Chương 2: Không Có Bản Lĩnh.

Vừa cởi chiếc mũ bảo hiểm, vừa giải thích: “Em thực sự nhớ nhầm mà, chứ có cố ý đâu mà anh nổi giận.”

“Tôi về!”

“ A khoan...”

Tịch Băng ôm chặt cánh tay giữ lại khi Mục Quán Phi chuẩn bị rời khỏi, lại hỏi: “Anh biết đường về nhà không? Hay là em theo anh để hướng dẫn.”

Mục Quán Phi nhíu mày, đầu óc bắt đầu xoay vòng mất khoảng mấy phút sau câu nói của cô.

“Rồi tôi lại đưa em về?”

Tịch Băng đưa mặt gần kề, tà mị trả lời: “Nếu anh đồng ý thì em có thể ngủ lại, trước sau gì chúng ta cũng...”

Mục Quán Phi lập tức ngửa đầu về phía sau tránh né, cắt đứt câu nói của cô: “Tịch Băng, đủ rồi!”

Cô bĩu môi, trong lòng nghĩ: “ Khoái muốn chết mà bày đặt sĩ diện, ra vẻ thanh cao.”

Sau đó, Tịch Băng cầm chiếc mũ bảo hiểm của mình đưa cho anh.

“Đưa tôi làm gì?”

“Ngày mai em không cần phải mang theo.”

Mục Quán Phi tiếp tục chau mày tỏ vẻ khó chịu, nhân lúc cơ hội anh không phòng bị, cô lập tức tấn công bất ngờ. Tịch Băng chòm người về trước, mạnh dạn chủ động hôn môi đối phương.

Chụt.

Ngay sau đó cô vội vàng chạy đi, đạt được mục đích nên hứng khởi và vui sướng vô cùng. Được một đoạn mới xoay lại đưa tay lên cao vẫy chào, lớn giọng vọng ra: “Tạm biệt, đừng nhớ em quá mà mất ngủ đấy!”

Cả người của Mục Quán Phi cứng đờ, đầu óc trống rỗng và mụ mị trước nụ hôn bất ngờ của Tịch Băng, đến khi nghe âm thanh anh mới lấy lại được chút thần trí, ngẩng sang nhìn cô đang từng bước khuất xa.

Bất giác đưa tay chạm nhẹ vào bờ môi khô khan, nhịp tim đập nhanh đến bất thường, chẳng lẽ anh phải quay lại bệnh viện tự khám cho mình?

Mười một giờ đêm, Tịch Băng gập lại chiếc Laptop sau mấy giờ đồng hồ liên tục làm việc, dựa người về sau chiếc ghế thở ra một hơi mệt nhọc, đột nhiên trong đầu xuất hiện hình ảnh tối nay khiến cô không thể không cười hạnh phúc.

Sau năm năm công khai theo đuổi, có lẽ tối nay là lần đầu tiên Mục Quán Phi chịu hợp tác, những lần trước cô đều tự mình ra về với sự thất vọng và buồn tủi.

Tịch Băng cầm cốc nước ấm lên uống, sau đó lấy điện thoại và bước lại chiếc giường êm ái, thơm tho của mình, mỉm cười tủm tỉm nhắn tin gửi đến cho anh.

“Anh ngủ chưa? Chắc khó ngủ vì nụ hôn của em, đúng không?”

Mười phút trôi qua nhưng không nhận được phản hồi, Tịch Băng mất kiên nhẫn gửi thêm dòng tin nhắn: “Trốn em hả?”

Rồi đến hai mươi phút sau, sắc mặt của cô trầm xuống buồn bã rời đi khỏi giường, dùng điều khiển mở rèm để nhìn ngắm cảnh vật về đêm, tiến lại chiếc ghế bành ngồi xuống suy tư, ôm ấp điện thoại trong tay với hy vọng Mục Quán Phi sẽ hồi âm tin nhắn của mình.

Mười hai giờ đêm, cô bấm số gọi điện cho anh, phải đến lần gọi thứ ba anh mới chịu nghe máy.

[Có chuyện gì?]

“Là anh không thấy hay không muốn trả lời?]

[...]

“Đồ hèn nhát, đồ không có bản lĩnh đàn ông, anh có giỏi thì yêu lại em xem...”

Anh gằn giọng, cắt đứt câu nói: [Tịch Băng!]

Tịch Băng âm thầm rơi lệ, giọng nói có chút nghẹn nghẹn ở cổ: “Mục Quán Phi, năm năm rồi, anh không rung động với em một chút nào sao?”

[...]

Tút tút tút.

...----------------...

Ngày hôm sau.

Trong phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn Tịch Thị, đã xảy ra cuộc cãi vã giữa ông Tịch và Tịch Băng, ông ta tức giận đến mặt mày đỏ trạch.

Bụp.

Ông ta đập tay xuống mặt bàn, tiếp tục nói: “Ba đã quyết định, ngày mai sẽ cho người sang căn hộ thu dọn đồ đạc về nhà, không để con tự tung tự tác bên ngoài.”

Tịch Băng kiên định trả lời: “Con đã trưởng thành, cuộc sống do con quyết định.”

Bụp.

Ông Tịch lần nữa đập tay xuống bàn làm việc, đứng dậy khỏi chiếc ghế, nghiến răng nói: “Quyết định của con là chọn Mục Quán Phi đó phải không?”

“Con không yêu Lý Khải, tại sao ba cứ ép con? ”

“Con đừng có lý do với ba, cuối tuần này bên Lý Gia sẽ sang dùng cơm và bàn ngày đính hôn. Tốt nhất con nên nghe theo sự sắp xếp của người lớn, đừng khiến ba phải dùng biện pháp mạnh với con.”

Tịch Băng ấm ức đến muốn khóc lớn, chẳng hiểu tại sao ba cô lại ngang ngược và cố chấp như vậy. Thế nhưng, cô sẽ không cho ai sắp xếp cuộc đời của mình, ngay cả ông Tịch.

Sướng hay khổ, đó cũng là cuộc sống của cô.

Âm giọng kiên quyết nói: “Con không nghe lời!”

Bốp.

Cũng một âm thanh vang lên, nhưng lần này ông Tịch không đập tay xuống bàn làm việc, lồng bàn tay to lớn ấy tác động trực tiếp vào một bên da mặt mỏng mịn của Tịch Băng.

Chỉ là trong một phút nóng giận mất sự kiềm chế, sau khi đánh cô, ông ta cũng phần nào hối hận.

Tịch Băng đưa tay đặt lên da mặt, xoay sang nhìn ông Tịch bằng đôi mắt ứa nước ngập tràn uất nghẹn.

Thế nhưng, nội tâm của cô rất mạnh mẽ, cứng rắn nói: “Cho dù ba có đánh chết con cũng vậy thôi, vô ích!”

“Băng... tiểu Băng!”

Tịch Băng dứt khoát chạy đi ra khỏi phòng làm việc của ông Tịch, mặc kệ ông ta đang hết lòng gọi lại.

Bà Vân Hoa là người vợ sau của ông Tịch, sinh cho ông hai người con, một gái và một trai, là Tịch Tiểu Mễ và Tịch Thiên.

Tịch Tiểu Mễ chỉ cách Tịch Băng hai tuổi, sau khi ly hôn ông đã kết hôn với bà ta và sinh con, mong muốn Tịch Gia chính là có con trai để nối dõi tông đường.

Tịch Thiên chào đời, đã định sẵn là người thừa kế gia tộc, nhắm giữ trong tay 50℅ cổ phần tập đoàn Tịch Thị, 15℅ còn lại chia đều cho ba cô con gái.

Hot

Comments

Ngoc Trang Huynh

Ngoc Trang Huynh

Tich Bang,leodeo theo Muc Quan Phi,5 nam roi u,🥰🥰,Muc Quan Phi, sao tho o quua,😔😔,

2024-06-26

2

Trương Thi Điệu

Trương Thi Điệu

n9 mạnh mẽ lên

2024-04-25

0

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Tình cảm gia đình thì thiếu thốn, tình yêu thì ko được như ý, dù có dư vả vật chất vẫn thấy cô đơn

2024-01-16

10

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play