"Anh im cái miệng lại đi."_Lãng Minh ra dấu cho Tần Thiên Lăng
"Đây là công ty tôi."_Tần Thiên Lăng nghiêm mặt
"Tôi biết, ngài Tần. Nhưng tôi thì sao, nhỡ mọi người biết anh ở đây thì thế nào?"
"Càng tốt."
Lãng Minh chỉ khinh Tần Thiên Lăng trong bụng. Y không thèm nói ra nữa.
Tần Thiên Lăng lại áp sát Lãng Minh. Tay Tần Thiên Lăng nhanh nhẹn lấy một cốc cà phê rồi uống.
"Ngon lắm đấy. Đúng là tiểu Minh pha mà."
"Đừng có gọi tôi là Tiểu Minh nữa!"
"Rồi cậu sẽ quen dần thôi."
Tần Thiên Lăng đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt Lãng Minh.
"Tôi đi đây."
Tần Thiên Lăng cười ngông rồi bỏ đi.
"Đồ lưu manh"_Lãng Minh tự sờ sờ khuôn mặt của mình
Lãng Minh phải đi pha lại cốc cà phê rồi đem mời các đồng nghiệp.
"Đây... của chị ạ."
"Cảm ơn."
"Của anh đây ạ."
"Cảm ơn cậu..."
"Cho cậu này, Hạ Vũ."
"Cảm ơn nhé."
"À mà, chị Liêu Nhất Vỹ có đưa cho cậu cái này."_Tử Hạ Vũ
"Gì đấy?"_Lãng Minh
"Chị ấy bảo cậu kiểm tra lại các số liệu trong này. Rồi tổng hợp đưa cho Boss Tần."_Tử Hạ Vũ
"À, mình hiểu rồi."_Lãng Minh ngồi vào chỗ
Với trình độ chuyên môn của Lãng Minh, y có thể làm tốt được công việc được giao.
Nhưng vấn đề ở đây là Tần Thiên Lăng, y phát chán cái khuôn mặt của hắn
"Này, Hạ Vũ. Cậu đưa cái này cho Tần Thiên Lăng giúp mình đi."
"Mình đang bận, xin lỗi nha, không thể giúp được cho cậu rồi"
"Không sao đâu, cậu cứ làm việc tiếp đi"
"Ừ..."_Tử Hạ Vũ tiếp tục đánh máy tính
Lãng Minh đến chỗ Liêu Nhất Vỹ.
"Chị Liêu, em đã làm xong việc rồi ạ."
"Ừ...vậy đem cho Boss Tần đi."
"Nhưng..."
"Nhưng nhị cái gì?"
"Chị có thể đem hộ em được không ạ?"
"Này, cậu nhân viên mới. Cấp trên bảo cậu làm thì cậu phải làm theo chứ giờ cậu lại sai bảo ngược lại cấp trên sao?"
"Nhưng mà..."
"Thế nào? Không muốn làm thì nghỉ việc."
"Không ạ. Em sẽ đi ngay."
"Phiền phức."_Liêu Nhất Vỹ nhìn theo Lãng Minh
Lãng Minh đến phòng Tần Thiên Lăng. Y có chút ngần ngại, y gõ cửa.
"Vào đi."_Giọng trầm đó đập thẳng vào tai Lãng Minh
Lãng Minh bước vào, Tần Thiên Lăng nhìn lên.
"Tiểu Minh đến tìm tôi sao?"
Lãng Minh lơ Tần Thiên Lăng rồi đặt bản số liệu xuống bàn.
"Tôi đã kiểm tra và tổng hợp các số liệu lại rồi. Chị Nhất Vỹ kêu tôi đem tới cho ngài."_Lãng Minh chủ động bước xa khỏi bàn làm việc của Tần Thiên Lăng
Tần Thiên Lăng xem qua bản số liệu.
"Không tồi. Cũng khá tỉ mỉ đấy."
"Vậy tôi đi đây."_Lãng Minh định bỏ chạy
"Ở lại."
"Còn muốn tôi làm gì nữa đây thưa ngài Tần?"_Lãng Minh nói xong xoay cười khổ với Tần Thiên Lăng
"Lại kia ngồi."
Lãng Minh chẳng biết gì, đành nghe theo.
"Ting...Ting..."_Tần Thiên Lăng bấm nút kéo hết rèm lại
"Làm gì đấy?"_Lãng Minh bất an
"Cách nói chuyện giả tạo lúc nãy của cậu làm tôi phát bực."_Tần Thiên Lăng ngồi đối diện Lãng Minh
"Anh kéo rèm lại làm gì thế hả?"
"Sao hoảng thế? Tôi chỉ muốn có không gian cho chúng ta nói chuyện thôi mà."
"Vậy thì kiếm người muốn nói chuyện với anh đi, tôi không thích."_Lãng Minh đứng dậy
"Có chắc không?"_Tần Thiên Lăng ngồi chễm chệ
"Anh có ý gì?"_Lãng Minh cố gắng bình tĩnh
"Giao dịch lần trước của tôi và cậu thật ra tôi còn chưa chuyển tiền đâu"
Lãng Minh lấy điện thoại kiểm tra, đúng thật là Tần Thiên Lăng vẫn chưa chuyển tiền cho y. Sáng đến giờ, Lãng Minh quên bén đi.
"Vậy anh chuyển tiền cho tôi đi."
"Tại sao?"
"Vì...tôi đã khổ sở giả làm con gái để che mắt gia đình anh rồi còn gì!"
"Nhưng chúng ta chỉ hợp đồng qua miệng, chẳng có giấy tờ nào cả. Cậu quá ngây thơ rồi."_Tần Thiên Lăng cười đểu
"Anh..."
Lãng Minh lao vào nắm lấy cổ áo Tần Thiên Lăng.
"Anh dám..."_Lãng Minh nghiến răng nhìn Tần Thiên Lăng
Tay Tần Thiên Lăng vòng qua ôm lấy eo Lãng Minh.
"Là cậu tự sa vào lòng của tôi đấy."
"Tôi không đùa với anh. Trả tiền cho tôi."
"Tôi đâu có đùa với cậu, nhưng cơ thể cậu thật mềm thật đấy."
Tần Thiên Lăng siết chặt eo, kéo Lãng Minh lại ôm chặt
Lãng Minh vùng vẫy. Cuối cùng, cũng thoát ra.
"Tên vô lại...Xưa nay, tôi chưa thấy ai bẩn thỉu như anh."
Lãng Minh đấm vào mặt Tần Thiên Lăng.
"Đừng đến gần tôi. Tôi cảnh cáo anh đấy."
Lãng Minh chỉnh sửa quần áo rồi bỏ đi. Y rất giận nên tiếng đóng cửa khá lớn.
Tần Thiên Lăng ngồi đó có chút bàng hoàng. Y từ chối hắn
"Tiểu Minh, cậu nói rồi đấy."_Tần Thiên Lăng gian xảo cười lớn
Đặng Hiểu Tư nghe thấy tiếng động lớn từ phòng hắn. Anh đến xem thế nào.
"Boss, Có chuyện gì sao?"
"Không có gì"
"Mặt anh?"
"Kệ đi. Đưa cho Lãng Minh tất cả các dự án của công ty chúng ta năm vừa rồi. Cậu ta phải tổng hợp các tổng số liệu và sắp xếp các dự án theo doanh thu có thứ tự tăng dần. Bảo cậu ta hôm nay không làm xong thì đừng hòng có về."
"À...Vâng ạ."
Thế rồi, Đặng Thiên Vũ làm theo lời của Tần Thiên Lăng. Trên bàn của Lãng Minh toàn là giấy với giấy.
Mọi người bất ngờ vì khối lượng công việc mà Boss Tần giao cho nhân viên mới. Mọi người đoán Lãng Minh đã làm điều gì khiến Boss Tần vô cùng tức giận.
Lãng Minh biết Tần Thiên Lăng nổi giận nên mới làm như thế. Nhưng y đương nhiên không sợ hắn
"Được, tôi cho anh tức giận. Tôi sẽ làm xong hết mấy thứ này để anh vừa lòng."
Lãng Minh cứ cắm đầu vào làm việc với tâm trạng khó chịu.
"Tôi sẽ thắng anh. Chờ đi, tôi làm xong rồi vứt vào mặt anh."
Lãng Minh làm việc mà lưng anh như phát ra lửa vậy. Ai cũng thấy được mùi "khét" ở đó. Không ai dám đụng vào Lãng Minh.
Còn Đặng Hiểu Tư là người bị ảnh hưởng trực tiếp bởi cơn thịnh nộ của Tần Thiên Lăng.
Tuy Tần Thiên Lăng không nói không rằng nhưng với cái bộ mặt lầm lầm lì lì cũng đủ khiến Đặng Hiểu Tư lo sợ.
"Boss...có chuyện gì thì anh nói. Cứ thế này tôi mệt quá."
"Đi làm việc đi."
"Vâng...vâng..."
Đặng Hiểu Tư chỉ biết đi ra ngoài. Tần Thiên Lăng chẳng giao việc mà bảo đi làm.
Tần Thiên Lăng mở camera trên máy tính. Hắn muốn xem Lãng Minh đang làm gì.
"À...làm việc chăm chỉ đấy."
Tần Thiên Lăng phóng to hình ảnh của Lãng Minh để nhìn cho rõ.
Tần Thiên Lăng nhìn như thế mãi không chán. Nhìn đến nỗi, Lãng Minh cảm nhận như bị theo dõi ấy.
Rồi Tần Thiên Lăng ngủ gật đi. Từ ngày hắn gặp Lãng Minh, bệnh mất ngủ đã chữa khỏi hoàn toàn.
Trước đây, anh chẳng thể ngủ được 3 tiếng một ngày.
Đến giờ ăn trưa, Lãng Minh vẫn chăm chú làm việc.
"Lãng Minh, cậu không đi ăn trưa sao?"_Tử Hạ Vũ
"Không ăn. Cậu cứ ăn trước đi."_
Lãng Minh
"Vậy tôi đi thật đấy."_Tử Hạ Vũ hỏi lại
"Ừm..."
Đặng Thiên Vũ nhớ tới buổi họp chiều nay nên chạy qua phòng Tần Thiên Lăng.
"Boss...Boss..."_Đặng Hiểu Tư gõ cửa
Tần Thiên Lăng tỉnh dậy. Hắn nhìn đồng hồ đã 1h trưa.
"Vào đi."
"Boss...chiều nay, chúng ta có cuộc họp lúc 3h."
"Được. Cậu đi chuẩn bị đi."
"Vâng."
"À mà, cậu đi chuẩn bị bữa trưa cho tôi."
"Vâng."
Tần Thiên Lăng nhìn lại vào màn hình máy tính. Anh thấy Lãng Minh vẫn làm việc.
"Thật cố chấp..."
Một lát sau, Đặng Hiểu Tư quay lại. Tần Thiên Lăng chỉ lấy một cái bánh kép.
"Cậu đem cho Lãng Minh, đừng bảo là tôi đưa."
"Vâng."
Đặng Hiểu Tư đến chỗ Lãng Minh.
"Lãng Minh, cho cậu."
"Ai đưa cho em vậy?"
"Là của anh. Chuẩn bị dư một phần nên đưa cậu."
"Cảm ơn anh"
"Không có gì"
Đặng Hiểu Tư rời đi. Nhìn thái độ đó, chỉ có kẻ ngồc mới không nhận ra, làm gì có chuyện chuẩn bị dư đâu chứ, chỉ có khi là của 'ai kia' thôi
"Ai mà thèm ăn đồ hắn đưa chứ."_Lãng Minh
Lãng Minh vứt đồ của Tần Thiên Lăng ra một góc.
Tần Thiên Lăng bên trong phòng vẫn theo dõi.
"Sao cậu ta không ăn? Không đói sao?"
Đặng Hiểu Tư trở lại.
"Này, cậu nói với Lãng Minh thế nào?"
"Vâng, tôi không có nói là anh đưa đâu. Tôi thấy cậu ấy không biết đâu."_Đặng Thiên Vũ dối lòng
"Ừ...Đi đi."
"À...vâng. Tôi đi chuẩn bị cho cuộc họp."
Tần Thiên Lăng ngồi ngẫm nghĩ. Tự dưng, hắn trở thành người có lỗi vì không chuyển tiền cho Lãng Minh.
Tần Thiên Lăng chỉ định trêu đùa Lãng Minh một tí nhưng thấy không ổn rồi.
Tần Thiên Lăng lấy điện thoại ra và chuyển khoản cho Lãng Minh.
Lãng Minh đang làm việc thì thấy điện thoại rung. Tin nhắn chuyển khoản gửi đến.
"Tốt rồi. Mình không cần tốn công sức để đòi nợ người như hắn ta." Y thờ phào nhẹ nhõm
Bên Tần Thiên Lăng, Đặng Hiểu Tư đang bận rộn chuẩn bị cho cuộc họp.
Tần Thiên Lăng thay hẳn một bộ vest màu nâu sẫm. Hắn trông cực kỳ soái và rất hút người nhìn.
"Mọi việc đã xong hết chưa?"_Tần Thiên Lăng
"Vâng. Đã xong hết. Chờ Boss thôi."
Tần Thiên Lăng sải bước. Một đoàn người phía sau phải bước nhanh vì một bước chân của Tần Thiên Lăng bằng hai bước chân của những người khác.
Tần Thiên Lăng dẫn đầu đoàn người. Hắn toát lên khí chất một vị tổng tài tài cao lãnh.
Thật không may là, Lãng Minh không thấy như thế. Lúc Tần Thiên Lăng lướt qua văn phòng Lãng Minh, y chẳng thèm nhìn lấy một cái.
"Không thèm để ý đến tôi. Được lắm."_Tần Thiên Lăng nghĩ thầm
Tần Thiên Lăng tiến đến phòng họp.
Hắn dẫn dắt mọi người theo một phong cách rất tuyệt.
Hắn nói cho nhân viên biết họ cần làm gì ở công ty trong dự án sắp tới. Hắn định hướng rõ những mục tiêu mà nhân viên phải đạt được.
Cuộc họp diễn ra đã 2 tiếng. Mọi người dần thấm mệt.
"Hôm nay đến đây thôi. Tan họp."
Kết thúc buổi họp cũng là lúc tan làm. Từng người từng người dần rời khỏi công ty.
Đến khoảng 6h thì văn phòng của Lãng Minh chỉ còn lại mình y.
Nhìn khối công việc y chưa hoàn thành, y thở dài ngao ngán. Cơn đói bỗng dưng ập tới.
Mặc dù, Lãng Minh đã ăn một chiếc bánh bao mà Tử Hạ Vũ đưa cho cách đây hai tiếng trước.
Lãng Minh đành vào phòng nghỉ của nhân viên, xem có gì bỏ bụng không.
Rất tiếc, chẳng còn lại gì cả. Biết vì sao không?
Vì Tần Thiên Lăng đã cho người cất hết tất cả những gì có thể ăn được. Anh chuẩn bị cho một kế hoạch hoàn mỹ.
^^^_Continue_^^^
Updated 68 Episodes
Comments
Lãnh Băng Sơn
Boss thật xấu ... bụng mà
2021-06-27
7
Tâm Như
tg ơi sao anh thư kí lúc Đặng Tiêu Tư lúc Đặng Thiên Vũ vậy, đọc thấy đau đầu vãi
2020-08-31
67