Chương 10: Không thoát được (h+)

Tối hôm đó, như mọi ngày Hi Văn đều trở về căn biệt thự sau khi đi làm và chăm sóc cha mẹ ở bệnh viện, cô tháo giày bước vào thì thấy mọi thứ đều tối đen

" Má Nguyệt ơi, con về rồi ạ " Hi Văn gọi to tên Má Nguyệt quản gia của biệt thự

Ở đây vài ngày Hi Văn đã làm quen được với mọi người ở đây. Ai cũng rất thân thiện còn đối tốt với cô

Mỗi tối khi cô về Má Nguyệt sẽ ra đón còn chu đáo chuẩn bị thức ăn cho cô nữa khiến cô rất quý Má Nguyệt

Nhưng hôm nay, cô gọi mãi chẳng thấy ai trả lời, mà biệt thự lại tối om như mực khiến Hi Văn hơi sợ, cô lấy điện thoại bật đèn pin lên rồi chậm rãi bước vào nhà

Vừa đi được vài bước, khi chiếu đèn vào chiếc ghế sofa ở phòng khách cô thấy một bóng dáng to lớn đang chéo chân ngồi đó cao cao tại thượng nhìn về phía cô khiến cô không khỏi rùng mình, cảm giác bất an ùa tới. Chính là hắn Hạ Khang Dụ

Sao anh ta lại về sớm thế ?

Chẳng phải nói là đi một tuần nhưng mới 4 ngày đã về rồi

" Sao anh về sớm thế ?" Hi Văn nén sợ hãi mở miệng bắt chuyện trước

Thấy Khang Dụ vẫn cứ ngồi đó nhìn chằm chằm cô bằng ánh mắt tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống khiến Hi Văn căng thẳng không thôi

Hi Văn thấy hắn không trả lời liền đổi chủ đề

" Nhà có đèn sao lại không bật lên mà ngồi trong tối vậy ? " Cô gượng gạo tiếp tục nói

Đang định đi tìm công tắc bật điện lên thì Hạ Khang Dụ không biết từ lúc nào đã ở sau lưng cô, hắn luồn tay ôm lấy eo, đưa mặt vào cổ cô tham lam hưởng thụ mùi hương bạc hà mát dịu trên cơ thể cô

"... Bụp..."

Đột nhiên như thế, hắn lắm thế khiến Hi Văn không khỏi giật mình đến cả chiếc điện thoại trong tay cũng rớt xuống

Cô quay người lại cố đẩy hắn ra thì bị nhấc bổng lên

Hạ Khang Dụ cứ thế vác Đào Hi Văn lên vai rồi tiến về phòng ngủ mặc cho cô phản kháng

Hắn thẳng tay ném cô lên giường, làm cho Hi Văn bị đau vì lực ném mạnh của hắn

Nhưng hắn không quá quan tâm đến cảm xúc của cô. Lúc này trong đầu hắn chỉ hiện ra cảnh tượng cô cùng với người đàn ông khác đang ôm nhau rồi cười nói khiến hắn như muốn phát điên lên

Hắn cúi xuống dùng bàn tay to lớn của mình giữ chặt hai tay cô để lên đầu rồi cúi xuống không ngừng mút lấy đôi môi cô

Hắn cho lưỡi vào khuấy đảo khuôn miệng cô, môi lưỡi quấn quýt. Nụ hôn của hắn không còn nhẹ nhàng như mọi khi mà trở nên điên cuồng mãnh liệt khiến cô khiếp sợ

Tâm trí như thôi thúc nói rằng hắn muốn cô, Hạ Khang Dụ muốn Đào Hi Văn là của mình

" ưm...ưm...anh..." Hi Văn muốn nói nhưng lại chẳng thể nói được, cả người cô đều bị hắn ép chặt khiến cô rất khó chịu

Hi Văn không hiểu hắn đi công tác có mấy ngày nhưng khi về lại như biến thành một người khác

Đột nhiên hắn cho tay vào bên trong lấy đi áo ngực của cô, khiến Hi Văn giật mình cô trợn to đôi mắt xinh đẹp nhìn hắn như mong hắn hãy dừng lại, cô thật sự chưa sẵn sàng

Khang Dụ thả môi cô ra, hắn chỉ dùng một ít sức lực đã xe rách chiếc áo thun trắng cô đang mặc sau đó hắn cũng lột phăng chiếc quần jean dài của cô ra dù cho hắn chỉ có một tay

Hi Văn cứ thế bị lột sạch, trên cơ thể trắng muốt mịn màng đó chỉ còn lại duy nhất một chiếc quần lót màu xanh nhạt, khiến Hi Văn hoảng sợ không thôi, đôi mắt cô đỏ lên, nước mắt trực trào muốn chảy ra, hai tay che trước ngực

Hi Văn dùng sức vùng vẫy, cô không muốn

" Xin anh!!! tôi chưa sẵn sàng" Hi Văn run rẩy, giọng điệu van xin

Nhưng cô đâu biết rằng những lời van xin của cô khi qua tai hắn lại biến thành những lời làm nũng đáng yêu càng khiến cho con quỷ dục vọng sâu thăm trong hắn xuất hiện

Hạ Khang Dụ không nói gì, hắn dùng tay lau đi giọt nước mắt trên đôi má hồng của cô rồi cúi người xuống nhẹ nhàng hôn lên trán cô

"Muộn rồi, là do em tự chuốc lấy" hắn khàn giọng nói

Sau đó hắn giựt phăng chiếc áo sơ mi trên người ra rồi tiến tới hôn lên xương quai xanh quyến rũ của cô để lại trên đó một dấu hôn đỏ đánh dấu chủ quyền rằng cô là của hắn. Sau đó tiếp tục hôn hỗn loạn lên người cô chỉ cần đôi môi hắn đi qua thì đều để lại những dấu đỏ tím

Tay còn lại cũng không rảnh rỗi mà xoa bóp bầu ngực căng tròn của người con gái dưới thân thành nhiều hình dạng

"ưm..ưm...ưm...thả ra...đau.."

Hi Văn lúc này như rơi vào tuyệt vọng, cô biết rằng đêm nay mình khó thoát mà dù có thoát được thì sau này cũng phải đối diện.

Cứ nghĩ rằng bị chó cắn, nhắm mắt chịu rồi sẽ qua thôi. Đào Hi Văn mày làm được....

Đang cố gắng trấn an mình thì cơn đau bất ngờ kéo đến khiến Hi Văn phải hét lên vì đau đớn

"a..a ...đau quá...huhu...đau.." Cô tủi thân khóc lớn

Lúc này con quái thú của hắn đã ở bên trong cô, vì cô quá hấp dẫn khiến hắn không kìm được mà đi thẳng vào trong hang động nhỏ mê người của cô

Một dòng máu ấm chảy ra khiến hắn không khỏi vui mừng, rạo rực trong lòng vì từ bây giờ cô đã chính thức là của Hạ Khang Dụ hắn.

Sau khi nghe cô hét rồi khóc lên hắn mới bừng tỉnh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt đỏ ửng dính đầy nước mắt của cô

" Ngoan, thả lỏng sẽ không đau nữa"

Hi Văn vì quá đau đớn, cô không suy nghĩ nhiều liền nghe theo lời dụ hoặc của hắn. Cứ thế hắn dẫn dắt cô triền miên cùng hắn tiến vào dục vọng

" Tiểu Văn Văn thật xinh đẹp"

Cả một đêm, hắn dùng không biết bao nhiêu là tư thế để làm tình, ra vào bên trong cô.

Hạ Khang Dụ sau khi gầm lên một tiếng bắn hết vào bên trong cô thì cũng miễn cưỡng tha cho cô. Hắn hôn nhẹ lên vầng trán sớm đã ướt đẫm mồ hôi sau cuộc vận động mạnh rồi bế cô vào nhà tắm, tự mình kì cọ cho cô rồi bế cô sang một căn phòng khác dịu dàng ôm cô vào lòng an tâm chìm vào giấc ngủ.

Hot

Comments

Ngô Huệ

Ngô Huệ

Hay quá đi mất

2024-11-15

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hạ Khang Dụ
2 Chương 2: Gặp vợ tương lai
3 Chương 3: Biến cố
4 Chương 4: Gặp lại
5 Chương 5: Cái bẫy hoàn hảo
6 Chương 6: Biến cố
7 Chương 7: Cầu xin
8 Chương 8: Động phòng dang dở
9 Chương 9: Sáu năm
10 Chương 10: Không thoát được (h+)
11 Chương 11: Ghen
12 Chương 12: Mạn Nhu
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu
14 Chương 14: Sợ rồi
15 Chương 15: Đau lòng
16 Chương 16: Tuyên bố chủ quyền
17 Chương 17: Giải thích
18 Chương 18: Không tin
19 Chương 19: Hẹn hò
20 Chương 20: Dị ứng
21 Chương 21: Lo lắng
22 Chương 22: Đồng điệu (h+)
23 Chương 23: Đều quen biết
24 Chương 24: Nhắc khéo
25 Chương 25: Hình ảnh người cha
26 Chương 26: Tin nhắn ẩn danh
27 Chương 27: Tức giận
28 Chương 28: Chỉ có thể là người của tôi
29 Chương 29: Lên án
30 Chương 30: Chỉ là bạn bè
31 Chương 31: Xin anh tin tưởng em
32 Chương 32: Vu khống
33 Chương 33: Khiêu khích
34 Chương 34: Là kẻ nào
35 Chương 35: Không phải tai nạn
36 Chương 36: Một lần đặt cược
37 Chương 37: Chúng ta chẳng biết gì về nhau
38 Chương 38: Chán ghét
39 Chương 39:
40 Chương 40: Xin nghỉ việc
41 Chương 41: Tay bị thương
42 Chương 42: Cảm động muốn khóc
43 Chương 43: Điều tra
44 Chương 44: Tìm hiểu lại từ đầu hay gật đầu rời đi.
45 Chương 45: Sau này tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu
46 Chương 46: Yêu chứ, rất yêu nhưng...
47 Chương 47: Những kẻ si tình
48 Chương 48: Em có chuyện gì giấu anh phải không?
49 Chương 49: Lục Siêu
50 Chương 50: Cũng chỉ biến thái với mỗi em
51 Chương 51: Cô sẽ ngủ với ai đây?
52 Chương 52: Anh Dụ không thể chỉ là của Nhu Nhu sao?
53 Chương 53: Anh Dụ cho Nhu Nhu ít thời gian nhé.
54 Chương 54: Tuổi thơ bất hạnh (1)
55 Chương 55: Tuổi thơ bất hạnh (2)
56 Chương 56: Em cho anh ăn em nhé!
57 Chương 57: Nghĩ cho con? Nực cười thật đấy!!
58 Chương 58: Thà điều tra lầm còn hơn bỏ sót
59 Chương 59: Người đàn ông tóc vàng ánh kim
60 Chương 60:
61 Chương 61:
62 Chương 62: Chỉ muốn tốt cho cậu
63 Chương 63: Mang tới mộ em một bó hoa.
64 Chương 64: Em có chuyện giấu anh?
65 Chương 65: Đồ lừa đảo
66 Chương 66: Không ly hôn thì ly thân
67 Chương 67: Không phải không khí
68 Chương 68: Giấm chua
69 Chương 69: Cuộc thi săn bắn.
70 Chương 70: Không liên quan gì đến nhau.
71 Chương 71: Sinh nhật phu nhân Cẩn
72 Chương 72: Sinh nhật phu nhân Cẩn(2)
73 Chương 73: Lạnh lùng thật đấy!...
74 Chương 74: Nắm tay
75 Chương 75: Cho tớ một cơ hội nha!
76 Chương 76: Lâu ngày không gặp...
77 Chương 77: Đồng phạm?
78 Chương 78: Chạy trốn...
79 Chương 79: Em sẽ giết cô ta...
80 Chương 80: Chẳng thà người chết là cô...
81 Chương 81: Chị thật bất hiếu.
82 Chương 82: Muốn chết cũng không dễ thế!.
83 Chương 83: Một thằng ngu.
84 Chương 84: Nhu Như không sai...
85 Chương 85: Che giấu cảm xúc tốt.
86 Chương 86: Tự tử.
87 Chương 87: Xuất viện
88 Chương 88: Che giấu giỏi
89 Chương 89: Tự trách.
90 Chương 90: Em nhớ rồi!!
91 Chương 91: Trái tim hay lí trí!!
92 Chương 92: Ở bên tôi em chỉ có bất hạnh.
93 Chương 93: Gặp lần cuối rồi ly hôn...
94 Chương 94: Xác chết.
95 Chương 95: Anh xin lỗi.
96 Chương 96: Em muốn làm cô dâu của anh.
97 Chương 97: Em muốn nghe anh nói yêu em.
98 Chương 98: Mặt trời của riêng anh (end).
Chapter

Updated 98 Episodes

1
Chương 1: Hạ Khang Dụ
2
Chương 2: Gặp vợ tương lai
3
Chương 3: Biến cố
4
Chương 4: Gặp lại
5
Chương 5: Cái bẫy hoàn hảo
6
Chương 6: Biến cố
7
Chương 7: Cầu xin
8
Chương 8: Động phòng dang dở
9
Chương 9: Sáu năm
10
Chương 10: Không thoát được (h+)
11
Chương 11: Ghen
12
Chương 12: Mạn Nhu
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu
14
Chương 14: Sợ rồi
15
Chương 15: Đau lòng
16
Chương 16: Tuyên bố chủ quyền
17
Chương 17: Giải thích
18
Chương 18: Không tin
19
Chương 19: Hẹn hò
20
Chương 20: Dị ứng
21
Chương 21: Lo lắng
22
Chương 22: Đồng điệu (h+)
23
Chương 23: Đều quen biết
24
Chương 24: Nhắc khéo
25
Chương 25: Hình ảnh người cha
26
Chương 26: Tin nhắn ẩn danh
27
Chương 27: Tức giận
28
Chương 28: Chỉ có thể là người của tôi
29
Chương 29: Lên án
30
Chương 30: Chỉ là bạn bè
31
Chương 31: Xin anh tin tưởng em
32
Chương 32: Vu khống
33
Chương 33: Khiêu khích
34
Chương 34: Là kẻ nào
35
Chương 35: Không phải tai nạn
36
Chương 36: Một lần đặt cược
37
Chương 37: Chúng ta chẳng biết gì về nhau
38
Chương 38: Chán ghét
39
Chương 39:
40
Chương 40: Xin nghỉ việc
41
Chương 41: Tay bị thương
42
Chương 42: Cảm động muốn khóc
43
Chương 43: Điều tra
44
Chương 44: Tìm hiểu lại từ đầu hay gật đầu rời đi.
45
Chương 45: Sau này tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu
46
Chương 46: Yêu chứ, rất yêu nhưng...
47
Chương 47: Những kẻ si tình
48
Chương 48: Em có chuyện gì giấu anh phải không?
49
Chương 49: Lục Siêu
50
Chương 50: Cũng chỉ biến thái với mỗi em
51
Chương 51: Cô sẽ ngủ với ai đây?
52
Chương 52: Anh Dụ không thể chỉ là của Nhu Nhu sao?
53
Chương 53: Anh Dụ cho Nhu Nhu ít thời gian nhé.
54
Chương 54: Tuổi thơ bất hạnh (1)
55
Chương 55: Tuổi thơ bất hạnh (2)
56
Chương 56: Em cho anh ăn em nhé!
57
Chương 57: Nghĩ cho con? Nực cười thật đấy!!
58
Chương 58: Thà điều tra lầm còn hơn bỏ sót
59
Chương 59: Người đàn ông tóc vàng ánh kim
60
Chương 60:
61
Chương 61:
62
Chương 62: Chỉ muốn tốt cho cậu
63
Chương 63: Mang tới mộ em một bó hoa.
64
Chương 64: Em có chuyện giấu anh?
65
Chương 65: Đồ lừa đảo
66
Chương 66: Không ly hôn thì ly thân
67
Chương 67: Không phải không khí
68
Chương 68: Giấm chua
69
Chương 69: Cuộc thi săn bắn.
70
Chương 70: Không liên quan gì đến nhau.
71
Chương 71: Sinh nhật phu nhân Cẩn
72
Chương 72: Sinh nhật phu nhân Cẩn(2)
73
Chương 73: Lạnh lùng thật đấy!...
74
Chương 74: Nắm tay
75
Chương 75: Cho tớ một cơ hội nha!
76
Chương 76: Lâu ngày không gặp...
77
Chương 77: Đồng phạm?
78
Chương 78: Chạy trốn...
79
Chương 79: Em sẽ giết cô ta...
80
Chương 80: Chẳng thà người chết là cô...
81
Chương 81: Chị thật bất hiếu.
82
Chương 82: Muốn chết cũng không dễ thế!.
83
Chương 83: Một thằng ngu.
84
Chương 84: Nhu Như không sai...
85
Chương 85: Che giấu cảm xúc tốt.
86
Chương 86: Tự tử.
87
Chương 87: Xuất viện
88
Chương 88: Che giấu giỏi
89
Chương 89: Tự trách.
90
Chương 90: Em nhớ rồi!!
91
Chương 91: Trái tim hay lí trí!!
92
Chương 92: Ở bên tôi em chỉ có bất hạnh.
93
Chương 93: Gặp lần cuối rồi ly hôn...
94
Chương 94: Xác chết.
95
Chương 95: Anh xin lỗi.
96
Chương 96: Em muốn làm cô dâu của anh.
97
Chương 97: Em muốn nghe anh nói yêu em.
98
Chương 98: Mặt trời của riêng anh (end).

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play