Chương 17:Lời tỏ tình bị từ chối

Tại phòng hồi sức ở bệnh viện Bắc Kinh.

Sau khi trải qua cuộc phẫu thuật thì lúc này Kỳ An đã dần hồi tỉnh.Khi anh mở mắt ra thì nhìn thấy Châu Tuệ đang ngồi túc trực trên giường bệnh với gương mặt đầy lo lắng.Châu Tuệ reo lên vui mừng khi thấy Kỳ An đã tỉnh lại:

-Kỳ An!Anh thấy trong người thế nào rồi?

Kỳ An cố gượng nói:

-Tôi..Tôi không sao!Tiểu thư đừng lo!

Châu Tuệ nhìn lên vết thương trên người Kỳ An rồi thở dài:

-Còn nói không sao?Đây là lần thứ bao nhiêu anh liều mạng vì cứu tôi rồi?Cũng may là mũi dao chỉ đâm trúng phần mô mềm thôi!Nếu Bạch Tử Kỳ đâm sâu thêm chút nữa thì anh đã mất mạng rồi đấy!

Kỳ An khẽ cười,nói:

-Tiểu thư!Cô còn nhớ cái ngoéo tay của chúng ta cách đây mười năm không?

Châu Tuệ cố nhớ lại rồi hỏi:

-Cái ngoéo tay cách đây mười năm?

Kỳ An mỉm cười gật đầu:

-Đúng rồi!Đó chính là ngày sinh nhật của Tiểu thư!Cũng là ngày Châu gia xảy ra thảm kịch.Trước hôm đó tôi đã theo cha mẹ về quê dự đám cưới của người chị họ.Khi chúng tôi trở về là đã thấy hàng loạt xe cứu thương,xe cảnh sát phong tỏa hiện trường xung quanh..

Kỳ An nhìn về Châu Tuệ với ánh mắt đồng cảm khi nhắc lại ký ức buồn rồi nói tiếp:

-Khi thấy cảnh tượng kinh hoàng đó tôi đã chạy thật nhanh đi tìm Tiểu thư.Lúc tôi tìm được Tiểu thư thì cô đang ngồi trong vòng tay của lão phu nhân liên tục kêu khóc.Phu nhân lúc đó cũng vì quá đau lòng khi lão gia đột ngột qua đời mà cứ ngồi đấy ôm lấy cô không dỗ dành.Khi ấy tôi đã đến bên Tiểu thư an ủi một lúc lâu thì cô mới nín khóc và còn ngoéo tay với Tiểu thư hứa rằng từ đây về sau tôi sẽ luôn ở cạnh cô,quan tâm và bảo vệ cô không cho sự việc đau lòng như thế lặp lại lần nào nữa!

Châu Tuệ nghe đến đây thì đã dần nhớ đến lời hứa của Kỳ An với mình năm nào,cô bất ngờ thốt lên:

-Chuyện xảy ra cách đây mười năm,lúc ấy hai chúng ta đều là những đứa trẻ.Tôi không ngờ anh lại nhớ rõ từng chi tiết như thế!

Kỳ An khẽ cười rồi nói:

-Đối với tôi đó là lời hứa của một người đàn ông và tôi buộc phải có trách nhiệm với lời hứa của mình.Còn nhớ lúc đó sau khi tôi ngoéo tay đưa ra lời hứa của mình thì Tiểu thư đã cười thật tươi.Khi ấy nụ cười của Tiểu thư giống như ánh mặt trời xua tan đi sự tang thương của Châu gia ngày hôm đó.

Châu Tuệ siết chặt tay khi nhớ về đoạn ký ức đau thương của gia tộc:

-Cho đến hôm nay tôi vẫn chưa thể tìm ra thủ phạm đứng sau gây ra thảm án kinh hoàng ấy.Ngày tôi ra đời lại là ngày giỗ của cha,kể từ đó tôi không còn muốn tổ chức và căm ghét cả ngày sinh nhật của chính mình!

Kỳ An cầm tay Châu Tuệ động viên:

-Tiểu thư bớt đau buồn!Bao nhiêu năm nay cô cũng đã rất nổ lực vừa truy tìm tung tích bọn sát thủ vừa một mình ghánh vác cơ nghiệp của Châu gia.Lão gia trên trời ắt hẳn cũng rất mãn nguyện và an tâm về cô!

Khi Kỳ An đang tìm cách an ủi Châu Tuệ thì giọng nói từ phía trước cửa phòng vang lên làm cả hai phải quay người nhìn:

-Chị Châu Tuệ!Thì ra chị cũng ở đây!

Lúc này đứng ở trước cửa phòng là cô gái có thân hình mảnh mai,gương mặt thanh tú cùng mái tóc nhuộm hoe vàng trên tay cầm theo giỏ trái cây đang từ từ bước đến.

Trông thấy cô gái Châu Tuệ lập tức reo lên:

-Triệu Nhiên!Em về hồi nào vậy?

Cô gái bước đến đặt giỏ trái cây trên bàn rồi trả lời:

-Em vừa đáp chuyến bay về Bắc Kinh lúc 9 giờ sáng nay.Nghe tin anh Kỳ An bị trọng thương phải nhập viện cấp cứu nên em vội đến đây ngay.

Châu Tuệ kéo tay Triệu Nhiên cùng ngồi xuống ghế vui vẻ nói:

-Em ngồi máy bay suốt quãng đường xa như thế chắc cũng đã mệt rồi.Em ngồi trò chuyện với Kỳ An đi!Chị đi lấy cho em cốc cafe uống cho tỉnh táo!

Biết được Châu Tuệ đang cố ý tạo cơ hội cho mình nên Triệu Nhiên nhanh chóng đồng ý:

-Vậy phiền chị rồi!Cám ơn chị!

Châu Tuệ nháy mắt với Triệu Nhiên rồi rời khỏi phòng.Lúc này trong phòng chỉ còn lại Kỳ An và Triệu Nhiên.Vì đang trò chuyện với Châu Tuệ lại bị người khác chen vào giữa chừng khiến Kỳ An tỏ thái độ không vui hiện rõ trên gương mặt.Triệu Nhiên lặng lẽ quan sát sắc mặt Kỳ An một lúc rồi bắt chuyện:

-Kỳ An!Anh thấy trong người thế nào rồi?Có muốn ăn trái cây không?Em gọt cho anh ăn nhé!

Kỳ An hờ hững đáp:

-Sức khỏe tôi đã tạm ổn rồi!Cám ơn Triệu tiểu thư đã quan tâm!

Triệu Nhiên bĩu môi:

-Với em thì anh không cần khách sáo như vậy đâu!

Kỳ An chỉ cười nhạt chứ không nói gì thêm,thấy thế Triệu Nhiên lại tiếp tục nói:

-Em có nhắn rất nhiều tin cho anh trên Wechat,sao không thấy anh trả lời tin nào hết vậy?

Kỳ An đáp:

-Do công việc thường ngày khá bận rộn nên tôi không để ý đến,xin lỗi Triệu tiểu thư!

Triệu Nhiên nhìn thẳng vào mắt Kỳ An nói:

-Nếu anh đã không có thời gian xem tin nhắn thì em nói thẳng ngay lúc này cũng không sao,Kỳ An à!Em thích anh!Anh làm bạn trai em nhé!

Bất ngờ trước lời tỏ tình của Triệu Nhiên khiến Kỳ An cảm thấy bối rối:

-Triệu tiểu thư!Cô đừng đùa như thế chứ!Thân phận của tôi chỉ là thuộc hạ của Châu gia,vốn dĩ không xứng với Triệu tiểu thư!

Triệu Nhiên khẽ cười rồi nói tiếp:

-Anh đừng vịn vào lý do vớ vẩn như vậy từ chối tình cảm của em!Đây là thời đại nào rồi còn phân biệt đẳng cấp sang hèn như thế?Em sống ở Mỹ từ nhỏ,ảnh hưởng văn hóa phương Tây nên suy nghĩ rất thoáng trong chuyện yêu đương nam nữ.Yêu ai là phải nói và thể hiện rõ cho đối phương biết chứ chẳng sợ người đời chê cười cọc mà đi tìm trâu.Cha mẹ em cũng rất thoáng và tôn trọng quyền tự do chọn bạn trai của em..

Triệu Nhiên nhìn về phía Kỳ An biểu hiện rõ sự chân thành rồi nói tiếp:

-Kỳ An à em thật lòng yêu thích anh!Năm em mười lăm tuổi lần đầu tiên gặp anh ở Châu gia em đã trúng tiếng sét ái tình từ anh rồi.Đến nay đã qua New York theo cha mẹ định cư được bốn năm nhưng em vẫn không thể nào quên được anh!Xung quanh em cũng có rất nhiều chàng trai theo đuổi nhưng em không có cảm xúc với ai cả!Kỳ An!Anh cho em một cơ hội để yêu thương anh được không?

Kỳ An nghe hàng loạt lời tỏ tình từ Triệu Nhiên càng khiến anh bối rối,anh nhanh chóng nói lời khước từ:

-Xin lỗi Triệu tiểu thư!Thực ra tôi đã có người trong lòng,tôi không thể nhận lời yêu đương cùng cô!

Triệu Nhiên nhận được lời từ chối không chút đắn đo của Kỳ An như vậy dù có hơi chua xót nhưng vẫn cố gượng cười:

-Người trong lòng của anh có phải là chị Châu Tuệ không?Mà không cần anh trả lời em cũng đoán ra được!Từ ánh mắt anh nhìn trìu mến chị ta,quan tâm chị ta,liều cả mạng sống của mình hết lần này đến lần khác bảo vệ thì đủ hiểu anh yêu chị ta nhiều như thế nào!

Kỳ An chỉ im lặng khi nghe Triệu Nhiên nói ra những điều thầm kín trong trái tim mà bấy lâu anh cố che giấu.Triệu Nhiên thấy thế liền nhếch miệng cười:

-Nhưng giờ đây Châu Tuệ là hoa đã có chủ,anh hà tất phải tự mua dây buộc mình?Thay vì đắm chìm vào tình yêu không có kết quả ấy sao anh không thể cho em một cơ hội?Em cũng xinh đẹp và khối tài sản của gia đình em bên Mỹ không thua kém gì Châu gia.Nếu anh thích thì em sẽ xin cha mẹ cho chúng ta vốn tự lập để mở công ty cho anh làm tổng giám đốc,còn không thì cùng em đi du lịch khắp thế giới tận hưởng những ngày nhàn hạ.Kỳ An à!Em đối với anh như vậy anh còn chưa hiểu được tâm ý của em sao?

Nghe Triệu Nhiên nói thế Kỳ An chỉ khẽ lắc đầu rồi đáp:

-Triệu tiểu thư cho rằng tôi dành tình yêu cho Châu Tuệ chỉ vì gia thế của cô ấy sao?Như vậy thì xem ra cô chưa hiểu gì về tôi rồi!Nếu từ đầu hai bên đã khác xa về quan điểm như vậy thì e rằng làm bạn cũng khó chứ đừng nói đến những điều xa xôi hơn!Xin lỗi Triệu tiểu thư!Tôi vẫn xin mạn phép từ chối tâm ý ấy của cô!

Triệu Nhiên nghe thế liền thay đổi thái độ tức giận nói:

-Em có điểm nào không bằng Châu Tuệ mà anh vẫn một mực từ chối em như vậy?Chị ta tính khí thì như đàn ông suốt ngày chỉ giỏi đem đám thuộc hạ đi đánh nhau với bọn côn đồ làm anh suýt mất mạng nhiều lần.Đến chồng chị ta là Phong Lâm Vũ còn không chịu nổi sự ngang ngược đó mà lén lút ngoại tình.Kỳ An!Anh nghĩ thông suốt hơn một chút có được không?

Nghe những lời không hay của Triệu Nhiên về Châu Tuệ khiến cho Kỳ An lấy làm khó chịu.Anh nghiêm giọng nói:

-Triệu tiểu thư!Dù sao Châu Tuệ cũng là chị họ của cô.Đừng bêu xấu chị mình trước mặt người ngoài như vậy!Bây giờ tôi cần được nghỉ ngơi,nếu không còn việc gì phiền cô ra ngoài!Xin thứ lỗi cho!

Vừa bị từ chối tình cảm vừa bị Kỳ An thẳng thừng đuổi đi như vậy khiến Triệu Nhiên vô cùng tức giận.Cô ta đứng phắt dậy rồi hậm hực nói:

-Anh đúng là không có mắt nhìn người!Nếu vậy thì anh cứ ở đấy mà ôm cây đợi thỏ đến suốt đời đi!

Triệu Nhiên bước ra khỏi phòng đóng cửa thật mạnh,sau đó dùng tay lau đi vệt nước mắt vừa khóc lại vừa ấm ức nói:

-Tất cả là do Châu Tuệ nên Kỳ An mới đối xử lạnh nhạt với mình như thế!Châu Tuệ!Tôi ghét chị!Tôi hận chị!

Hot

Comments

Thao Thao

Thao Thao

Sao cứ phải để nu8 xấu xa? Mỗi ngừi đều có 1/2 của riêng mình. Đâu cần nu8 & nu9 giết hại lẫn nhau vì chữ tình tg ơj!!!

2024-02-22

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Anh có ký tên không?
2 Chương 2:Đám cưới
3 Chương 3: Tôi muốn ngủ với cô
4 Chương 4:Lén lút gặp siêu mẫu
5 Chương 5:PhongThiếu đã lên hot search
6 Chương 6:Cô đang ghen hay sao?
7 Chương 7: Cá Voi Xanh!Anh đang ở đâu?
8 Chương 8: Nụ hôn đầu
9 Chương 9:Hỗn chiến ở Brunei
10 Chương 10: Anh mơ gì thế?
11 Chương 11: Âm mưu của Bạch Tử Kỳ
12 Chương 12: Rơi vào bẫy
13 Chương 13: Đêm định mệnh
14 Chương 14: Để xổng con mồi
15 Chương 15: Trừng phạt
16 Chương 16:Chân đại ca gãy rồi!
17 Chương 17:Lời tỏ tình bị từ chối
18 Chương 18:Khi nào có em bé?
19 Chương 19:Mẹ không còn sống được bao lâu nữa!
20 Chương 20: Happy Trip
21 Chương 21:Có một Tổng Tài rất lạ!
22 Chương 22: Hôn kiểu Pháp
23 Chương 23: Chuyến đi bất ổn
24 Chương 24:Mùi thuốc lá
25 Chương 25: Lạc Châu Viên
26 Chương 26: Cuộc tấn công bất ngờ
27 Chương 27: Hình xăm và vết sẹo cũ
28 Chương 28:Anh ấy là Cá Voi Xanh!
29 Chương 29: Khi ác nữ dịu dàng
30 Chương 30:Cô ta mặc váy quá ngắn!
31 Chương 31: Học nấu ăn
32 Chương 32:Sinh nhật đáng nhớ!
33 Chương 33: Sẽ không bỏ cuộc!
34 Chương 34: Em đã thay đổi!
35 Chương 35: Gặp lại Tiệp Trân
36 Chương 36: Đừng hòng trốn chạy!
37 Chương 37:Hãy trở thành người phụ nữ của tôi!
38 Chương 38: Cô không có tư cách để ghen!
39 Chương 39: Vụng Trộm
40 Chương 40: Mèo đen thích xù lông
41 Chương 41: Cuộc gọi giữa đêm
42 Chương 42: Xương rồng trong tim
43 Chương 43: Thân phận của Kỳ An
44 Chương 44: Sự thật nghiệt ngã
45 Chương 45: Công khai
46 Chương 46: Thợ săn và con mồi
47 Chương 47: Em chỉ yêu đàn ông ác!
48 Chương 48 : Tình yêu vĩnh cửu
49 Chương 49: Cô thật là trẻ con!
50 Chương 50 : Tôi có xứng đáng được yêu thương?
51 Chương 51: Em cũng biết đau!
52 Chương 52 : Đừng gọi tên hắn nữa!
53 Chương 53: Những dấu hôn đỏ
54 Chương 54: Hãy theo dõi cô ta!
55 Chương 55: Cô hãy rời xa anh ấy!
56 Chương 56: Bẫy trong bẫy
57 Chương 57: Ai là thủ phạm?
58 Chương 58: Món quà đặc biệt
59 Chương 59: Cô thật là ghê tởm!
60 Chương 60: Giấc mơ hoang đường
61 Chương 61: Con hãy biết yêu thương bản thân!
62 Chương 62: Tôi muốn thu mua Lạc Châu Viên!
63 Chương 63: Cô thật là ngang ngược!
64 Chương 64: Hãy ký tên vào đây!
65 Chương 65: Đánh mất Lạc Châu Viên
66 Chương 66: Tôi không nhận lấy cổ phần này!
67 Chương 67: Bạch Tử Kỳ lại ra tay!
68 Chương 68: Cái giá phải trả
69 Chương 69: Tôi không muốn nhìn thấy cô!
70 Chương 70: Huynh đệ tương tàn
71 Chương 71: Không muốn thừa nhận!
72 Chương 72: Đến thăm Lạc Châu Viên
73 Chương 73: Nỗi đau quá lớn
74 Chương 74: Chấp nhận buông tay
75 Chương 75: Ly Hôn
76 Chương 76: Hồi Ức Tuổi Thơ
77 Chương 77: Tôi Sẽ Đến New York!
78 Chương 78: Mùi Nước Hoa Lạ
79 Chương 79: Chuyến Bay Định Mệnh
80 Chương 80: Anh Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Em!
81 Chương 81: Sự Thật Phơi Bày
82 Chương 82: Anh Đã Sai Rồi!
83 Chương 83: Những Ký Ức Về Em
84 Chương 84: Khải Hoàng Phải Là Của Tao!
85 Chương 85: Sao Anh Lại Phản Bội Em?
86 Chương 86: Em Còn Lại Gì?
87 Chương 87: Chất Bột Trắng Trong Lọ Thủy Tinh
88 Chương 88: Đứa Cháu Trai Hắc Hóa
89 Chương 89: Cha Ơi!Đừng Bỏ Con!
90 Chương 90: Cô Đã Mang Thai!
91 Chương 91: Mẹ Mất Con Rồi!
92 Chương 92: Lời Gửi Gắm Sau Cùng
93 Chương 93: Nước Mắt Cô Dâu
94 Chương 94: Làm Ơn Cho Tao Được Chết!
95 Chương 95: Lễ Chuyển Nhượng Cổ Phần Thời Đại
96 Chương 96: Tuyết Chưa Tan
97 Chương 97: Ai Rồi Cũng Sẽ Hạnh Phúc!
98 Chương 98: Gặp Lại Em
99 Chương 99: Có Hận Cũng Phải Ở Bên Anh!
100 Chương 100: Phong Tổng Bị Cảm Rồi!
101 Chương 101: Mày Có Tư Cách Gì?
102 Chương 102: Đừng Rời Xa Anh!
103 Chương 103: Người Tôi Yêu Là Châu Tuệ
104 Chương 104: Hoa Hồng Baccara
105 Chương 105: Anh Lỡ Yêu Ác Nữ Rồi!
106 Chương 106: Cùng Nhau Đến Seoul
107 Chương 107: Ổ Khóa Tình Yêu
108 Chương 108: Đổi Phòng
109 Chương 109: Món Đồ Chơi Dành Tặng Em
110 Chương 110: Trận Chiến Công Bằng
111 Chương 111: Bữa Tiệc Bất Ổn
112 Chương 112: Đánh Ghen
113 Chương 113: Chú Chó March
114 Chương 114: Âm Mưu Của Cô Em Họ
115 Chương 115: Em Chỉ Được Ăn Tôm Của Anh!
116 Chương 116: Nến,Hoa Hồng Và Em
117 Chương 117: Lời Trái Tim Muốn Nói
118 Chương 118: Cuộc Thương Lượng Cùng Siêu Mẫu
119 Chương 119: Bạo Loạn Tại Thiên Á
120 Chương 120: Siêu Mẫu Lên Tiếng Tố Cáo
121 Chương 121: Thiên Á Tạm Thời Đóng Cửa
122 Chương 122: Biển Đêm
123 Chương 123: Diệu Kế
124 Chương 124: Gạ Tình
125 Chương 125: Chị Chị Em Em
126 Chương 126: Anh Không Yêu Triệu Nhiên
127 Chương 127: Chìm Trong Biển Lửa
128 Chương 128: Ngày Tàn Của Siêu Mẫu
129 Chương 129: Cùng Về Liêu Ninh
130 Chương 130: Anh Không Biết Bơi!
131 Chương 131: Ma Nữ Cúc Hiên
132 Chương 132: Ôm Anh Thật Chặt
133 Chương 133: Sa Cơ Thất Thế
134 Chương 134: Làm Người Mẫu Live Stream Cho Em
135 Chương 135: Bạn Trai Của Sếp
136 Chương 136: Không Thể Mất Em!
137 Chương 137: Giao Dịch Thể Xác
138 Chương 138: Váy Cưới
139 Chương 139: Buổi Lễ Ký Tặng Tiểu Thuyết
140 Chương 140: Hắn Chết Rồi!
141 Chương 141: Trong Cơn Say
142 Chương 142: Hứa Với Anh Là Em Sẽ Hạnh Phúc!
143 Chương 143: Trong Cơn Giông Bão
144 Chương 144: Tim Vỡ,Tình Tan
145 Chương 145:Cô Ấy Là Người Phụ Nữ Của Tao!
146 Chương 146: Anh Không Muốn Chia Tay
147 Chương 147: Tình Yêu Ngang Trái
148 Chương 148: Giấc Mơ Biển
149 Chương 149: Tôi Tên Tiểu Hoa
150 Chương 150: Sóng Tình
151 Chương 151: Đoạn Tuyệt
152 Chương 152: Anh Sẽ Là Ác Quỷ
153 Chương 153: Giam Cầm
154 Chương 154: Hoa Bách Hợp Và Mùi Máu Tanh
155 Chương 155: Màn Trừng Phạt Đáng Sợ
156 Chương 156: Tìm Ra Manh Mối
157 Chương 157: Người Làm Vườn Bất Đắc Dĩ
158 Chương 158: Nơi Này Có Anh
159 Chương 159: Trở Về Thăm Lạc Châu Viên
160 Chương 160: Hãy Gọi Tên Anh
161 Chương 161: Muốn Được Em Bón Cháo Cơ!
162 Chương 162: Một Lần Nữa Ta Yêu
163 Chương 163: Hai Năm Sau
164 Chương 164: Châu Tiểu Thư Lại Ghen Rồi!
165 Chương 165: Trú Mưa
166 Chương 166: Ớt Tình Yêu
167 Chương 167: Người Phụ Nữ Bí Ẩn
168 Chương 168: Lời Cầu Hôn
169 Chương 169: Bộ Ngực Silicon Của Tôi!
170 Chương 170: Hôm Nay Mình Cưới
171 Chương 171: Dỗ Dành Chồng Yêu
172 Chương 172: Cặp Song Sinh
173 Chương 173: Tắm Uyên Ương
174 Chương 174: Em Vẫn Chờ Anh (END)
Chapter

Updated 174 Episodes

1
Chương 1: Anh có ký tên không?
2
Chương 2:Đám cưới
3
Chương 3: Tôi muốn ngủ với cô
4
Chương 4:Lén lút gặp siêu mẫu
5
Chương 5:PhongThiếu đã lên hot search
6
Chương 6:Cô đang ghen hay sao?
7
Chương 7: Cá Voi Xanh!Anh đang ở đâu?
8
Chương 8: Nụ hôn đầu
9
Chương 9:Hỗn chiến ở Brunei
10
Chương 10: Anh mơ gì thế?
11
Chương 11: Âm mưu của Bạch Tử Kỳ
12
Chương 12: Rơi vào bẫy
13
Chương 13: Đêm định mệnh
14
Chương 14: Để xổng con mồi
15
Chương 15: Trừng phạt
16
Chương 16:Chân đại ca gãy rồi!
17
Chương 17:Lời tỏ tình bị từ chối
18
Chương 18:Khi nào có em bé?
19
Chương 19:Mẹ không còn sống được bao lâu nữa!
20
Chương 20: Happy Trip
21
Chương 21:Có một Tổng Tài rất lạ!
22
Chương 22: Hôn kiểu Pháp
23
Chương 23: Chuyến đi bất ổn
24
Chương 24:Mùi thuốc lá
25
Chương 25: Lạc Châu Viên
26
Chương 26: Cuộc tấn công bất ngờ
27
Chương 27: Hình xăm và vết sẹo cũ
28
Chương 28:Anh ấy là Cá Voi Xanh!
29
Chương 29: Khi ác nữ dịu dàng
30
Chương 30:Cô ta mặc váy quá ngắn!
31
Chương 31: Học nấu ăn
32
Chương 32:Sinh nhật đáng nhớ!
33
Chương 33: Sẽ không bỏ cuộc!
34
Chương 34: Em đã thay đổi!
35
Chương 35: Gặp lại Tiệp Trân
36
Chương 36: Đừng hòng trốn chạy!
37
Chương 37:Hãy trở thành người phụ nữ của tôi!
38
Chương 38: Cô không có tư cách để ghen!
39
Chương 39: Vụng Trộm
40
Chương 40: Mèo đen thích xù lông
41
Chương 41: Cuộc gọi giữa đêm
42
Chương 42: Xương rồng trong tim
43
Chương 43: Thân phận của Kỳ An
44
Chương 44: Sự thật nghiệt ngã
45
Chương 45: Công khai
46
Chương 46: Thợ săn và con mồi
47
Chương 47: Em chỉ yêu đàn ông ác!
48
Chương 48 : Tình yêu vĩnh cửu
49
Chương 49: Cô thật là trẻ con!
50
Chương 50 : Tôi có xứng đáng được yêu thương?
51
Chương 51: Em cũng biết đau!
52
Chương 52 : Đừng gọi tên hắn nữa!
53
Chương 53: Những dấu hôn đỏ
54
Chương 54: Hãy theo dõi cô ta!
55
Chương 55: Cô hãy rời xa anh ấy!
56
Chương 56: Bẫy trong bẫy
57
Chương 57: Ai là thủ phạm?
58
Chương 58: Món quà đặc biệt
59
Chương 59: Cô thật là ghê tởm!
60
Chương 60: Giấc mơ hoang đường
61
Chương 61: Con hãy biết yêu thương bản thân!
62
Chương 62: Tôi muốn thu mua Lạc Châu Viên!
63
Chương 63: Cô thật là ngang ngược!
64
Chương 64: Hãy ký tên vào đây!
65
Chương 65: Đánh mất Lạc Châu Viên
66
Chương 66: Tôi không nhận lấy cổ phần này!
67
Chương 67: Bạch Tử Kỳ lại ra tay!
68
Chương 68: Cái giá phải trả
69
Chương 69: Tôi không muốn nhìn thấy cô!
70
Chương 70: Huynh đệ tương tàn
71
Chương 71: Không muốn thừa nhận!
72
Chương 72: Đến thăm Lạc Châu Viên
73
Chương 73: Nỗi đau quá lớn
74
Chương 74: Chấp nhận buông tay
75
Chương 75: Ly Hôn
76
Chương 76: Hồi Ức Tuổi Thơ
77
Chương 77: Tôi Sẽ Đến New York!
78
Chương 78: Mùi Nước Hoa Lạ
79
Chương 79: Chuyến Bay Định Mệnh
80
Chương 80: Anh Sẽ Đòi Lại Công Bằng Cho Em!
81
Chương 81: Sự Thật Phơi Bày
82
Chương 82: Anh Đã Sai Rồi!
83
Chương 83: Những Ký Ức Về Em
84
Chương 84: Khải Hoàng Phải Là Của Tao!
85
Chương 85: Sao Anh Lại Phản Bội Em?
86
Chương 86: Em Còn Lại Gì?
87
Chương 87: Chất Bột Trắng Trong Lọ Thủy Tinh
88
Chương 88: Đứa Cháu Trai Hắc Hóa
89
Chương 89: Cha Ơi!Đừng Bỏ Con!
90
Chương 90: Cô Đã Mang Thai!
91
Chương 91: Mẹ Mất Con Rồi!
92
Chương 92: Lời Gửi Gắm Sau Cùng
93
Chương 93: Nước Mắt Cô Dâu
94
Chương 94: Làm Ơn Cho Tao Được Chết!
95
Chương 95: Lễ Chuyển Nhượng Cổ Phần Thời Đại
96
Chương 96: Tuyết Chưa Tan
97
Chương 97: Ai Rồi Cũng Sẽ Hạnh Phúc!
98
Chương 98: Gặp Lại Em
99
Chương 99: Có Hận Cũng Phải Ở Bên Anh!
100
Chương 100: Phong Tổng Bị Cảm Rồi!
101
Chương 101: Mày Có Tư Cách Gì?
102
Chương 102: Đừng Rời Xa Anh!
103
Chương 103: Người Tôi Yêu Là Châu Tuệ
104
Chương 104: Hoa Hồng Baccara
105
Chương 105: Anh Lỡ Yêu Ác Nữ Rồi!
106
Chương 106: Cùng Nhau Đến Seoul
107
Chương 107: Ổ Khóa Tình Yêu
108
Chương 108: Đổi Phòng
109
Chương 109: Món Đồ Chơi Dành Tặng Em
110
Chương 110: Trận Chiến Công Bằng
111
Chương 111: Bữa Tiệc Bất Ổn
112
Chương 112: Đánh Ghen
113
Chương 113: Chú Chó March
114
Chương 114: Âm Mưu Của Cô Em Họ
115
Chương 115: Em Chỉ Được Ăn Tôm Của Anh!
116
Chương 116: Nến,Hoa Hồng Và Em
117
Chương 117: Lời Trái Tim Muốn Nói
118
Chương 118: Cuộc Thương Lượng Cùng Siêu Mẫu
119
Chương 119: Bạo Loạn Tại Thiên Á
120
Chương 120: Siêu Mẫu Lên Tiếng Tố Cáo
121
Chương 121: Thiên Á Tạm Thời Đóng Cửa
122
Chương 122: Biển Đêm
123
Chương 123: Diệu Kế
124
Chương 124: Gạ Tình
125
Chương 125: Chị Chị Em Em
126
Chương 126: Anh Không Yêu Triệu Nhiên
127
Chương 127: Chìm Trong Biển Lửa
128
Chương 128: Ngày Tàn Của Siêu Mẫu
129
Chương 129: Cùng Về Liêu Ninh
130
Chương 130: Anh Không Biết Bơi!
131
Chương 131: Ma Nữ Cúc Hiên
132
Chương 132: Ôm Anh Thật Chặt
133
Chương 133: Sa Cơ Thất Thế
134
Chương 134: Làm Người Mẫu Live Stream Cho Em
135
Chương 135: Bạn Trai Của Sếp
136
Chương 136: Không Thể Mất Em!
137
Chương 137: Giao Dịch Thể Xác
138
Chương 138: Váy Cưới
139
Chương 139: Buổi Lễ Ký Tặng Tiểu Thuyết
140
Chương 140: Hắn Chết Rồi!
141
Chương 141: Trong Cơn Say
142
Chương 142: Hứa Với Anh Là Em Sẽ Hạnh Phúc!
143
Chương 143: Trong Cơn Giông Bão
144
Chương 144: Tim Vỡ,Tình Tan
145
Chương 145:Cô Ấy Là Người Phụ Nữ Của Tao!
146
Chương 146: Anh Không Muốn Chia Tay
147
Chương 147: Tình Yêu Ngang Trái
148
Chương 148: Giấc Mơ Biển
149
Chương 149: Tôi Tên Tiểu Hoa
150
Chương 150: Sóng Tình
151
Chương 151: Đoạn Tuyệt
152
Chương 152: Anh Sẽ Là Ác Quỷ
153
Chương 153: Giam Cầm
154
Chương 154: Hoa Bách Hợp Và Mùi Máu Tanh
155
Chương 155: Màn Trừng Phạt Đáng Sợ
156
Chương 156: Tìm Ra Manh Mối
157
Chương 157: Người Làm Vườn Bất Đắc Dĩ
158
Chương 158: Nơi Này Có Anh
159
Chương 159: Trở Về Thăm Lạc Châu Viên
160
Chương 160: Hãy Gọi Tên Anh
161
Chương 161: Muốn Được Em Bón Cháo Cơ!
162
Chương 162: Một Lần Nữa Ta Yêu
163
Chương 163: Hai Năm Sau
164
Chương 164: Châu Tiểu Thư Lại Ghen Rồi!
165
Chương 165: Trú Mưa
166
Chương 166: Ớt Tình Yêu
167
Chương 167: Người Phụ Nữ Bí Ẩn
168
Chương 168: Lời Cầu Hôn
169
Chương 169: Bộ Ngực Silicon Của Tôi!
170
Chương 170: Hôm Nay Mình Cưới
171
Chương 171: Dỗ Dành Chồng Yêu
172
Chương 172: Cặp Song Sinh
173
Chương 173: Tắm Uyên Ương
174
Chương 174: Em Vẫn Chờ Anh (END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play