Hôm nay khi đang dịch tài liệu , cô cảm nhận được được bụng mình như có ai đó gõ lên , cô đưa tay lên cảm nhận lại lần nữa . Một cái gõ nhẹ nhàng , đây là sinh linh nhỏ bé của cô và anh đã tạo ra dù không bằng tình yêu nhưng cô cảm thấy giờ phút thiêng liêng làm sao .
Tan tầm ,cô lúc nào cũng về sớm hơn anh. Cô luôn nấu bữa tối cho cả hai .
Ban đầu anh có ý định thuê người giúp việc vì sợ bụng cô càng ngày càng lớn sẽ khó khăn hơn . Nhưng cô đã từ chối vì nhà có hai người nên việc nhà cũng không có gì nhiều cả .
Hôm nay cũng như mọi khi cô vẫn đợi anh về cả hai cùng nhau ăn tối , ăn xong anh luôn là người giúp cô rữa bát .
Anh đang ngồi xem lại bảng báo cáo hoạt động của chuỗi cửa hàng các khu vực phía Bắc thì cô gõ cửa .
- Em vào đi . Anh cũng dừng tay lại xem cô có cần gì không
- Em có cái này cho anh xem nè .
Chưa đợi anh phản ứng cô đã kéo tay anh đặt lên bụng của mình .
Anh cảm nhận được sự chuyển động từ bên trong , anh có chút dao động không rõ xuất phát từ đâu , anh cũng đã thấy được giây phút ấy anh mắt cô long lanh đến cỡ nào .
- Anh cảm nhận được gì không ? Đứa bé nó đang đẹp em đó .
- Ừm tôi cảm nhận được rồi . Hôm nay tóc cô không được buộc gọn như như môi , anh đưa tém gọn tóc lại giúp cô khẽ nói .
- Vất vã cho em rồi
Giây phút đó cô ngước nhìn anh bốn mắt chạm nhau , hình như cô ngày một thích anh rồi .
****************************
Đây đã là tháng thứ bảy của thai kì .
Cô cũng được nghỉ ở nhà để dưỡng thai .
Chị Hai Tố Quyên cũng đã sinh được hai tháng rồi ,là một bé gái . Chiều nay đợi anh tan làm cô và anh sẽ cùng về nhà chính thăm chị .
Cả nhà đang quây quanh đứa bé thấy anh và cô về mẹ anh mới lên tiếng .
- Về rồi đó à , vào trông đi , con bé dễ thương lắm .
Mẹ anh rối rít nắm tay anh không quan tâm đến sự có mặt của cô , cô thì đi chậm chạm phía sau .
- Đi thôi . Anh quay lại nắm tay dìu cô vào.
Anh và cô nhanh chống tiến lại chỗ mọi người đang quây quần .
Tố Quyên thấy cô chăm chú nhìn đứa nhỏ thì đưa cho cô bế .
- Trâm bế em thử nha , còn mấy tháng nữa em sanh vậy Trâm
- Dạ còn hai tháng mấy nữa chị .
- Ừm rán nha em , mấy tháng gần cuối đuối lắm . Tố Quyên nói .
Mọi người đang nói chuyện với nhau thì mẹ anh đem bánh nước ra cho mọi người cùng ăn .
Cô cũng lấy một miếng bánh , cô cắn một miếng thấy anh ngồi sát mình vẫn châm chú cầm điện thoại cô mới trở đầu miếng bánh đưa lên ý muốn mời anh .
Anh thì chỉ lắc đầu từ chối .
- Gớm ,anh ba tui đó giờ là rất ghét ăn uống chung với người khác . Chỉ tưởng mình là ngoại lệ của ảnh hả , anh quan tâm chị cũng chỉ là trách nhiệm thôi . Gia Hân nhìn qua cô nói
- Nhỏ này hỗn hào , mày ăn nói với chị ba kiểu đó hả ? . Anh hai anh đưa tay đánh bốp vào vai Gia Hân
- Đau em , cái nhà này từ lúc chị ta vô có ngày nào vui đâu , anh ba thì cũng chuyển đi , lúc nào chị ta có mặt ở đây em cũng bị chửi . Thấy ghét gì đâu. Gia Hân tức mình dậm chân bỏ lên lầu .
Không khí như trùng xuống , đúng vậy như Gia Hân nói cô có mặt ở đây lúc nào họ cũng cãi vã , bữa ăn chưa khi nào trọn vẹn và còn lời nói kia nữa . Nó cũng là cái gì đó khiến cô nhớ mãi không quên
Em đừng để ý lời nó nói , nó tính tình bước bỉnh cũng do ba mẹ quá chiều chuộng nó . Anh hai nói
- Dạ . Cô khẽ đáp .
Còn chã phải sao , nhờ ơn nhờ phước ai đó mà thằng Hưng mới chuyển đi , mẹ mệt rồi mẹ lên trước đây . Mẹ chồng cô cũng bỏ lên lầu .
Cô chỉ đưa mắt ngước nhìn họ . Anh thì chỉ yên lặng không nói gì . Khẽ đưa cánh tay vuốt lưng cô .
Cả hai cùng nhau ở lại trò chuyện với với anh chị hai tới khuya thì cùng nhau ra về .
\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*
Mấy tháng nay cô cũng không gặp Tuệ Lâm với Nhã Uyên .
Cô đã trao đổi với anh về việc mời hai người họ qua chơi .
Anh nói sẽ rũ thêm Tuấn Anh và Minh Kiệt vì cũng lâu rồi chưa gặp lại cả hai .
Từ sáng cô đã chuẩn bị bàn ăn đãi mọi người . Anh cũng phụ giúp cô một tay . Bên ngoài có tiếng chuông cửa .
Anh thái giúp em dĩa táo đi em đi em là đến .
- Ôi bạn tôi ơi , nhà bạn giàu thế . Ơ kìa nay bụng to tròn đáng yêu quá đi da bạn tôi thì trắng trẻo lên rồi . Nhã Uyên vừa sờ bụng vừa vuốt mặt cô .
Cô chỉ biết phì cười , Tuệ Lâm thì bảo
- Lấy chồng đi cho béo tốt trắng trẻo ra .
- Thôi thôi , tao còn chưa ăn chơi cho đã không vội không vội . Cô còn đang luyên thuyên thì nghe tiếng
- Đã không ưa rồi ,sao đi đâu cũng gặp thế . Tiếng Minh Kiệt vừa lướt qua vừa nói .
- Hưng đâu rồi Trâm ? . Minh Kiệt hỏi
- Dạ ảnh ở bên trong á anh . Cô đáp
- Cái đồ khó ưa , vô duyên đáng ghét . Nhã Uyên thì vẫn nhìn theo bóng lưng nọ vừa nhảy cẩn lên vừa chửi .
Chào em , anh là Tuấn Anh bạn thằng Hưng , hôm đám cưới anh không kịp chào hỏi nữa .
- Dạ , hôm ấy em cũng bận quá tính chào hỏi anh mà không kịp . Trâm đáp
Tuấn Anh cũng quay sang chào hai Tuệ Lâm và nhã Uyên .
Nhã Uyên lúc này vẫn còn cay cú lắm quên cả việc cầm đồ phụ Tuệ Lâm .
Cô thấy Nhã Uyên vẫn còn lầm bầm , mặt mài đỏ rực thì cũng khuyên cô nên hạ hoả rồi cũng kéo cô vào nhà .
Bên ngoài Tuệ Lâm vẫn còn chật vật với mấy túi đồ .
- Để tôi cầm hộ em
- Dạ ngại quá , phiền anh rồi ?
- Không sao .
Cả hai vừa đi vừa trò chuyện . Tuấn Anh đã có ấn tượng với cô gái này từ lần đầu thấy nhau ở buổi tiệc hôm đó .
Giây phút anh thấy cô ấy đứng nhìn bạn mình thật lâu trong ngày cưới ánh mắt triều mến như người chị gái dành cho em mình . Thật sự làm anh rất khó quên .
Updated 68 Episodes
Comments