM MANG THAI RỒI?
33
CHƯƠNG 33: CON ĐÁNH AI NHẬP VIỆN?
34
CHƯƠNG 34: DIỆP LAM
35
CHƯƠNG 35: PHÙNG DỊCH TRỞ LẠI
36
CHƯƠNG 36: CHỈ CÓ THỂ LÀ NGƯỜI YÊU
37
CHƯƠNG 37: SỰ THẬT
38
CHƯƠNG 38: KHOE KHOANG LÀM GÌ?
39
CHƯƠNG 39: PHÙNG DỊCH GẶP CHUYỆN
40
CHƯƠNG 40: PHÙNG DỊCH GẶP CHUYỆN 2
41
CHƯƠNG 41: TUYẾT LỞ
42
CHƯƠNG 42: CỔ HỦ
43
CHƯƠNG 43: RẤT ĐIÊN CUỒNG
44
CHƯƠNG 44: CÓ CON THÌ KHÔNG TỐT ĐÂU
45
CHƯƠNG 45: CỨ ĐỂ TỰ NHIÊN ĐI (H)
46
CHƯƠNG 46: ANH GIÚP EM
47
CHƯƠNG 47: VỢ CHỒNG ÂN ÂN ÁI ÁI
48
CHƯƠNG 48: NGƯỜI NÀO ĐÓ GHEN TỊ CHẾT MẤT
49
CHƯƠNG 49: LẤY GÌ MÀ TỰ TIN NHƯ VẬY
50
CHƯƠNG 50: SỰ THẬT CỦA SỰ THẬT
51
CHƯƠNG 51: MẸ CHƠI LỚN THẬT
52
CHƯƠNG 52: KHOE CON DÂU
53
CHƯƠNG 53: CÔ GÁI BÊN CẠNH TRÌNH DƯ
54
CHƯƠNG 54: CON RIÊNG NHÀ HỌ MỤC
55
CHƯƠNG 55: ANH KHÔNG GIỐNG HẮN TA
56
CHƯƠNG 56: QUYẾN RŨ ANH SAO?
57
CHƯƠNG 57: KẾT QUẢ THÌ...
58
CHƯƠNG 58: MANG THAI
59
CHƯƠNG 59: CẬU ĐỊNH NGHỈ LÀM À?
60
CHƯƠNG 60: BÁNH QUẾ HOA
61
CHƯƠNG 61: KHÔNG SỢ ANH CƯỚP HẾT À
62
CHƯƠNG 62: LÀ BA
63
CHƯƠNG 63: HOÀN VĂN
64
NGOẠI TRUYỆN

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play