Ngày hôm sau, khi thức dậy, em chỉ thấy đầu mình choáng váng vì rượu đêm qua. Tựa nửa mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận cơn đau đầu. Dư vị của rượu để lại thật khiến Em khó chịu.
Bước xuống giường, em phải đến công ti làm việc. Những bản thiết kế nằm trên bàn kia, chỉ có em mới hiểu, bản thân đã cố gắng như thế nào.
Sau 30p chuẩn bị, Em đã khoác trên mình bộ đồ công sở. Dáng vẻ nghiêm túc và sang trọng…
Em xuống nhà, dùng bữa sáng. Trong căn dinh thự này, chỉ có Em và những người làm.
Không ai nói ai câu gì, vô cùng ảm đạm. Nhưng duy nhất một người luôn quan tâm đến Yoko.
“Yo , cháu uống cái này đi. Cho thoải mái một chút”. Dì Nim đặt ly nước rừng ấm lên bàn, cùng một phần đồ ăn sáng cho Em.
“Cảm ơn Dì, làm phiền rồi ạ”. Yoko mím môi, giọng nói có phần khàn đặc. Bộ dạng bây giờ của Em, lộ rõ đã say như vậy sao.
Không phải do Em, mà là đêm qua. Faye biết em thường đau đầu, mỗi khi say.Nên Cô đã dặn dò dì Nim
…
Sau khi dùng bữa xong, Em lên một chiếc BMW đen.
Một mạch chạy đến công ti PF.
Đúng vậy, em là nhân viên của Faye. Đến công ti thì em chỉ là một Yoko Apasra thôi.
Không hề dùng cái danh Phu nhân Peraya để lười biến.
Mọi người trong công ti rất ít người biết đến thân phận của em. Nhưng dù có biết cũng không sao, Em đã dựa vào năng lực của bản thân mà chứng minh cho mọi người thấy.
…
đỗ xe xong, em bước vào công ti.
“P’ Yo, chị đến rồi”. Sau khi bước đến phòng làm việc, thì một nhân viên nữ chào cô.
“Chào em”.
Yoko đáp lại cô nhân viên vừa rồi, rồi Em vào phòng làm việc.
Trên bàn em là những tập tài liệu, sắp xếp rất ngăn nấp.
Còn có khung ảnh nhỏ để ở đấy, là hình của Faye.
“Chào chị buổi sáng”. Yoko mỉm cười, hôm nay có cảm giác khá mệt mõi đây. Lại trách bản thân đêm qua không tự chủ được, uống tận 2 chai rượu.
Em cũng khá khâm phục bản thân. Dường như sự cô đơn đã biến Em từ một đứa không thích rượu, trở nên như thế này.
Hôm nay đi làm cũng không có gì đặc biệt. Em cũng chỉ muốn kết thúc một ngày thật nhanh để trở về nhà của mình.
…
Tầm 14h , Yoko được Faye gọi lên phòng chủ tịch.
Sau khi nhận được thông báo, đầu tiên là sự vui vẻ khi được gặp Faye.
Em còn cố ý vào nhà vệ sinh để xem lại lớp make up thế nào. Trong em có tiều tuỵ quá mức không.
Xong, Em lại trở về với bộ mặt lạnh như thường ngày.
…
Lên đến phòng của Faye, em đứng bên ngoài. Hít một hơi thật sâu. “Phùuuu, phải bình tĩnh”. Yoko còn vỗ nhẹ vào má hai cái.
‘Cốc cốc cốc’ tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi”.
Em đẩy cửa bước vào, nhìn người phụ nữ đang cúi đầu. Tập trung công việc, Em cảm thấy lòng ngực rối bời.
Có lẽ là vì gần một tuần rồi, em không được nhìn thấy gương mặt này. Thật sự rất nhớ.
“Chủ tịch, Chị gọi em có việc gì không”.
Faye ngẩng đầu lên, đặt bút xuống.
“Tối nay, cùng tôi đi kí hợp đồng, tôi cần một người phiên dịch tiếng Trung”. Faye nhẹ giọng nói với Yoko, khuôn mặt không hề biến sắc.
“Vâng, em sẽ chuẩn bị. Nếu không còn gì, em xin phép ạ”. Yoko gật đầu, rồi quay người ra khỏi phòng.
…
Faye từ nãy giờ vẫn nhìn theo bóng lưng của em.
“Không thích mình đến vậy sao, muốn nhanh chóng tránh xa mình đến vậy sao”. Faye lấy cớ kí hợp đồng, mục đích vẫn là muốn cùng em ăn một bữa.
Nhưng nhìn dáng vẻ muốn rời đi nhanh chóng của em như vậy, Faye thấy rất đau…
Tấm ảnh cưới trên bàn, cô vuốt nhẹ khuôn mặt của em, lòng đầy chua xót.
“Chỉ không gặp nhau một tuần, mà em ấy ốm đến vậy rồi”.
….
Còn phía Yoko, khi cánh cửa vừa đóng, em thở phào một hơi.
“Có thể ăn một bữa cùng chị ấy rồi”
...----------------...
19h, Faye và Em trên chiếc BMW đen của Cô, cùng nhau đến nhà hàng R.
Em cầm hợp đồng trên tay, xem qua một lượt.
Ánh mắt đôi khi lướt qua khuôn mặt của Faye đang ngồi cách em một ghế.
Cả 2 từ lúc lên xe đến bây giờ, không một lời nào nói với nhau.
Faye cố tỏ ra không quan tâm, nhưng thật ra, luôn lén nhìn ngắm khuôn mặt của em.
Quay mặt ra hướng cửa sổ, mím môi cười.
trong mỗi người lại có cùng cảm nhận.
“Chị ấy hôm nay xinh đẹp quá”
“Em ấy hôm nay thật xinh đẹp ”
Không hẹn mà lại cùng khen thầm đối phương.
…
Một lúc chạy xe, cuối cùng cũng đến điểm hẹn.
bước vào nhà hàng.
Dáng vẻ của 2 người khiến mọi người phải ngước nhìn một cái, Đúng là thần thái của một vị chủ tịch.
“Nhìn xem, nhìn xem. Nhìn vị chủ tịch và cô nhân viên kia thật ngầu quá đi mất”.
“Thật sự rất đẹp”
Faye nắm lấy tay em, rồi sải bước đi vào căn phòng Vip kia.
Faye nghe những lời nói đó, cảm giác rất giận “cái gì mà nhân viên chứ, cô ấy là vợ mình mà”.
Còn Yoko, bị nắm tay bất ngờ, em không biết nên phản ứng thế nào. Có chút bối rối.
Em chợt nhận ra, dù sao cũng đã kết hôn rồi. Chuyện nắm tay đơn giản này mà cũng khiến mình bối rối, Thật sự quá kì lạ a.
Bên trong căn phòng, đã có một người đàn ông và phụ nữ trung niên đang ngồi đó.
Yoko đi trước, giao tiếp bằng tiếng Trung cùng họ
Đại khái là
“xin lỗi, đã để 2 vị đợi lâu rồi”. Yoko nói tiếng Trung rất lưu loát.
“Không đâu, bọn ta cũng vừa đến thôi”. Người phụ nữ thấy dáng vẻ giỏi giang của Yoko, thì miệng nở một nụ cười.
Faye cũng cười, rồi ngồi xuống bên cạnh em.
Món ăn được mang ra, điều là món ăn của Trung.
Yoko nắm được nội dung hợp đồng, cộng với tài ăn nói khéo léo của em. Nhanh chóng lấy được thiện cảm của đối tác.
…
Chỉ một lúc, hợp đồng đã xong.
Trò chuyện một lúc, người phụ nữ kia hỏi Em.
“Ây do, cháu nói xem, Chủ tịch của cháu thật xinh đẹp a, đã kết hôn chưa đấy”.
“Đúng vậy ạ, thật là một mĩ nhân đúng không ạ. Còn chuyện kết hôn…”. Nói đến đây Yoko lén nhìn qua Faye một cái, rồi hướng tay vào bản thân.
Như nhận ra điều gì đó, Người phụ nữ bất ngờ sau đó cười phá lên.
“Ta vô ý quá, thật sự xin lỗi cháu”
“Không đâu ạ, cháu rất vui khi được nói về chị ấy”. Yoko cũng khẽ mỉm cười…
Cả 3 người cùng nhau hiểu, chỉ có Faye ngồi đó, tâm trạng có vẻ không tốt lắm. Không có gì đâu, chỉ là cô muốn hiểu bọn họ đang nói gì.
Chuyện gì Khiến Yoko cười như vậy, nụ cười không hề dành cho Cô. Bản thân cảm thấy rất buồn.
…
Cuối cùng, Faye và Yoko tiễn hai người kia. Cô và Em cùng trở về Dinh Thự.
Trên xe.
“Khi nãy Cô nói gì với họ vậy”. Faye hướng mắt ra ngoài cửa xe, rồi hỏi Yoko.
“Không có gì, chỉ là em đang kể cho bà ấy nghe về một loài hoa Lily xinh đẹp thôi”. Yoko cười thầm
Faye không đáp lại lời nào, ánh mắt vẫn hướng về phía xa xăm. “Em không cười với tôi, em cười chỉ vì một loài hoa hay sao…”
Bầu không khí im lặng đến khi về tới Dinh thự.
Yoko xuống xe trước, định quay sang chào Faye. Vì em nghĩ dù sao cô cũng không qua đêm ở đây.
Khom người xuống
Nhìn vào xe, thì không thấy Cô đâu.
“Đang tìm gì thế”. Faye đã xuống bên cửa kia, thấy em khom người thì hỏi
“Em định chào chị…”
“Trễ rồi, vào nhà đi”. Faye đi trước, để Yoko đứng đó ngơ ngác.
Rồi Em cũng lon ton đi phía sau, trong lòng mang niềm vui khó tả.
“Chị ấy sẽ ngủ lại đêm nay…”. Em nở một nụ cười….
Updated 38 Episodes
Comments