Chương 3: Cái Cớ Đuổi Ra Khỏi Nhà

Sau buổi hôn lễ đó khi về nhà thì tất cả đồ đạc của Nhược Khê đã được chuyển hết ra ngoài, cứ như họ đã chờ ngày này rất lâu vậy. Mẹ kế ném nốt chiếc vali cuối cùng ra ngoài cửa, phủi tay bám đầy bụi bẩn và cáu kỉnh

"Đã kết hôn rồi thì mau mau biến đi cho khuất mắt bọn tao, đồ đạc tao đã nhờ người hầu dọn rồi đấy, mày nên biết ơn đi, làm gì thì làm nhưng làm sao mà đống giẻ rách và cái bản mặt của mày biến mất càng nhanh càng tốt đi"

Kết thúc câu nói cay nghiệt, bà ta quay người đóng "sầm" cánh cửa to lớn. Nhược Khé bên ngoài còn đứng thất thần mà nhận ra hôn lễ ngày hôm qua chỉ là một cái cớ để tống cô đi càng nhanh càng tốt. Từ lâu trong mắt mọi người cô chỉ là một ngọn cỏ bé xíu chờ ngày mọc dài thì lập tức nhồ đi. Nhưng dù bị đuổi nhưng Nhược Khê lại không cảm thấy buồn bã hay tức giận, trái lại cô còn cảm thấy vui nữa

Thế có nghĩa là cô sẽ chính thức chấm dứt cơn ác mộng dai dẳng và chuẩn bị cho một giấc mơ thiên đường đẹp đẽ chăng. Nơi đó không biết như thế nào nhỉ ? Giản dị nhưng yên bình hệt như ở vùng thôn quê mà Nhược Khê ao ước ?

"Bíp bíp"

Từ sau tiếng còi của chiếc xe ô tô vang lên. Nhược Khê quay đầu nhìn thì đó là Nhạc Lâm Phong - một vệ sĩ thân thiết của cô. Lâm Phong mở kính cửa sổ rồi nhẹ nhàng

"Tiểu thư, để tôi giúp cô chở hành lý đến nhà họ Dạ"

"Là anh sao ? Bộ anh không có việc làm à ? Hai người kia sẽ trách mắng đấy"

"Em không cần lo cho anh, anh đã sắp xếp hết rồi, nào, để anh giúp em"

Lâm Phong vừa nói xong đã làm ngay. Anh từng đợt từng đợt khiếng hết túi này đến vali khác, không có gì làm khó được anh cả

Nhạc Lâm Phong thực sự là người mà Nhược Khê có thể tin tưởng khi còn sống ở trong ngôi nhà đáng sợ kia. Lần đầu tiên mà hai người họ gặp nhau chính là lần tổ chức bữa tiệc sinh nhật nhỏ ở góc bếp tối tăm và chỉ có ngọn nến thắp sáng mù mị

Ngày hôm đó anh đã tận mắt chứng kiến một cô gái mới tròn 18 tuổi đang tự làm một bữa tiệc sinh nhật nhỏ cho mình ở góc bếp như một việc làm quen thuộc khi mỗi dịp sinh nhật đến hàng năm của chính mình

Chàng trai năm ấy mới chỉ 19 20 đã làm một vệ sĩ cho một gia đình giàu có để kiếm tiền nuôi gia đình. Cha mất sớm, mẹ thì bệnh nặng nằm liệt giường, các em nhỏ chỉ trông chờ vào anh trai và cứ thế Lâm Phong phải đi làm kiếm tiền khi còn rất trẻ

Hiện tại anh đã 29 tuổi. Dù vẫn phải làm công việc vệ sĩ nhưng vì đủ kiếm sống nên anh vẫn tiếp tục làm ở đây. Lâm Phong tunhf nguyện chở Nhược Khê đến nhà họ Dạ. Trong chiếc xe ô tô đầy sự u tối của Nhược Khê, thấy vậy Lâm Phong lên tiếng giải khuây

"Em thấy thế nào ? Kết hôn với anh chàng đó chắc sau này em sẽ khổ"

"Em không nghĩ vậy đâu"

"Sao em chắc chắn quá vậy ? Hắn ta bị đồn rằng là một kẻ máu lạnh hệt như tên sát nhân, nghe đã thấy ớn lạnh chứ nghĩ gì đến việc kết hôn như này"

"Tuy là vậy nhưng em thà một mình tự tổ chức sinh nhật ở một nhà hàng sang trọng chứ không muốn lén lấy miếng bánh còn thừa cắm đại một cái nến ngồi góc bếp đó đâu" - Nhược Khê ung dung, thậm chí còn cưởi mỉm - "Lâm Phong, anh rẽ nhầm đường rồi, phải rẽ bên trái mới đúng"

"Hả à ừm, anh xin lỗi, em vừa nói gì vậy ? Anh không nghe rõ" - Phong Lâm cười gượng

"Anh quay lại đi, chúng ta phải rẽ phải chứ không phải rẽ trái, hôm nay anh không khoẻ sao ?"

"Chắc vậy rồi, anh xin lỗi, anh quay lại ngay đây, cảm ơn em đã nhắc nhở"

Lâm Phong lộ ra gương mặt vô cùng ái ngại nhưng không kém phần chán nản. Dù lúc nào anh cũng nở nụ cười dịu dàng như cơn gió mùa xuân ùa đến dù có là mùa đông giá rét. Năm 18 tuổi thì Nhược Khê còn tự đặt biệt danh cho nụ cười của Lâm Phong là "bright" vì nó hệt như ánh sáng mặt trời ló dạng vào sáng sớm. Dù đã lớn nhưng Nhược Khê đó vẫn còn tính cách ngây thơ như trẻ con

"Có vẻ hôm nay bright không giống như tường ngày rồi, chán thật, vì em vẫn muốn ngắm nó lần cuối trước khi rời đi mà"

Lâm Phong đứng hình vài giây nhưng rồi cũng cố để bright được ở trên môi lần cuối cho Nhược Khê ngắm nhìn, có lẽ sẽ là lần cuối hoặc có thể là không. Lâm Phong cười tươi như ánh bình minh mà rằng

"Vậy à ? Cảm ơn em nhiều lắm Nhược Khê"

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hóng xem Nhược Khê sẽ trả thù cái gia đình máu lạnh này như thế nào và cách cổ làm cho ông chồng máu lạnh có một trái tim ấm áp biết yêu thương

2024-08-12

12

Ngô Huệ

Ngô Huệ

Mong sau này anh nhà yêu chị chết đi sống lại

2024-11-14

2

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Anh chàng Lâm Phong này chắc cũng có tình cảm với Nhược Khê đây, nhưng chỉ tiếc giờ cô ấy đã là vợ của người ta

2024-08-12

10

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Cô Dâu Thay Thế
2 Chương 2: Tuổi Thơ Bất Hạnh
3 Chương 3: Cái Cớ Đuổi Ra Khỏi Nhà
4 Chương 4: Sống Chung
5 Chương 5: Bản Hợp Đồng
6 Chương 6: Thắc Mắc Về Cách Giáo Dục
7 Chương 7: Thành Ý Bí Mật
8 Chương 8: Sự Cố Đáng Ngờ
9 Chương 9: Quá Nhiều Vấn Đề Xảy Ra
10 Chương 10: Hành Động Gợi Nhớ Kí Ức
11 Chương 11: Nụ Cười Quá Lâu Chưa Hiện Hình
12 Chương 12: Vệ Sĩ Thân Cận Mới
13 Chương 13: Vô Thức
14 Chương 14: Không Lẽ Là Phải Lòng
15 Chương 15: Bữa Tiệc Chúc Mừng
16 Chương 16: Âm Mưu Được Tiến Hành
17 Chương 17: Cuộc Đối Đầu Tái Xuất
18 Chương 18: Mọi Chuyện Đều Đã Ổn
19 Chương 19: Cấp Cứu
20 Chương 20: Cảm Giác Sợ Hãi
21 Chương 21: Thể Loại Cảm Xúc Gì Đây
22 Chương 22: Về Lại Nơi Từng Gọi Là "Nhà"
23 Chương 23: Quyết Định Của Chính Tôi
24 Chương 24: Tình Yêu Chớm Nở
25 Chương 25: Tình Cảm Đã Bị Lãng Quên Từ Lâu
26 Chương 26: Dạy Dỗ Một Bài Học
27 Chương 27: Hạnh Phúc
28 Chương 28: Sự Việc Bất Ngờ
29 Chương 29: Sự Thật Về Cái Chết Năm Ấy
30 Chương 30: Lí Do Hãm Hại
31 Chương 31: Bị Lừa Vào Tròng
32 Chương 32: Tẩu Thoát
33 Chương 33: Xin Hãy Tha Lỗi Cho Anh
34 Chương 34: Sự Thật Được Phơi Bày
35 Chương 35: Trốn Chạy
36 Chương 36: Lật Ngược Tình Thế
37 Chương 37: Giải Phóng Hận Thù
38 Chương 38: Lời Yêu Cuối Cùng
39 Chương 39: Chúng Ta Về Nhà Nhé
40 Chương 40: Viên Mãn [End]
41 Thông báo !!
42 Thông báo truyện mới!
Chapter

Updated 42 Episodes

1
Chương 1: Cô Dâu Thay Thế
2
Chương 2: Tuổi Thơ Bất Hạnh
3
Chương 3: Cái Cớ Đuổi Ra Khỏi Nhà
4
Chương 4: Sống Chung
5
Chương 5: Bản Hợp Đồng
6
Chương 6: Thắc Mắc Về Cách Giáo Dục
7
Chương 7: Thành Ý Bí Mật
8
Chương 8: Sự Cố Đáng Ngờ
9
Chương 9: Quá Nhiều Vấn Đề Xảy Ra
10
Chương 10: Hành Động Gợi Nhớ Kí Ức
11
Chương 11: Nụ Cười Quá Lâu Chưa Hiện Hình
12
Chương 12: Vệ Sĩ Thân Cận Mới
13
Chương 13: Vô Thức
14
Chương 14: Không Lẽ Là Phải Lòng
15
Chương 15: Bữa Tiệc Chúc Mừng
16
Chương 16: Âm Mưu Được Tiến Hành
17
Chương 17: Cuộc Đối Đầu Tái Xuất
18
Chương 18: Mọi Chuyện Đều Đã Ổn
19
Chương 19: Cấp Cứu
20
Chương 20: Cảm Giác Sợ Hãi
21
Chương 21: Thể Loại Cảm Xúc Gì Đây
22
Chương 22: Về Lại Nơi Từng Gọi Là "Nhà"
23
Chương 23: Quyết Định Của Chính Tôi
24
Chương 24: Tình Yêu Chớm Nở
25
Chương 25: Tình Cảm Đã Bị Lãng Quên Từ Lâu
26
Chương 26: Dạy Dỗ Một Bài Học
27
Chương 27: Hạnh Phúc
28
Chương 28: Sự Việc Bất Ngờ
29
Chương 29: Sự Thật Về Cái Chết Năm Ấy
30
Chương 30: Lí Do Hãm Hại
31
Chương 31: Bị Lừa Vào Tròng
32
Chương 32: Tẩu Thoát
33
Chương 33: Xin Hãy Tha Lỗi Cho Anh
34
Chương 34: Sự Thật Được Phơi Bày
35
Chương 35: Trốn Chạy
36
Chương 36: Lật Ngược Tình Thế
37
Chương 37: Giải Phóng Hận Thù
38
Chương 38: Lời Yêu Cuối Cùng
39
Chương 39: Chúng Ta Về Nhà Nhé
40
Chương 40: Viên Mãn [End]
41
Thông báo !!
42
Thông báo truyện mới!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play