"Này này cái tên đầu đất kia lại đây mua cho tao một chai nước đi! Vị như cũ!" Tên ngồi bên cạnh Minh lên tiếng, hắn gác cái chân lên bàn, cặp thì xách ngược ra sau, áo hắn thì chả có bảng tên cũng không thèm mặc áo len trường, tai hắn xỏ 2 khuyên.
Hắn ta vẫy vậy một cậu nhóc đằng xa, người cậu ta mũm mĩm, đeo kính và có chút nhút nhát, cậu ta nói giọng hơi run dường như muốn khóc.
"Nh...nhưng mà sắp vào lớp rồi! Tớ mà xuống đó sợ không kịp đâu! Sẽ trễ học mất!"
"Nhanh lên giờ mày có đi không hay là phải để tao hối!" Hắn ta đung đưa cái ghế, lời nói như ra lệnh, lại có phần đe dọa.
Cậu nhóc đó đôi mắt ngấn lên run lên rồi nhanh chóng gật đầu và chạy phách 1 mạch ra khỏi lớp.
"Ha ha ha! Hoàng mày lại chọc nó rồi mày khống thấy nó mít ướt à xém tí là ướt sũng quần rồi!" Thằng bên cạnh hắn cười phá lên, khoác lấy vai hắn rồi đùa giỡn.
"Gì gì tao chỉ nhờ nó mua hộ nước thôi mà chứ đã bắt nó lau hộ cái vệt ướt sũng dưới đất đâu hahaha!" Hắn đùa, miệng cũng cười cợt tỏ vẻ thích thú.
Rồi đột nhiên hắn quay ra nhìn Minh, rồi khoác lên vai anh cười cợt.
"Này bạn học Minh, bạn cũng thấy buồn cười chứ!"
Anh im lặng không đáp lại lời hắn, rồi tháo tai nghe ra, anh đặt sách lên bàn rồi vẫn tiếp tục giữ im lặng. Thấy chọc anh không được, hắn thay đổi sắc mặt, bỏ tay ra khỏi người anh.
"Đúng là không nên nói chuyện với mấy đứa mọt sách!" Hoàng cất tiếng, hắn ta quay đi rồi tiếp túc nói chuyện với lũ bạn.
Hắn ta tên Hoàng, họ và tên đầy đủ là Trần Nhật Hoàng, hắn ta là tên chết tiệt có vẻ ngoài ưa nhìn, tóc Hoàng là sự pha trộn giữa người châu Âu và châu Á khiến hắn có mái tóc màu vàng và đôi mắt xanh dương, hắn cũng cao to và vạm vỡ hơn những đám con trai cùng tuổi. Nhà hắn rất giàu trái ngược hoàn toàn với nhà Minh, ba hắn là 1 trong những hội viên sáng giá của trường, với gia thế kinh khủng của gia đình hắn, hắn đã quyên góp không biết bao nhiêu tiền để tài trợ cho trường khiến hiệu trưởng và các giáo viên khác cũng phải nể hắn 3 phần. Nhưng trái ngược với vẻ ngoài có phần ăn chơi của Hoàng, hắn vẫn học khá giỏi có thể là nói hắn chỉ xếp sau Minh 1 bậc, hắn còn là top những chàng trai đẹp trong trường, thể thao của hắn cũng đứng top trường, nếu không xét về tính cách như c*t và cái đào hoa của hắn thì không thể phủ nhận Hoàng là một người đàn ông lí tưởng, một quý ông chỉ nằm trong những câu chuyện cổ tích.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, cậu nhóc mập mạp kia vẫn chưa lên, Hoàng thản nhiên đung đưa cái ghế, tay thì quay quay cái bút như thể đó chẳng phải việc của mình. Rồi cô bước vào lớp, cầm cái thước đập 2 cái xuống bàn, cả lớp đứng lên.
"Cô chào cả lớp!" Cô cất tiếng.
Rồi cô nói với Minh, kêu anh đứng lên đọc sỉ số.
"Dạ cô sỉ số 46 thiếu 1 bạn ạ!" Minh lên tiếng. Anh đứng lên nói với cô.
"Bạn nào?"
"Dạ Tuấn ạ!"
"Cô Hoa oiiii Tuấn nó chắc đi vệ sinh mà mập quá nên kẹt ở cửa nhà vệ sinh rồi!" Hoàng hét lớn cắt lời Minh, giọng hắn khinh khỉnh pha lẫn đùa giỡn, chân hắn vẫn đặt lên bàn.
Cả lớp cười phá lên, cô Hoa cũng không biết làm gì chỉ đập đập 2 cái xuống bàn rồi nói.
"À haha.. vậy thôi cả lớp lấy sách ra chuẩn bị học bài mới đi! Hoàng em bỏ chân xuống bàn đi vào lớp rồi!"
Đúng lúc này Tuấn bước vào mặt cậu ta đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, trên mặt là hàng nước mắt uất nghẹn, cậu ta cúi đầu nhìn cô, gương mặt hoảng loạn.
"Này! Cậu! Gần vào lớp rồi còn đi đâu ra khỏi lớp vậy! Lại còn mang đồ ăn vô lớp nữa cậu nghĩ cái lớp này là cái chợ à??" Cô Hoa lớn tiếng mắng mỏ cậu nhóc.
"Dạ.. dạ em đi v..vệ sinh ạ!" Giọng Tuấn lắp bắp có chút nghẹn lại.
"Đấy em biết ngay nó mập quá nên kẹt trong nhà vệ sinh mà!" Hoàng lại lên tiếng, hắn ta cười lên thích thú, cả lớp nghe vậy cũng hùa theo cười Tuấn.
Cậu ta nước mắt lưng tròng uất ức mà không biết làm gì.
"Dạ em thấy bạn Hoàng sai bạn Tuấn đi mua nước ạ! Dù bạn Tuấn đã nói không nhưng bạn Hoàng lại tiếp tục bắt bạn đi mua nên bạn mới vào trễ!" Minh lên tiếng, cả lớp đang nhốn nháo cười cợt bỗng dưng im bặt.
Còn tiếp.
Updated 27 Episodes
Comments
Esmeralda Gonzalez
Đừng để ta chờ đợi quá lâu tác giả ơi 😭
2023-10-08
1