Tập 19: Thử Thách Từ Bóng Tối
Mặt trời dần lặn, những tia sáng cuối cùng rơi xuống khu rừng, tạo ra một bầu không khí huyền bí. Nam, An và Hải tiếp tục tiến sâu hơn vào nơi mà họ cảm thấy sự hiện diện của những điều bí ẩn đang rình rập. Dưới những tán cây dày đặc, họ cảm thấy hơi thở lạnh lẽo của bóng đêm, như thể nó đang lén lút theo dõi từng bước đi của họ.
“Có lẽ chúng ta nên nghỉ lại một chút,” An lên tiếng, giọng nói của cậu có phần căng thẳng. “Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
“Đúng vậy,” Hải đồng tình. “Cảm giác như có ai đó đang dõi theo chúng ta.”
Nam gật đầu, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt cậu không hề giảm. “Chúng ta không thể lùi bước. Mỗi giây phút chúng ta chần chừ là một giây phút bóng tối có thể chiếm lấy chúng ta. Hãy nhớ những gì Ông Tôn đã nói. Chúng ta cần phải tiếp tục.”
Khi họ ngồi lại một lúc, tiếng trống nhỏ mà Nam đã chọn từ bàn thờ phát ra những âm thanh nhẹ nhàng, như muốn khuyến khích họ tiến lên. Nam gõ nhẹ vào trống, và một âm thanh vang vọng, kéo dài trong không gian tĩnh lặng. Mỗi tiếng gõ như thổi bùng lên một ngọn lửa trong lòng họ, khiến họ thêm quyết tâm.
“Chúng ta cần phải tìm kiếm một dấu hiệu, một manh mối nào đó,” Nam nói. “Có thể chúng ta sẽ gặp gỡ ai đó biết về những điều kỳ lạ này.”
Hải ngước nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây tối đang kéo đến, như một dấu hiệu báo trước sự không lành. “Nếu có ai đó ở gần, họ có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những trò chơi dân gian mà chúng ta đang tìm kiếm.”
Vừa dứt lời, họ nghe thấy một tiếng động lạ từ phía sau. Một bóng đen lướt qua, khiến cả nhóm giật mình. Ngay lập tức, họ quay lại, nhìn vào không gian tối tăm nơi âm thanh phát ra. Những chiếc bóng lờ mờ ẩn hiện giữa những gốc cây, như thể chúng đang chờ đợi cơ hội để tấn công.
“Cẩn thận!” An hét lên. “Có thể chúng ta không đơn độc.”
Cả nhóm lập tức đứng dậy, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào có thể xảy ra. Lòng họ dâng lên nỗi sợ hãi, nhưng cũng có chút hào hứng. Họ đã bước vào một vùng đất không quen thuộc, nơi mọi điều đều có thể xảy ra.
Khi tiếng động ngày càng rõ ràng, một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối. Đó là một người phụ nữ, tóc dài và rối bời, với ánh mắt như một ngọn lửa âm ỉ. “Các ngươi không nên ở đây,” cô ta cảnh báo, giọng nói đầy uy lực. “Nơi này chứa đựng những điều mà các ngươi không thể hiểu nổi.”
“Chúng tôi đang tìm kiếm sự thật,” Nam đáp, dũng cảm bước lên. “Chúng tôi không thể lùi bước. Ai cũng nói về những trò chơi dân gian, nhưng chúng tôi cần biết thêm. Chúng tôi cần hiểu rõ về sự hiện diện của bóng tối này.”
Người phụ nữ nhìn họ, ánh mắt có phần đồng cảm nhưng cũng đầy nghi ngờ. “Các ngươi không hiểu điều gì đang rình rập trong bóng tối. Những trò chơi này không chỉ là giải trí. Chúng là những lời nguyền, những bài học đau đớn từ quá khứ. Nếu các ngươi không cẩn thận, các ngươi có thể trở thành một phần của chúng.”
“Chúng tôi đã đối mặt với những thử thách trước đây,” An nói. “Chúng tôi không sợ hãi.”
“Nhưng các ngươi cần biết rằng mỗi quyết định đều có giá của nó,” người phụ nữ tiếp tục, giọng nói chuyển thành những âm điệu lạ lùng. “Có thể các ngươi sẽ mất đi nhiều thứ hơn cả những gì các ngươi có thể tưởng tượng.”
“Chúng tôi không có lựa chọn nào khác,” Nam khẳng định. “Chúng tôi sẽ đi tới cùng.”
Người phụ nữ thở dài, như thể một nỗi buồn sâu thẳm đang đè nén cô. “Rất tốt. Nếu các ngươi muốn khám phá bí mật, hãy tìm đến Đền Trò Chơi. Nhưng hãy cẩn thận với những gì các ngươi sẽ tìm thấy ở đó.”
“Đền Trò Chơi?” Hải hỏi, ánh mắt đầy tò mò.
“Đúng. Nó là nơi chứa đựng những câu chuyện xưa, nhưng cũng là nơi của sự lừa dối. Chỉ những ai thật sự kiên định mới có thể vượt qua được.”
Cô ta bắt đầu dẫn đường cho họ, lòng họ đầy băn khoăn. Những bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Họ theo chân người phụ nữ, đi qua những con đường quanh co, dưới những tán cây rậm rạp. Ánh sáng dần tắt, chỉ còn lại những bóng đen âm thầm bao trùm quanh họ.
Khi họ đến nơi, một cấu trúc kỳ lạ xuất hiện trước mắt họ: Đền Trò Chơi. Nó không giống như một ngôi đền thông thường, mà trông giống như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác. Những bức tường phủ đầy rêu xanh, và những biểu tượng kỳ lạ được khắc sâu vào đá, như thể đang thì thầm những câu chuyện từ thuở xa xưa.
“Đây là nơi chúng ta sẽ tìm thấy sự thật,” người phụ nữ nói. “Nhưng hãy chuẩn bị cho những thử thách phía trước.”
Họ bước vào trong, và không khí trở nên nặng nề, như thể mọi bí mật đang đè nén họ. Những tiếng thì thầm từ những bức tường vang lên, tạo ra cảm giác như có hàng triệu ánh mắt đang dõi theo. Mỗi bước đi khiến họ cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cũng không thể quay lại.
“Chúng ta cần tìm kiếm một manh mối nào đó,” Nam nói. “Chắc chắn có điều gì đó ở đây mà chúng ta cần khám phá.”
Khi họ tiếp tục khám phá, những biểu tượng trên tường dần hiện rõ. Chúng vẽ lên những câu chuyện về những đứa trẻ, những cuộc phiêu lưu và những con quái vật. Những hình ảnh sống động khiến họ cảm nhận được sức mạnh của những trò chơi mà họ đang tìm kiếm.
“Những điều này… có vẻ như đang kể về những bài học,” An nhận xét. “Có thể những trò chơi này đã được tạo ra để truyền tải một thông điệp nào đó.”
“Đúng,” Hải gật đầu. “Có lẽ nếu chúng ta hiểu rõ hơn về những câu chuyện này, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho những bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm.”
Nhưng khi họ đi sâu hơn, một tiếng nổ vang lên, khiến họ giật mình. Một cánh cửa khép lại phía sau họ, tạo ra một bức tường ngăn cách với thế giới bên ngoài. Họ bị kẹt trong Đền Trò Chơi.
“Chúng ta đã bị mắc kẹt!” An kêu lên, hoảng loạn. “Chúng ta phải tìm cách ra ngoài!”
“Bình tĩnh nào,” Nam nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Có thể chúng ta cần phải giải mã những biểu tượng này. Có thể đó là chìa khóa để mở cửa.”
Họ quay lại nhìn những biểu tượng trên tường, cố gắng tìm hiểu chúng. Một cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng họ khi những hình ảnh dần dần hòa quyện vào nhau, tạo nên những câu chuyện sống động trong đầu.
“Có một trò chơi… một trò chơi mang ý nghĩa của sự hy sinh và lòng dũng cảm,” Nam nói, ánh mắt sáng lên. “Có lẽ chúng ta cần thực hiện nó để có thể mở cánh cửa này.”
“Nhưng trò chơi đó là gì?” Hải hỏi, trong giọng nói của cậu có sự lo lắng.
“Chúng ta cần phải tìm ra. Hãy tập trung vào những hình ảnh này,” Nam nói, chỉ vào những biểu tượng. “Mỗi hình ảnh có thể là một manh mối. Chúng ta cần khám phá từng chi tiết.”
Họ bắt đầu khám phá, từng người một suy nghĩ về các hình ảnh khác nhau. Khi những câu chuyện đan xen, họ cảm thấy sự kết nối giữa họ trở nên mạnh mẽ hơn. Những âm thanh của Đền Trò Chơi vang vọng quanh họ, như một lời mời gọi từ những bóng tối trong tâm hồn.
Một lúc sau, khi họ đã khám phá được một vài manh mối, một hình ảnh lạ xuất hiện: ba đứa trẻ đứng cùng nhau, tay nắm chặt. Trước mặt họ là một con quái vật to lớn, nhưng ánh mắt của những đứa trẻ không
Updated 127 Episodes
Comments