Tập 5: Đường Hầm Tăm Tối
Nam và các bạn tiếp tục bước vào cánh cửa sáng chói, lòng tràn đầy hy vọng nhưng cũng không thiếu lo lắng. Họ không biết điều gì đang chờ đợi ở phía bên kia. Cánh cửa khép lại sau lưng họ, và mọi ánh sáng xung quanh dần dần mờ nhạt, để lại trong lòng họ cảm giác lạc lõng.
Khi ánh sáng vụt tắt, họ nhận ra mình đang ở trong một đường hầm dài, tăm tối và lạnh lẽo. Bức tường ẩm ướt, hơi ẩm bốc lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Dường như không có đầu cuối, chỉ có những bóng đen lờ mờ hiện lên ở những góc khuất, như thể chúng đang theo dõi từng bước đi của họ.
“Chúng ta đang ở đâu vậy?” Hải thì thào, ánh mắt nghi ngại.
“Có lẽ đây là một phần của cây cấm,” An suy đoán. “Có thể chúng ta đang trong lòng nó, nơi chứa đựng tất cả những bí mật và nỗi đau.”
“Nhưng chúng ta không thể ở đây mãi,” Nam nói. “Chúng ta phải tiếp tục tiến về phía trước.”
Cả ba bắt đầu di chuyển, từng bước chân vang lên trong không gian tĩnh lặng. Mỗi bước đi như một lời nhắc nhở về những gì họ đã trải qua, và những gì vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.
Khi họ tiến sâu hơn vào trong, những âm thanh lạ xuất hiện. Những tiếng rít rào rào và tiếng thở nặng nhọc vọng lại từ xa. Nam cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, lo lắng rằng có thể có điều gì đó đang đợi chờ họ.
“Nghe thấy không?” An hỏi, nắm chặt tay Hải. “Có gì đó ở phía trước.”
“Chúng ta phải cẩn thận,” Hải nói, lo lắng. “Có thể là một cái bẫy.”
“Nhưng chúng ta không thể quay lại,” Nam khẳng định, ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải tìm Tuấn. Hãy cố gắng đi tiếp.”
Khi họ đến gần hơn, ánh sáng le lói dần dần xuất hiện ở cuối đường hầm. Họ cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ ánh sáng, như thể nó đang kêu gọi họ tiến tới. Nhưng khi gần đến, họ nhận ra đó là một hình ảnh kinh hoàng: một cánh cửa lớn được làm bằng những mảnh gương vỡ, phản chiếu hình ảnh của họ trong những tư thế khác nhau, như thể những bản sao méo mó của chính họ.
“Đây là gì?” An hỏi, nhìn vào những hình ảnh phản chiếu với sự hoảng sợ.
“Có thể đây là những nỗi sợ hãi của chúng ta,” Nam suy đoán. “Những điều mà chúng ta phải đối mặt để có thể tiếp tục.”
“Hãy cẩn thận!” Hải kêu lên, khi một bóng đen lớn từ phía sau xuất hiện, tràn đầy sức mạnh và hung ác. “Chạy!”
Nam, An và Hải bắt đầu chạy về phía cánh cửa, nhưng bóng đen theo sát họ, tốc độ ngày càng nhanh. “Chúng ta phải làm gì đó!” Hải hét lên, hơi thở gấp gáp.
“Nhìn vào gương!” Nam chỉ vào những mảnh gương vỡ. “Có thể chúng ta có thể dùng chúng để đánh bại nó!”
“Làm thế nào?” An hỏi, hoang mang.
“Khi nó đến gần, hãy dồn sức mạnh vào mảnh gương!” Nam đáp. “Chúng ta phải phản chiếu ánh sáng của chính mình!”
Khi bóng đen lao đến, Nam đứng sẵn ở phía trước, cầm một mảnh gương vỡ trong tay. “Bây giờ!” cậu gào lên.
Khi bóng đen đến gần, Nam giơ mảnh gương lên. Ánh sáng từ cây cấm dường như phản chiếu qua mảnh gương, tạo ra một luồng sáng mạnh mẽ. Bóng đen khựng lại, như thể bị chói mắt bởi ánh sáng.
“Đưa nó vào!” Hải hét lên, lao về phía Nam.
“Giúp tôi!” Nam kêu gọi, và cả ba người cùng nhau dồn sức mạnh vào mảnh gương, ánh sáng trở nên mạnh mẽ hơn. Bóng đen rít lên, vặn vẹo trong ánh sáng như một sinh vật đang đau đớn.
Cuối cùng, bóng đen tan biến trong ánh sáng chói lòa. Họ thở phào nhẹ nhõm, nhưng chỉ một giây sau, cánh cửa gương lại bắt đầu lắc lư.
“Chúng ta phải đi nhanh!” An kêu lên. “Cánh cửa không giữ được lâu đâu!”
Cả ba lao về phía cánh cửa, tim họ đập thình thịch trong lòng ngực. Khi họ đến gần, cánh cửa mở ra, và họ vội vàng chạy vào bên trong.
---
Khi bước vào, họ thấy mình đứng trên một cánh đồng rộng lớn, ánh sáng mặt trời rực rỡ. Nhưng không lâu sau, họ nhận ra điều bất thường: xung quanh họ là những bông hoa đẹp, nhưng lại mang màu sắc kỳ quái, như thể chúng đang bị thao túng bởi một sức mạnh nào đó. Không khí trong lành, nhưng cảm giác bất an vẫn còn đọng lại.
“Chúng ta đã thoát khỏi đường hầm,” Hải nói, thở phào nhẹ nhõm. “Nhưng điều này có vẻ không ổn.”
“Cái này giống như một cái bẫy,” An cảnh báo. “Có thể chúng ta đang bị dẫn dụ.”
“Đừng để vẻ đẹp của nó làm mờ mắt,” Nam nói, nhìn xung quanh. “Chúng ta phải tìm Tuấn ngay.”
Khi họ bắt đầu đi qua cánh đồng, những bông hoa như đang vươn tới họ, từng cánh hoa tựa như những bàn tay đang cố gắng kéo họ lại gần. Nam cảm thấy khó chịu, như thể có điều gì đó không đúng.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Nam nhắc nhở. “Đừng chạm vào chúng!”
Tuy nhiên, khi họ tiếp tục đi, một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo một giọng nói kỳ quái. “Các ngươi không thể thoát khỏi nơi này! Mọi nỗ lực của các ngươi đều sẽ thất bại!”
Nam quay lại, tìm kiếm nguồn gốc của giọng nói. Nhưng chỉ có những bông hoa, chứ không có bóng dáng nào. “Ai đang nói?” cậu hỏi, cảm thấy sự hồi hộp lan tỏa.
“Chúng ta là những gì còn lại của những linh hồn bị mắc kẹt ở đây!” giọng nói lại vang lên, sắc lạnh. “Các ngươi không thể giải thoát cho mình, và cũng không thể cứu những người khác!”
An và Hải nhìn nhau, lo lắng. “Chúng ta sẽ không từ bỏ,” An tuyên bố. “Chúng ta sẽ tìm ra cách!”
“Nếu các ngươi muốn cứu bạn bè của mình, hãy chạm vào những bông hoa này,” giọng nói lại cất lên, đầy cám dỗ. “Chúng sẽ giúp các ngươi có sức mạnh mà các ngươi cần.”
“Đừng nghe nó!” Nam cảnh báo. “Đó là một cái bẫy!”
“Nhưng nếu chúng thực sự có thể giúp chúng ta?” Hải lo lắng. “Có thể… có thể chúng ta nên thử.”
“Không! Đó là cách duy nhất để họ kiểm soát chúng ta,” Nam kiên quyết. “Chúng ta phải tìm cách khác.”
Khi cuộc tranh luận diễn ra, một cơn gió mạnh mẽ thổi qua, khiến những bông hoa rung rinh và tiếng cười ghê rợn vang lên. “Các ngươi sẽ không thoát khỏi đây!” giọng nói cười vang. “Hãy chấp nhận số phận của mình!”
Nam cảm thấy một sự cứng cỏi trong lòng. “Chúng ta sẽ không chấp nhận điều đó!” cậu thét lên. “Chúng ta sẽ tìm cách cứu Tuấn!”
Nhưng khi họ bước tiếp, ánh sáng bắt đầu mờ dần, và bóng tối từ từ bao phủ lấy họ. Họ nhận ra rằng không thể để nỗi sợ hãi và sự nghi ngờ đánh bại họ. Họ phải tiếp tục tiến về phía trước, dù bất kỳ điều gì xảy ra.
“Đi thôi!” Nam nói, nắm chặt tay An và Hải. “Chúng ta sẽ tìm ra cách!”
Họ tiếp tục di chuyển qua cánh đồng đầy hoa, lòng tràn đầy quyết tâm. Một hành trình mới đang chờ đón họ, và họ sẽ không từ bỏ cho đến khi cứu được Tuấn và giải thoát cho những linh hồn bị mắc kẹt.
---
Tập này kết thúc ở đây. Hành trình của Nam và các bạn tiếp tục diễn ra trong sự bất an và những thử thách đang chờ đợi. Liệu họ có thể tìm ra cách để thoát khỏi cánh đồng đầy hoa và cứu được Tuấn?
Updated 127 Episodes
Comments