Tiểu Minh, Tôi Bắt Em Về Làm Vợ !!!
Trên một cung đường ở thành phố nọ, vì là ban đêm mà còn là cuối tuần nên có rất nhiều người ra ngoài dạo phố. Trong đó, có một chàng trai cao tầm 1m70, làn da trắng hồng, đôi môi đo đỏ đang vội vã chạy
Chàng trai đó là Lãng Minh. Có vẻ y đang trễ việc gì đó nên mới vội như vậy. Y chạy trong dòng người mặc kệ cho những người khác thong thả mà đi.
Đó là một khu đô thị sầm uất. Thế nên những ánh đèn từ bảng hiệu của các cửa tiệm trải dài khắp con phố, đâu đâu cũng có những thứ ánh sáng đó.
Lãng Minh chạy qua những hàng cây, rồi y cuối cùng cũng chạy đến một quán bar. Quán bar ấy không lớn lắm, nằm sâu bên trong con hẻm.
Lãng Minh thở dốc bước vào. Việc y vội như thế, vì y phải chạy đến từ một chỗ làm thêm khác. Y là một sinh viên vừa tốt nghiệp, phải chăm chỉ làm việc để trả nốt phần học phí còn nợ. Năm nay, y vừa tròn 25 tuổi.
Lãng Minh nhanh chóng vào thay đồ, chào ông chủ rồi đi làm việc. Quán bar y làm việc tuy nhỏ nhưng đối với giới thượng lưu lại đánh giá quán bar này không hề tồi, ngược lại còn rất hứng thú nên họ thường xuyên tới lui
Công việc chính của y ở đây chỉ là lau dọn. Đại khái là chỉ lau bàn, lau tách, rót rượu cho khách
Hôm nay đương nhiên vẫn làm những công việc đó, nhưng y lại gặp phải một chuyện...
Ở một góc nào đó trong quán có một người nhìn thoáng chắc khoảng gần 30, không biết vì lí do gì mà hắn uống rất nhiều rượu
Cũng gần đó có một đám người để ý đến hắn. Thấy hắn ăn mặc sang trọng, đám người ấy trong đầu bỗng nhiên liền hiện sẵn mưu kế
Đám người ấy cậy đông nên cứ hùng hùng hổ hổ bước tới cái người đang ngồi uống rượu như uống nước ấy. Cũng nói luôn, hắn chính là boss của một tập đoàn vô cùng lớn. Và hắn mới 28 đã là người có địa vị, nắm giữ quyền hành vô cùng lớn. Trong giới kinh doanh, không ai mà không biết đến hắn, và chẳng ai khác, đó là Tần Thiên Lăng
"Có chuyện gì?"_Tần Thiên Lăng tuy đã uống nhiều nhưng hắn là người có tửu lượng cao nên nhiêu đó rượu thì nhằm nhò gì, đầu óc hắn đương nhiên còn tỉnh táo
"Không có gì, tụi này chỉ muốn có một chút tiền để tiêu. Vị đại ca đây có thể đưa một ít, tụi này mượn sẽ trả lại."
"Ha...ha...ai ngu mới thèm tin lời mày!" Tần Thiên Lăng mặt không chút biểu cảm lạnh lùng nói
"Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt à?" Đám đó chuẩn bị khởi động tay chân
Lãng Minh thấy tụ tập đông người nên y liền bước tới xem tình hình
"Mọi người có chuyện gì vậy?"_Lãng Minh
"Mày là thằng nào, cút ra chỗ khác."_Một tên to béo, thân đầy hình xăm trong đám đó lên tiếng
"Vâng. Tôi là phục vụ ở đây. Có chuyện gì thì cứ nói cho tôi, tôi sẽ tìm cách giải quyết. Chứ xin đừng làm phiền khách của bar chúng tôi."_Lãng Minh điềm tĩnh nói chuyện với đám người đó
"Chuyện của tao đó giờ chưa ai xen vào cả, muốn chịu đòn chung thì bảo, tao không có nhiều thời gian để lề mề với mày!" Gã đầu trọc lên tiếng
"Có gì từ từ nói, xin đừng dùng đến bạo lực ạ”
Lãng Minh cố gắng thuyết phục vì y không muốn mất công việc này. Với lại, y cũng chẳng ủng hộ việc chỉ vì đám đông người làm mấy hành động không tốt đẹp trong bar, sợ mất khách
Lãng Minh dùng thân thể nhỏ bé của y che tầm mắt của Tần Thiên Lăng . Y như đang cố gắng hết sức để bảo vệ hắn, làm vậy thì có ích gì cho hắn chứ?
“Tôi xin lỗi, nhưng tôi mong anh mau về đi! Chỗ này một lát tôi sẽ sắp xếp ổn thoả” Lãng Minh quay đầu sang phía sau để y dễ dàng giao tiếp với hắn hơn. Nhưng hắn không những không để tâm lời y nói mà còn bình thản ngồi yên như không có chuyện gì và im lặng
"Sao thế? Còn ngồi đó? Tôi đã bảo anh mau về đi mà." y lại nói thêm một câu xua đuổi với hắn
Đám người kia bắt đầu khó chịu vì y cứ dây dưa
“Tao bảo mày cút”
Rồi một tên mất kiên nhẫn lên tiếng tiện thể cầm chai rượu đập vào bàn thật mạnh. Chai rượu vỡ tan tành, vài vụn thủy tinh vỡ do bị gã ta đập mạnh quá nên văng vào tay y, nhưng y vẫn ngoan cố
“Thật thứ lỗi nhưng tôi thật sự không muốn đi” đang bị thương nên tay còn đau rát nhưng y cố lịch sự
Lại thêm một tên mất kiên nhẫn
“Mày cứng đầu thật, tụi tao bảo mày cút!” sau đó gã lấy một chai khác đập ngay vào đầu y
Lãng Minh cảm thấy mình rất đau ở đầu, rồi lập tức ngã gục xuống đất. Y không biết chuyện gì đã xảy ra với y bây giờ nữa
"Quá đáng cũng nên có chừng mực"_Tần Thiên Lăng đứng dậy khỏi ghế mặt hắn vẫn lạnh như băng
“Ai bảo cần mày phải dạy đời tao!” _tên béo nhăn nhó
Trong lúc y nói chuyện với mấy gã kia, hắn đã ầm thầm gọi những thuộc hạ của hắn đến
Tần Thiên Lăng bây giờ chẳng muốn để tâm lời của mấy gã kia nói nữa, một mực bế Lãng Minh trên tay rồi rời khỏi bar hết sức nhẹ nhàng. Mấy gã kia thấy liền có ý định ngăn lại thì lại bị một nhóm người có vẻ ngoài cường tráng bước vào chặn mấy gã
“Tôi giao cho các cậu xử lý đám người kia, nhớ làm cho tốt vào!"_Tần Thiên Lăng trước khi rời khỏi không quên căn dặn kĩ càng
Thấy yếu thế về lực lượng, còn nghe thoáng được cuộc đối thoại của hắn và mấy con người đô con kia, mặt của mấy gã ai nấy đều sợ đến không còn tí máu.
Thế rồi Tần Thiên vội vàng đưa Lãng Minh đến bệnh viện. Hành động của hắn vô cùng dứt khoát và nhanh gọn.
Đến bệnh viện, hắn lập tức đưa y cho bác sĩ uy tín nhất ở đó cấp cứu.
Xong xuôi, hắn nhanh chóng làm thủ tục cho y vào phòng VIP của bệnh viện
Tự nhiên từ đâu có một người bị thương vì hắn. Từ bạn đầu hắn cảm thấy thật phiền phức, nhưng sau đó là cảm giác khó tả xuất hiện
Ngồi ở ghế chờ đợi kết quả của Lãng Minh, được một lúc, bác sĩ gọi Tần Thiên Lăng vào.
"Chào ngài Tần, cậu bạn của cậu đã ổn. Rất may là không ảnh hưởng tới não của cậu ấy. Cậu cứ để cậu ấy nghỉ ngơi, khoảng một tuần là khỏi."_Vị bác sĩ bảo
"Tốt"
Vị bác sĩ ấy chẳng bất ngờ gì câu trả lời ngắn gọn của hắn vì ông thừa biết hắn là một hay kiệm lời. Nói xong, hắn trở lại phòng bệnh của Lãng Minh
Chỉ lo nhanh chóng chạy tới bệnh viện mà hắn còn chưa nhìn kỹ được khuôn mặt của y. Thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng, y nằm bất động trên giường.
Tần Thiên Lăng nhìn Lãng Minh với ánh mắt có chứa chút sự yêu mến ở trong đó. Hắn dùng những ngón tay thon dài vuốt ve khuôn mặt Lãng Minh.
Sau đó, hắn dùng ngón cái để chạm nhẹ vào lông mày rồi đến môi của y
"Em thuộc dạng tôi thích." Tần Thiên Lăng nhìn y xong ngoảnh lại cười gian
Rồi hắn nhìn lên vết thương của y
"Chắc em đau lắm nhỉ? Không biết bao nhiêu mũi kim mà."_hắn xót xa
"Ngốc, nghĩ mình là ai mà dám lên mặt đòi bảo vệ tôi rồi bị thương như này” hắn vừa mắng yêu vừa vuốt nhẹ cái mũi của y
Tần Thiên Lăng làm như thế vì Lãng Minh bị thương là do hắn. Đấy là cảm xúc mà Tần Thiên Lăng khó có thể có được khi là trước
Xung quanh hắn chẳng ai thật lòng với hắn cả, trừ thuộc hạ của hắn. Người trong xã hội bao la kia đa phần là chỉ giả tạo trước mặt hắn, toàn thành phần mưu mô nghĩ kế hãm hại hắn vì sự giàu có và công ty Tần Thị. Hắn đương nhiên rất ghét điều đó
Chính y đã cho hắn một cảm xúc mới lạ mà chính y không biết điều đó.
Khá vô lý vì Lãng Minh chỉ là lịch sự với hắn nhưng hắn lại cảm thấy điều đó thật đặc biệt kỳ lạ, làm hắn thích y
Tần Thiên Lăng ra xe lấy máy tính vào làm việc. Hắn cứ ngồi đó đợi Lãng Minh tỉnh dậy.
Nhưng thật ra có một cuộc điện thoại gọi đến. Tần Thiên Lăng phải có chuyến công tác xa khoảng tầm một tuần.
Tần Thiên Lăng thu xếp đồ đạc. Hắn quyến luyến nhìn y. Hắn cố kiềm nén, nhưng thật sự không được rồi.
Tần Thiên Lăng lựa thời cơ y chưa tỉnh mà cả gan ăn đậu hủ, hắn hôn lên đôi môi của Lãng Minh. Hôn xong, hắn còn đắc ý mà cười.
‘Chắc em ấy không biết đâu’ hắn nghĩ thầm
Rồi Tần Thiên Lăng rón rén ra khỏi phòng như đang ăn trộm vậy. Nhưng hắn lại quên một điều, hắn còn chưa biết tên hay lí lịch gì về người ta cả
Lúc đăng ký thủ tục, đợi khi Lãng Minh tỉnh dậy thì mới điền thông tin vào. Tuy nhiên, Tần Thiên Lăng đã rời đi trước lúc y tỉnh dậy.
Về đến nhà, Tần Thiên Lăng chuẩn bị hành lí bay ra nước ngoài ngay buổi sáng ngày hôm sau.
Còn đối với Lãng Minh, không biết là tác dụng thuốc mê quá mạnh hay do y quá mệt, y đã ngủ một mạch tới sáng.
Tỉnh dậy, anh mới nhận ra mình đang ở bệnh viện. Đây là đầu tiên trong đời, Lãng Minh được ở phòng VIP của bệnh viện lớn nhất thành phố nữa chứ.
Lãng Minh săm soi từng đồ vật có trong phòng. Y cứ hành động như đây là khách sạn 5 sao không bằng.
Lãng Minh nghịch ngợm các đồ vật trong phòng một lúc thì đi đánh răng.
Lãng Minh nhìn y trong gương mà thở dài.
"Sao mình xui thế nhỉ ? Vết thương này không biết khi nào mới khỏi đây nữa?"
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, y bước ra thì bữa sáng đã được dọn sẵn trên bàn, chỉ y ngồi vào bàn thôi.
"Điền vào đây giúp tôi."_Cô y tá đưa cho Lãng Minh tờ giấy nhập viện
"Tôi?"_Lãng Minh
"Vâng. Hôm qua, có một người bảo anh điền vào. Anh ấy không biết thông tin gì về anh cả."_Cô y tá
"Vậy à?"_Lãng Minh chăm chú điền thông tin vào
Lãng Minh chẳng hỏi người đưa anh đến bệnh viện là ai.
"Tôi điền xong rồi ạ."_Lãng Minh
"Vâng. Cảm ơn anh."_Cô y tá
"À mà, người đó đã thanh toán cho anh tiền viện phí rồi."_Cô y tá
Một lần nữa, y không bận tâm tới lời của cô y tá. Y chỉ bận tâm đến bữa sáng của y. Thế nên, cô y tá lặng lẽ bước đi.
Lúc bấy giờ, Tần Thiên Lăng đang hưởng thụ buổi sáng ở nước ngoài. Hôm trước hắn nhờ rượu để giải sầu vì hắn bị áp lực công việc. Hắn không thiết tha để làm việc nữa.
Việc gặp Lãng Minh đã khiến với hắn trở nên phấn chấn. Lãng Minh như là "heroin" với Tần Thiên Lăng vậy đó.
^^^_Continue_^^^
Updated 68 Episodes
Comments
Thanh Bình Nguyễn Vũ
Ủa đam mỹ hả
2021-07-13
0
Thanh Bình Nguyễn Vũ
Y là ai?
2021-07-13
0
Nnnn
Hay
2021-07-12
1