Trần Hải Phong khuôn mặt vô cảm nhìn tia sáng trước: " Nói, tại cơ thể của tôi lại có thể tự cử động nói ra mấy lời kia ".
Tia sáng hơi chột dạ đáp: " À thì...tại vì thân thể của cậu đã bị biến dạng và khi luân hồi cũng chỉ cần linh hồn nên vừa lúc thân xác đó chính là thích hợp cho ngươi".
" Và một điều nữa là ngươi không được tiết lộ danh tính thật sự của mình với các bộ lạc ".
Trần Hải Phong khó hiểu: " Tại sao lại như vậy? ".
Tia sáng bay vòng, à không người cai quản thở dài nói: " Những người được chọn các ngươi để đổi lấy cuộc sống mới sẽ có nhiệm vụ là giúp bọn ta bù đắp lỗ hỏng thế giới này và một thế giới chỉ có duy nhất một người được chọn thôi. Ta đã đợi ngươi hơn trăm năm nay và giờ ta mong ngươi có thể giúp ta bù đắp lỗ hỏng thế giới này".
Trần Hải Phong chống cằm: " Sao ông không tự đi mà phải nhờ đến tôi chứ".
Nghe thế người cai quản buồn bã giải thích: " Ta cũng muốn lắm chứ. Nhưng bọn ta không thể can thiệp vào thế giới mà mình cai quản và chỉ có thể quan sát ở bên ngoài và cảnh cáo cho họ một số chuyện khiêm trọng sắp xảy ra. Nếu làm trái qui định cả người cai quản và thế giới của họ sẽ bị xóa sổ hoàn toàn trong vũ trụ".
Trần Hải Phong gật gật đầu: " Thì ra là vậy. Vậy lỗ hỏng của thế giới này là gì? ".
" À... Không biết ".
Trần Hải Phong mặt như meme anh da đen đầu đầy chấm hỏi: " Vậy tôi biết phải giúp ông thể nào đây ".
" Thì ngươi sống như bình thường đi. Lúc nào ta biết lỗ hỏng là gì ta sẽ báo cho ngươi biết. Vậy nha, hẹn gặp lại". Người cai quản nhanh nhạy tạm biệt cậu, biến mất khỏi không gian trò chuyện.
Trần Hải Phong vẫn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đến khi tỉnh lại vẻ mặt cũng tràn đầy khó hiểu.
Bên cạnh bỗng truyền ra tiếng cạch, ánh sáng chiều tà chiếu vào. Người thanh niên lúc sáng xuất hiện trước cửa đá: " Cháu tỉnh rồi sao? Nào lại đây ăn một ít thịt nướng đi nào".
" Cảm ơn ạ ".
Trần Hải Phong nhìn khối thịt nướng to bựa trong bát đá cảm thấy hơi khó, cứ như này có khi cậu bị nghẹn mất.
Trần Hải Phong nuốt nước bọt nhìn chằm chằm bát thịt như muốn hiện tia laze trong mắt cắt khối thịt này thành hạt lựu để ăn.
Sila ở phía sao a mạt nhà hắn thấy tiểu giống cái mới được cứu về khao khát nhìn chằm chằm thịt nướng mà không ăn, hắn như đọc được suy nghĩ của Trần Hải Phong mà đi đến lấy khối thịt ra xé nhỏ tường miếng cho cậu.
Trần Hải Phong nhìn anh trai mắt vàng kim tóc đen đang xé nhỏ thịt cho mình, hai mắt như bị chói với nhan sắc tuyệt đẹp mà hơi nhíu lại một chút nhưng không quên 'cảm ơn' tay lấy miếng thịt đã được xé bắt đầu nhấm nháp từng chút một.
" Tôi tên Sila ". Một giọng nói trầm thấp từ phía bên cạnh phát ra.
Lỗ tay Trần Hải Phong có chút ngứa, ngước lên: " À, tôi lên là Trần Hải Phong, cứ gọi Phong là được".
Sila gật đầu, lại như nhớ gì đó bước đi ra ngoài.
" Thì ra cháu tên là Phong hả. Chú tên là Kina ". Kina từ đối diện cười nhẹ sáp tới, nhìn bộ dáng ăn đến hai bên má phồng lên của cậu nhìn không được hai tay vương lên ra sức nựng lấy nựng để.
Trần Hải Phong đang nhăm nhăm, thấy không đau cũng không muốn Kina khó sử nên chỉ gọi một tiếng 'Chú Kina' rồi lại tiếp tục công cuộc lấp đầy cái bụng đói suốt một tuần này.
Kina biết Trần Hải Phong đói cũng không nói gì nhiều, yên lặng ngồi một bên lâu lâu lại nựng má xoa đầu bé giống cái ăn đang.
Qua 3 phút
Sila mới trở lại với một gói lá và một tấm da thú trong tay, hắn đặt gói lá cây và tấm đa thú xuống giường: " Đây là làm cửa, cửa đá giống cái như cậu sẽ không thể mở cửa đá được. Còn đây là quả ngọt, tôi nghe tế ti nói đối với giống cái giúp hồi phục tốt lại ăn ngon. Cho em ".
" Cảm ơn Sila ".
Kina ở một bên nhìn đến tròn mắt, ui chà chà nhóc con nhà y cuối cùng cũng biết thương tiếc giống cái nhỏ bé rồi sao, thấy con trai nhà y không để ý lắm mấy giống cái ra hiệu muốn làm bạn nó y cứ tưởng là con trai y thích thú nhân chứ.
Kina càng nghĩ càng nở nụ cười vui mừng trong lòng thầm vui vẻ nghĩ xem ra y sắp có con dâu rồi đây.
Trần Hải Phong nhận lấy trái cây cùng da thú rùng mình một cái: ' tại sao cậu cảm thấy như có ai đó đang nhắm đến mình dị ta ?'.
Thấy trời gần tối, Kina và Sila tạm biệt cậu quay về hang động.
Trần Hải Phong đứng trước cửa tạm biệt 2 người, cậu đứng trước sân nhỏ chưa dài tới 2 mét nhìn ra phía bên ngoài.
Bên trong bộ lạc này thật làm cho Trần Hải Phong phải đánh giá lại đầu óc của người nguyên thủy. Thì ra hang động cậu ở là một phần của một ngọn núi được người ở đây đào sâu vào trong, không những thế họ còn làm đường qua lại giữa các hang và cầu thang để đi xuống.
Chưa kể khi nữa ăn thịt cũng là được Kina nướng chín, chứng tỏ nơi này con người đã biết đến lửa.
Trần Hải Phong thật không biết chỉ hơn trăm năm xã hội phát triển nhanh như vậy mà sao người cai quản kia lại nói là có lỗ hỏng chứ.
Ở một góc khác người mà Trần Hải Phong nói là người cai quản đang bay vòng vòng trong gian bếp nấu ăn nhịn không được hắt xì một cái.
Anh xoa xoa mũI: " Thật là, ai lại đang nhớ mình vậy ta. Hi vọng không phải là bé Phong thân yêu, nếu cậu ấy mà biết mình biến cậu ấy thành giống cái không biết sẽ có biểu hiện thế nào nhỉ. Mà thôi trong thời gian này tạm thời tránh mặt đi, chỉ cần ở ngoài quan sát là được rồi. Là lá la".
Updated 107 Episodes
Comments
Đỗ Trúc
bác đá --> bát đá
2025-03-07
2
Thùy Trangg👧
Em xin lỗi nhưng mà em lỡ đọc thành "Sida"🤣🤣🤣
2024-11-21
3
numuichirou
biểu cảm của tui mấy nay hay giống meme đó ấy
2024-07-26
6