Không gian xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh, nụ cười của cả lớp tắt ngúm, Hoàng ngừng nụ cười đó lại, hắn ngước mặt lên nhìn vào Minh, đôi mắt hắn có chút sự khó chịu.
Minh không để ý cái sát khí đang nhìn mình phía dưới, đôi mắt anh kiên định, vô cảm đến đáng sợ. Có lẽ là do rất lâu trước đây từ khi hắn mới bắt nạt Tuấn, anh đã không muốn gây phiên phức và ngó lơ hắn để mình được mình yên, nhưng càng ngó lơ, hắn càng lấn tới, sức chịu đựng của anh cũng có giới hạn, anh nói trực tiếp với giáo viên nhưng đáp lại chỉ là ánh nhìn hoảng hốt của cô giáo.
"Minh à! Dù sao Tuấn vẫn là đi trễ rồi! Nếu Tuấn từ chối và không chịu thì Hoàng đâu thể làm gì! Lỗi này không phải do Hoàng! Do Tuấn không biết xác định thời gian để vào lớp! Đừng đổ lỗi cho người khác! Bây giờ thì 2 đứa về chỗ đi! Tuấn tí nữa qua phòng giáo viên viết bản tường trình cho cô!"
Lời nói từ cô Hoa như nhát dao đâm vào Tuấn, cậu hai hàng nước mắt rơi lã chã, ướt đẫm hai bên gò má, cậu uất ức nắm chặt 2 tay đi về chỗ ngồi rồi cúi gằm mặt xuống bàn.
Minh bước xuống, đôi mắt anh vẫn vô hồn như vậy, trước cái cười đắc ý của Hoàng dường như anh chẳng bận tâm.
Về đến chỗ, Hoàng khoác lấy vai Minh nghiêng nghiêng cái đầu nói nhỏ.
"Nay bạn học Minh biết phản kháng rồi nhỉ? Nhưng mà tiếc quá lần sau lựa lúc tốt hơn nhé!" Hoàng ra vẻ đắc ý, hắn bỏ tay ra khỏi người anh, vừa cười vừa tiếp tục quay bút.
Có vẻ như anh đã bước vào tầm ngắm của tên bắt nạt này rồi.
Giờ ra chơi, Minh ngồi trên lớp, anh lấy cái tại nghe ra đặt lên tai và nhắm mắt lại.
Vốn dĩ anh là 1 người hướng nội, trước kia anh cũng đã có 1 người bạn nhưng sau khi lên trung học cậu ấy chuyển đi nước ngoài và tới giờ vẫn không thể liên lạc được. Anh đã dần không còn nhớ nổi cậu bé ấy chỉ biết cậu ấy rất xinh đẹp. Anh của hiện tại chẳng hề có một người bạn để nói chuyện, và cũng không định kết bạn thêm với ai.
Quay lại thực tại, anh đang chợp mắt, một cục giấy từ đằng xa bay thẳng vô đầu khiến anh tỉnh dậy, người ném không ai khác chính là hội thằng Hoàng, có vẻ hắn vẫn còn cay anh vụ hồi sáng nay nên không để anh nằm yên. Minh cũng chẳng buồn quan tâm, anh đứng dậy vứt cục giấy vào thùng rác, hắn cũng không kiêng nể gì mà ném thêm cục nữa vài đầu anh.
"Này nếu mày vứt thì vứt luôn cục này hộ tao haha!" Hoàng nói, hắn ném thêm 1 cục nữa về phía anh khiến anh không thể nhẫn nhịn nổi nữa.
Minh cầm 2 cục giấy, anh đi về phía Hoàng, biểu hiện anh rất bình tĩnh, bước thẳng về phía trước. Hắn thấy vậy càng bị khiêu khích, hắn ném tiếp giấy về phía người anh, nhưng anh chỉ cầm lên rồi đưa vào tay Hoàng, giọng điệu lạnh ngắt có pha 1 chút sự khó chịu.
"Rác của cậu cậu tự vứt! Tôi không có nghĩa vụ phải vứt cho cậu! Đừng có ảo tưởng cậu giàu thì tôi phải sợ!"
Nói rồi anh đưa cục giấy đang cầm trên tay cho Hoàng rồi bước về chỗ ngồi, Hoàng lúc này giận đến tím mặt, gân cổ hắn nổi lên từng sợi trông rất đáng sợ khiến bọn chơi với hắn ngồi cạnh cũng toát mồ hôi. Hắn nắm chặt tờ giấy định tiến tới động thủ với Minh thì chuông vào lớp vang lên, hắn đành bước chầm chậm về chỗ, hắn khoác lấy vai anh, tay kia kéo mặt anh lên, lời nói mang đầy sự tức giận, gân cổ hắn vẫn đang nổi từng đợt.
"Mày bắt đầu làm nhiều thứ vượt qua sức chịu đựng của tao rồi đó!"
Nói rồi Hoàng lấy đám giấy vừa nãy Minh đưa luôn vào người anh rồi thả ra. Những cục rác luồn vào, với bàn tay lạnh ngắt của hắn khiến Minh giật thót.
"Mày cũng chỉ như đám rác này thôi!" Hoàng cất lời, anh bỏ tay ra khỏi người Minh, để lại trong áo anh những cục giấy như để khẳng định bản thân anh sẽ chính là tên tiếp theo lọt vào tầm ngắm của hắn.
Còn tiếp.
Updated 27 Episodes
Comments