CHƯƠNG 2: LỄ HỘI HOA ĐĂNG

      CHƯƠNG 2: LỄ HỘI HOA ĐĂNG

- Tiểu thư, người thật quá đáng a!

Đông Phong uất ức mà mếu máo, nàng cũng thật hết cách, ai bảo nàng bỏ quên nàng ấy làm gì!

- Ta biết rồi a, xin lỗi mà, muội đừng giận nữa

- Người đó, nô tỳ cả buổi trên phố tìm người, người thì hay rồi, lại về phủ một mình

- Là ta sai rồi, Đông Phong đại nhân đại lượng sẽ không trách ta đó chứ...

...muội nhìn xem, để đền bù cho muội ta đã dặn nhà bếp là món bánh ngọt muội thích nhất đó

- Xem như người còn có lương tâm

- Không giận ta nữa?

- Không giận nữa

Sau một màn dỗ dành bụng nàng hợp thời mà kêu lên, cả buổi đi tìm Đông Phong nàng còn chưa có dùng bữa tối đâu!

    ' Cốc cốc cốc'

- Thường nhi, con có trong đó không

- Nương, người đến rồi

Nương nàng gõ cửa phòng, Nghê Thường vội ra mở cửa.

- Con còn chưa dùng bữa, nương có nấu cho con chút đồ ăn, con mau ăn đi

Nghê Thường nhìn khay đồ ăn nương nàng vừa đặt trên bàn liền cảm động đến muốn rơi nước mắt, đến sớm không bằng đến đúng lúc, nương nàng quả thật chu đáo mà!

- Oa, toàn những món con thích, nương là tốt nhất!

- Được rồi, đồ ăn để nguội không ngon đâu, Thường nhi mau động đũa

- Tuân lệnh nương

Nàng bộ mặt hưởng thụ ngồi ăn sạch khay thức ăn mà nương nàng đem đến, quả thật tay nghề nấu ăn của bà ấy là đệ nhất.

Trái ngược với nữ nhân đang ăn ngon ngủ kỹ, nam nhân nào đó lúc sáng được một màn mĩ nhân cứu anh hùng liền tâm tư bị cái nữ nhân ấy lấy đi mất rồi.

- Tư Dạ, đi điều tra xem cô nương lúc sáng là thiên kim nhà nào

- Thuộc hạ tuân lệnh

Người được gọi Tư Dạ phi thân một cái liền biến mất, Sở Thương Dạ ngồi ở thư phòng nhưng tâm tư không biết đã đặt ở nơi nào rồi.

Điều kì quái ở đây chính là Sở Thương Dạ hắn lại suy nghĩ nhiều đến nữ nhân lúc sáng, mặc dù hai người gặp nhau chỉ có một lần.

Đưa tay vơ đại lấy một cuốn y thư, hắn từ nhỏ cơ thể yếu nhược không thể luyện võ công vì thế nên mới học y thuật, với một thân y thuật này, hắn liền thừa biết là có người đã hạ độc hắn.

Có điều bao năm qua hắn vẫn chưa tìm ra được cách giải độc cho bản thân, chuyện này tạm thời hắn còn đang nghiên cứu thêm y thư nhưng lại như mò kim đáy bể.

Hắn ngồi lật từng trang y thư, mỗi cái lại mỗi cái lướt qua, hắn cũng không mấy thất vọng, có thể thấy việc này đã quá quen với hắn rồi.

Bên ngoài cửa sổ chợt có bóng đen lướt qua, thân ảnh trong phút chốc đã vào phòng đứng ở trước mặt hắn.

- Đã điều tra ra rồi?

- Vâng, cô nương ấy là khuê nữ nhà hộ bộ thị lang

- Nghe nói hộ bộ thị lang chỉ có một nhi tử cùng một nữ nhi, thì ra là nàng ấy sao ?

- Vâng, thuộc hạ nghe nói cô nương từ nhỏ lên núi bái sư học nghệ, mới hạ sơn cách đây không lâu

- Ta biết rồi, ngươi lui đi

- Vâng

Sở Thương Dạ có chút trầm ngâm, nữ nhi của hộ bộ thị lang, hắn thấy có đôi chút thú vị rồi!

Gần đến rằm tháng tám, kinh thành lại trở nên náo nhiệt, ai nấy đều mong chờ mau đến đêm rằm. Mấy ngày trước khi nàng còn chưa trở về thì đã bắt đầu bày trí. Mà nàng lựa thời cơ về đúng lúc thật.

Năm nay hội hoa đăng phải nói là được chuẩn bị rất cầu kì, phải nói người dân nơi đây rất chú trọng dịp này.

Mọi người bất kể thân phận gì, nam hay nữ nếu có người mình thích sẽ mượn dịp này tặng hoa đăng cho người đó, nếu người đó đồng ý nhận, sau đó cả hai cùng nhau thả đèn khổng minh thì có nghĩa là chấp nhận đối phương.

- Tiểu thư, tối nay người có định xuất phủ không?

- Đương nhiên, muội hỏi để ta dẫn muội theo chứ gì! Mới lúc nãy ta bỏ quên muội đấy

- Tiểu thư, người còn nhắc, nô tỳ chỉ là muốn theo bảo vệ người nha

- Bảo vệ thì ta không cần, có điều.. .muội có ý trung nhân rồi đúng không, sao tự nhiên đòi ta dẫn đi

- Nô tỳ không có a, người chẳng phải cũng đi hay sao

- Yo, muội hôm nay dám bắt bẻ ta sao, để xem ta xử lý muội này

- A, tiểu thư tha cho nô tỳ đi, nô tỳ không dám nữa đâu

- Muội đừng có mơ

Nghê Thường cười tinh quái rồi đuổi theo bắt Đông Phong, chủ tớ hai người chạy quanh sân đùa giỡn khiến không khí trong phủ náo động lên.

Mà ngày nào trong phủ có nàng đều náo nhiệt cả, kể từ khi nàng trở về liền thấy phu phụ Diệp Uất Trì vui vẻ hơn.

Tuy ngày nào cũng gà bay chó chạy nhưng vẫn tốt hơn vẻ hiu quạnh thường ngày khi nàng không ở đây.

- Được rồi, hai đứa không tranh thủ đi là người khác giành hết chỗ thả đèn đấy

Phụ thân nàng tốt bụng lên tiếng nhắc nhở, Nghê Thường đang hai tay kéo gương mặt của Đông Phong vì thế mà dừng lại, lúc nhỏ nàng có từng đi nhưng đã lâu nàng chưa được thấy vẻ náo nhiệt của nó.

Hiện tại nàng có chút mong đợi, Đông Phong bên cạnh nghe ông ấy nói thế liền bất mãn lên tiếng.

- Tiểu thư, còn nhớ năm ngoái nô tỳ cũng có đi, vậy mà đám người kia giành chỗ cả, muội cũng chỉ đành trở về

- Có chuyện đó nữa sao, muội yên tâm, có ta đây bọn họ làm sao giành lại chứ

- Vậy bây giờ chúng ta đi đúng không tiểu thư?

- Đi thôi, xuất phát nào

Nghê Thường kéo tay Đông Phong chạy ra ngoài, trên đường hiện tại đã rất náo nhiệt, cả con phố tấp nập người qua lại.

Các quầy hàng trải dài cả con phố, hoa đăng, điểm tâm, ngọc bội ,còn có cả kẹo hồ lô, đều có bán đủ cả.

- Tiểu thư, người xem hoa đăng này thật đẹp

- Vậy chúng ta mua cái này đi

Nàng trả tiền cho ông chủ rồi cầm lấy hai cái hoa đăng, một cái tự mình giữ còn một cái đưa cho Đông Phong.

- Đi, chúng ta đến thả hoa đăng thôi

- Vâng, tiểu thư đợi nô tỳ với

- Muội đuổi theo ta đi

Nghê Thường nhấc váy chạy đi, Đông Phong vội vã đuổi theo, hai người chơi trò mèo vờn chuột trên phố một lúc mới đến bờ sông thả hoa đăng.

- Tránh ra, cho qua!

Nàng nhìn cả một biển người đông đúc mà chép miệng, đông thế này mà này chen qua khẳng định sẽ bị đè bẹp mất.

- Tiểu thư, bọn họ ép chúng ta sắp không thở nổi rồi

- Muội cứ để ta

Bao năm học nghệ trên núi, cuối cùng chính là đợi những dịp như thế này đây. Nghê Thường cầm lấy tay Đông Phong vận khinh công bay qua đám người.

Mọi người ở đó đều nhìn nàng, nam nhân ánh mắt si ngốc, nữ nhân ánh mắt ngưỡng mộ nhìn hai người.

Nàng được xem là một cái nữ nhân xinh đẹp, dung mạo tựa đoá phù dung thuần khiết, trên người là xiêm y hồng phấn, cả người toát lên vẻ thanh thuần cũng có nét tinh nghịch.

Bên dưới tiếng người nhốn nháo, nàng đắc ý một hồi liền nhận ra có gì đó không đúng.

" Quá đà rồi, làm sao đáp xuống đây? Có ai đến cứu ta không, mất mặt quá đi! "

Nàng dùng khinh công vượt qua cả bến sông, đến giữa hồ mới nhận ra thì muộn mất rồi. Nghê Thường mặt cay đắng liền nhìn thấy thuyền tới.

" Ây, suýt nữa thì toi rồi, trái tim nhỏ bé của ta có phải là sắp rớt ra rồi không?!"

- Cô nương không sao chứ?

Giọng nói trầm ấm dễ nghe lại có chút quen tai, nàng cố lục lọi trong kí ức tìm kiếm xem là người nào thì bắt gặp ngay gương mặt tuấn mĩ trong bộ bạch y.

Bạch y nam tử lúc này lại vô cùng nổi bật, tuy là nam tử nhưng nước da lại rất trắng, đúng kiểu thư sinh tay trói gà không chặt.

Bóng dáng này đối nàng có chút quen mắt, chỉ là thứ cho nàng không nhớ ra nam nhân này đã gặp ở đâu.

- Cô nương quên tại hạ rồi sao, lúc sáng ngươi có cứu ta

Sở Thương Dạ nhìn biểu hiện trên nét mặt nàng liền biết nữ nhân này không nhớ ra mình, chỉ là cái dáng vẻ ngây ngốc này lại có chút đáng yêu.

- A ta nhớ ra rồi, là ngươi sao, chúng ta thật có duyên

Từ lúc chạm mặt đến giờ hai mắt nàng cứ trắng trợn nhìn chằm chằm vào hắn lại còn phát sáng làm cho hắn ngại gần chết.

Con người mà, mấy ai không yêu cái đẹp, huống hồ tiểu thịt tươi này nhìn thật đẹp mắt, thật muốn đem về nhà ngắm nha!

Hắn mà biết suy nghĩ trong đầu nàng chắc chắn sẽ chạy mất cho mà xem, nữ nhân thích hắn không ít nhưng hắn là lần đầu tiên gặp được người như nàng.

- Khụ, mặt ta dính gì sao?

- Không có

- Vậy sao cô nương nhìn ta như vậy

- Chậc, ngươi trông thật đẹp mắt, cho ta sờ thử cái nha

Còn chưa đợi hắn phản ứng Nghê Thường đã vọt đến nhéo lấy hai bên má hắn, Sở Thương Dạ đơ ra một lúc tim liền nhảy loạn trong lồng ngực.

Khoảng cách rất gần hắn nhìn rất rõ gương mặt nàng, từng đường nét tinh xảo hệt như búp bê sứ làm người chỉ muốn giữ lại bên mình chiếm làm của riêng.

Hot

Comments

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Trời ơi mới gặp lần hai ma chị muốn đem tiểu thịt tươi này về nuôi rồi ngắm rồi đây
Tem tém lại chút đi nào

2024-08-18

6

Hoa Oải Hương

Hoa Oải Hương

Nghê Thường đúng là ko ngầu dc bao lâu đã tấu hài rồi, kinh công bay tí ai ngờ bị lố.

2025-03-19

1

Nhim Nhimxulong

Nhim Nhimxulong

thôi anh nhà đã bị chị nhà cướp mất hồn phách rồi.đường thê nô trải thảm sẵn cho anh rùi

2024-11-23

1

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: NỮ MA ĐẦU HẠ SƠN
2 CHƯƠNG 2: LỄ HỘI HOA ĐĂNG
3 CHƯƠNG 3: NỮ NHÂN NÀY THẬT THÚ VỊ!
4 CHƯƠNG 4: THÁNH THƯỢNG BAN HÔN
5 CHƯƠNG 5: TAM CÔNG CHÚA
6 CHƯƠNG 6: ĐẠI HÔN
7 CHƯƠNG 7: NGÀY ĐẦU ĐÃ BỊ GÂY KHÓ DỄ
8 CHƯƠNG 8: GẶP ÁM SÁT
9 CHƯƠNG 9: TÌNH CỜ GẶP MẶT
10 CHƯƠNG 10: RẮC RỐI TỰ TÌM ĐẾN
11 CHƯƠNG 11: ĐẾN QUỐC TỬ GIÁM
12 CHƯƠNG 12: CHỌC GIẬN TIÊN SINH
13 CHƯƠNG 13: PHONG NGUYỆT LÂU
14 CHƯƠNG 14: ÂN TÌNH
15 CHƯƠNG 15: GÂY NÁO LOẠN
16 CHƯƠNG 16: BẠCH DOÃN VI
17 CHƯƠNG 17: MUỐN NGỒI CŨNG KHÔNG YÊN!!
18 CHƯƠNG 18: BẠCH LIÊN HOA
19 CHƯƠNG 19: TRÊU CHỌC
20 CHƯƠNG 20: LÃO NƯƠNG KHÔNG DỄ CHỌC !
21 CHƯƠNG 21: DÁM ĐỘNG VÀO NAM NHÂN CỦA TA?!
22 CHƯƠNG 22: CÓ THÙ TẤT BÁO
23 CHƯƠNG 23: NỬA ĐÊM ĐẾN THĂM
24 CHƯƠNG 24: KHẢI HOÀN TRỞ VỀ
25 CHƯƠNG 25 : LIÊN MINH
26 CHƯƠNG 26: KHÔNG BẰNG HẮN
27 CHƯƠNG 27: TỨC GIẬN
28 CHƯƠNG 28: SỨ THẦN YẾN QUỐC
29 CHƯƠNG 29: MUỐN GÂY SỰ!
30 CHƯƠNG 30: LẠI NHẢY ĐÂU RA MỘT CÔNG CHÚA A!
31 CHƯƠNG 31: KHÔNG MUỐN CHỊU THIỆT!
32 CHƯƠNG 32: VỪA ĂN CƯỚP VỪA LA LÀNG
33 CHƯƠNG 33: ĐÀO HOA THẬT RẮC RỐI
34 CHƯƠNG 34: ANH HÙNG CỨU MỸ NHÂN
35 CHƯƠNG 35: TÍNH KẾ
36 CHƯƠNG 36: NGƯỠNG MỘ
37 CHƯƠNG 37: HẮN CŨNG CÓ LÚC ĐÁNG SỢ ĐẾN NHƯ VẬY (1)
38 CHƯƠNG 38: HẮN CŨNG CÓ LÚC ĐÁNG SỢ ĐẾN NHƯ VẬY(2)
39 CHƯƠNG 39: HOÁ RA LÀ Y
40 CHƯƠNG 40: LỰA CHỌN
41 CHƯƠNG 41: KHÔNG NỠ
42 CHƯƠNG 42: GẶP PHẢI PHỤC KÍCH
43 CHƯƠNG 43: KHÔNG AN PHẬN
44 CHƯƠNG 44: CUNG BIẾN
45 CHƯƠNG 45: SÓNG GIÓ CHƯA KẾT THÚC
46 CHƯƠNG 46: TRỞ LẠI
47 CHƯƠNG 47: KHI NÀO TƯƠNG PHÙNG
48 CHƯƠNG 48: THÂN PHẬN THẬT SỰ
49 CHƯƠNG 49: HÀNH ĐỘNG
50 CHƯƠNG 50: QUÂN CỜ NỮ NHÂN
51 CHƯƠNG 51: THÂM TÀNG BẤT LỘ
52 CHƯƠNG 52: QUYẾT ĐỊNH THÀNH BẠI
53 CHƯƠNG 53: LY BIỆT CŨNG CÓ NGÀY TƯƠNG PHÙNG
54 CHƯƠNG 54: TRỞ LẠI KINH THÀNH
55 CHƯƠNG 55: TƯƠNG TƯ
56 CHƯƠNG 56: CÓ CHUYỆN GÌ MÀ NÀNG KHÔNG DÁM LÀM
57 CHƯƠNG 57: TRÊU CHỌC
58 CHƯƠNG 58: CẦU PHÚC
59 CHƯƠNG 59: NHÂN DUYÊN CỦA HÀN CHIÊU CHIÊU
60 CHƯƠNG 60 : VÔ TÌNH DÍNH VÀO ÂM MƯU
61 CHƯƠNG 61: GẠO NẤU THÀNH CƠM
62 CHƯƠNG 62: PHONG PHI
63 CHƯƠNG 63: KHO BÁU TIỀN TRIỀU
64 CHƯƠNG 64:KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
65 CHƯƠNG 65: MUỐN YÊN ỔN CŨNG KHÔNG DỄ
66 CHƯƠNG 66: ĐẠI NẠN
67 CHƯƠNG 67: CƯỠNG CẦU
68 CHƯƠNG 68: BÍ MẬT ĐỘNG TRỜI
Chapter

Updated 68 Episodes

1
CHƯƠNG 1: NỮ MA ĐẦU HẠ SƠN
2
CHƯƠNG 2: LỄ HỘI HOA ĐĂNG
3
CHƯƠNG 3: NỮ NHÂN NÀY THẬT THÚ VỊ!
4
CHƯƠNG 4: THÁNH THƯỢNG BAN HÔN
5
CHƯƠNG 5: TAM CÔNG CHÚA
6
CHƯƠNG 6: ĐẠI HÔN
7
CHƯƠNG 7: NGÀY ĐẦU ĐÃ BỊ GÂY KHÓ DỄ
8
CHƯƠNG 8: GẶP ÁM SÁT
9
CHƯƠNG 9: TÌNH CỜ GẶP MẶT
10
CHƯƠNG 10: RẮC RỐI TỰ TÌM ĐẾN
11
CHƯƠNG 11: ĐẾN QUỐC TỬ GIÁM
12
CHƯƠNG 12: CHỌC GIẬN TIÊN SINH
13
CHƯƠNG 13: PHONG NGUYỆT LÂU
14
CHƯƠNG 14: ÂN TÌNH
15
CHƯƠNG 15: GÂY NÁO LOẠN
16
CHƯƠNG 16: BẠCH DOÃN VI
17
CHƯƠNG 17: MUỐN NGỒI CŨNG KHÔNG YÊN!!
18
CHƯƠNG 18: BẠCH LIÊN HOA
19
CHƯƠNG 19: TRÊU CHỌC
20
CHƯƠNG 20: LÃO NƯƠNG KHÔNG DỄ CHỌC !
21
CHƯƠNG 21: DÁM ĐỘNG VÀO NAM NHÂN CỦA TA?!
22
CHƯƠNG 22: CÓ THÙ TẤT BÁO
23
CHƯƠNG 23: NỬA ĐÊM ĐẾN THĂM
24
CHƯƠNG 24: KHẢI HOÀN TRỞ VỀ
25
CHƯƠNG 25 : LIÊN MINH
26
CHƯƠNG 26: KHÔNG BẰNG HẮN
27
CHƯƠNG 27: TỨC GIẬN
28
CHƯƠNG 28: SỨ THẦN YẾN QUỐC
29
CHƯƠNG 29: MUỐN GÂY SỰ!
30
CHƯƠNG 30: LẠI NHẢY ĐÂU RA MỘT CÔNG CHÚA A!
31
CHƯƠNG 31: KHÔNG MUỐN CHỊU THIỆT!
32
CHƯƠNG 32: VỪA ĂN CƯỚP VỪA LA LÀNG
33
CHƯƠNG 33: ĐÀO HOA THẬT RẮC RỐI
34
CHƯƠNG 34: ANH HÙNG CỨU MỸ NHÂN
35
CHƯƠNG 35: TÍNH KẾ
36
CHƯƠNG 36: NGƯỠNG MỘ
37
CHƯƠNG 37: HẮN CŨNG CÓ LÚC ĐÁNG SỢ ĐẾN NHƯ VẬY (1)
38
CHƯƠNG 38: HẮN CŨNG CÓ LÚC ĐÁNG SỢ ĐẾN NHƯ VẬY(2)
39
CHƯƠNG 39: HOÁ RA LÀ Y
40
CHƯƠNG 40: LỰA CHỌN
41
CHƯƠNG 41: KHÔNG NỠ
42
CHƯƠNG 42: GẶP PHẢI PHỤC KÍCH
43
CHƯƠNG 43: KHÔNG AN PHẬN
44
CHƯƠNG 44: CUNG BIẾN
45
CHƯƠNG 45: SÓNG GIÓ CHƯA KẾT THÚC
46
CHƯƠNG 46: TRỞ LẠI
47
CHƯƠNG 47: KHI NÀO TƯƠNG PHÙNG
48
CHƯƠNG 48: THÂN PHẬN THẬT SỰ
49
CHƯƠNG 49: HÀNH ĐỘNG
50
CHƯƠNG 50: QUÂN CỜ NỮ NHÂN
51
CHƯƠNG 51: THÂM TÀNG BẤT LỘ
52
CHƯƠNG 52: QUYẾT ĐỊNH THÀNH BẠI
53
CHƯƠNG 53: LY BIỆT CŨNG CÓ NGÀY TƯƠNG PHÙNG
54
CHƯƠNG 54: TRỞ LẠI KINH THÀNH
55
CHƯƠNG 55: TƯƠNG TƯ
56
CHƯƠNG 56: CÓ CHUYỆN GÌ MÀ NÀNG KHÔNG DÁM LÀM
57
CHƯƠNG 57: TRÊU CHỌC
58
CHƯƠNG 58: CẦU PHÚC
59
CHƯƠNG 59: NHÂN DUYÊN CỦA HÀN CHIÊU CHIÊU
60
CHƯƠNG 60 : VÔ TÌNH DÍNH VÀO ÂM MƯU
61
CHƯƠNG 61: GẠO NẤU THÀNH CƠM
62
CHƯƠNG 62: PHONG PHI
63
CHƯƠNG 63: KHO BÁU TIỀN TRIỀU
64
CHƯƠNG 64:KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
65
CHƯƠNG 65: MUỐN YÊN ỔN CŨNG KHÔNG DỄ
66
CHƯƠNG 66: ĐẠI NẠN
67
CHƯƠNG 67: CƯỠNG CẦU
68
CHƯƠNG 68: BÍ MẬT ĐỘNG TRỜI

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play