7. Người cũ

7"Mày làm gì mà giờ này mới về? Đã 21 giờ rồi mày biết không?"

Bà Trần Sở Y lườm nguýt. An Nghiên Hy chỉ vừa đặt chân vào nhà đã bị mẹ chất vấn.

"Con xin lỗi."

"Mẹ ơi, Sở Nhiễm thấy hơi đói bụng rồi, mẹ giúp con tìm cái gì đó ăn với."

"Được, để mẹ vào trong bếp xem sao."

Khi bà quay lưng rời đi, Sở Nhiễm mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô bé đi đến bên An Nghiên Hy, khẽ nói:

"Chị về rồi, chị mau vào trong nghỉ ngơi đi, kẻo mẹ lại mắng."

An Nghiên Hy khẽ nở nụ cười nhạt trên môi, âm giọng cô dịu nhẹ nhìn em gái đầy sự thương yêu.

"Sở Nhiễm thật tốt, ăn rồi phải đi ngủ sớm có biết không."

"Vâng ạ, chị cũng thế nhé."

Mối quan hệ giữa hai chị em luôn rất tốt, An Sở Nhiễm trong nhà được cha mẹ thương yêu hơn An Nghiên Hy rất nhiều.

Khi cánh cửa căn phòng nhỏ chật hẹp được đóng lại, An Nghiên Hy mới thực sự là An Nghiên Hy. Cô của hiện tại đang rất mệt mỏi và nặng nề với bốn bề bao quanh là áp lực.

Ban ngày và trước mặt mọi người cô sẽ là một An Nghiên Hy tích cực tràn đầy năng lượng và mạnh mẽ, nhưng chỉ có cô mới biết bản thân mình vào từng đêm đen mới thực sự là chính bản thân cô thật.

Lớp ngụy trang trước mắt mọi người vô cùng hoàn hảo, che lấp đi cả một tâm hồn mong manh, con người cô thật yếu đuối và tiêu cực trong mỗi đêm về.

"Hôm nay hơi mệt, vẫn còn thở, rồi sẽ ổn..."

Vùi đầu vào đầu gối, cô tự bao bọc bản thân bằng lớp gai nhọn hoắt, thật mà nói cô phải mạnh mẽ và kiên cường đến cỡ nào để có hai phiên bản an toàn và hụt hẫng như hôm nay.

Rốt cuộc cô đã phải trải qua bao nhiêu vạn cơn đau để chính mình tự vượt qua hố đen không biên giới kia?

Tâm hồn cô lạc lõng nơi trần gian đầy rẫy những vết cắt sâu xé, thể xác phải chịu đựng và gắng gượng từng ngày, từng ngày... Vực sâu vô tận không thấy đáy, lòng cô lang thang mãi mà chẳng có điểm đích để về.

Dù hôm nay có mệt thật, nhưng cũng không tốt hơn là cô của ngày hôm qua bao nhiêu, ngày nào cũng đều đều, bữa nặng bữa nhẹ cứ lập đi lập lại.

...

"Mộ Tổng, ông nghĩ tôi là tên ngốc nghếch sao!?"

"Không không, tôi...tôi không phải ý đó. Lục tổng, xin anh hãy chừa cho Mộ thị chúng tôi một con đường sống, xin anh hãy nương tay...!"

Mộ Kỷ dập đầu liên tục, ông ta hiện tại đang ở thế hèn yếu, sĩ diện hay cái tôi có cao cũng phải dẹp bỏ qua một bên mà cúi đầu vang xin.

Lục Phong Diễn cười khẩy đầy tính giễu cợt, anh thích thú đưa ánh mắt khinh miệt nhìn ông ta.

"Vậy khi ông chọn cách tính kế với tôi ông có từng nghĩ trước sau chưa? Trên thương trường, nhân từ với kẻ thù chính là đang chọn cách tự phá hủy bản thân. Tôi nói thế, Mộ tổng chắc đã rõ?"

Trong đôi mắt sâu hút của anh là sự tàn nhẫn tột độ, hoàn toàn không có hai chữ "nhân từ" nào ở đây cả.

"Xin anh hãy cho Mộ thị một cơ hội, tôi hứa từ nay về sau tuyệt đối sẽ yên vị."

"Trợ lý Lâm! Phiền cậu dọn dẹp chỗ này giúp tôi, mùi nặng quá!!"

Lâm Khởi thông minh, chỉ cần một câu nói đó đã đủ hiểu rõ vị Mộ tổng kia không sạch sẽ....Lập tức anh kéo người kia ra mà chẳng hề khách khí.

Không lâu sau đó, truyền thông đưa thông tin và báo, bùng nổ giới thương trường. Tập đoàn Mộ Thị hoàn toàn bị xóa sổ, phá sản ngay sau vài giờ đồng hồ.

Một tập đoàn lớn mạnh như vậy, thế mà lại bị Lục Phong Diễn cho bay màu trong vài giờ, cũng đủ để thấy sức ảnh hưởng và năng lực của anh không hề nhỏ!

Ban đầu mối quan hệ của hai bên cũng chỉ nằm ở mức hợp tác cùng có lợi bình thường, nhưng Mộ Kỷ lại chẳng chịu ngồi yên, ông ta hết đâm chọt rồi lại cố tình giở trò trong những lần kí kết hợp tác. Mọi việc đều được Lục Phong Diễn nhìn rõ cả, chỉ là vẫn nằm trong vòng kiểm soát nên anh không phanh phui, cho đến hôm nay thật sự đã đi quá giới hạn với sự nhẫn nại của anh nên Mộ Thị mới có một kết cục thế này.

"Cốc cốc cốc."

Lục Phong Diễn đang mãi ngồi tận hưởng những giây phút Mộ Thị lâm vào cảnh tồi tệ này thì tiếng rõ cửa phòng lại vang lên!

"Vào đi."

Cánh cửa vừa được mở, Lâm Khởi vội vã chạy đến bên với vẻ rất gấp rút.

"Lục Tổng, Lục lão phu nhân gọi đến ạ."

Lục Phong Diễn cau mày khó chịu, anh đã cố tình tắt nguồn điện thoại vậy mà vẫn dùng cách gọi đến trợ lý của anh, tuy là nghĩ vậy nhưng anh liền cầm máy và nghe.

"Cháu đúng là! Có phải Mộ Thị sụp đổ là do cháu làm hay không? Tại sao lại đột ngột như vậy?" Đầu dây bên kia.

"Đúng là con làm." Lục Phong Diễn vênh mặt thích thú nói.

"Giỏi! Được đấy, lớn mặt rồi đùng một phát làm ai cũng giật mình bàng hoàng."

"Bà nghĩ cháu bà tai hại đến vậy à, con làm gì cũng có lí do cả đấy! Mộ Kỷ tâm cơ thế nào chắc bà và ba đã rõ, mọi kết quả đều xứng đáng với ông ta."

"Haizz, được rồi!"

Nói chuyện thêm một vài câu, bà Hách An Thu Hòa cũng ngắt máy, trả lại cho anh sự yên tĩnh.

Đặt điện thoại của trợ lý Lâm lên bàn làm việc, Lục Phong Diễn lại tiếp tục quan sát những biến động trên web buổi chiều này.

Tối đến, Lục Phong Diễn mới chịu bước ra khỏi phòng làm việc, bước dài trên đôi chân thẳng tắp, phía sau cùng bước là trợ lý Lâm.

Ra đến bên ngoài gara, một bóng dáng mảnh mai xuất hiện trấn trước mắt hai người.

Trợ lý Lâm liền cau mày lên tiếng nói:

"Lưu Thư Ý, sao cô còn chưa về?"

"Anh Lâm, tôi có chút chuyện muốn nói riêng với Lục tổng, cảm phiền anh di chuyển ra chỗ khác một chút được không?"

"Chuyện này..."

"Ừm." Lục Phong Diễn thấy Lâm Khởi nhìn anh với ánh mắt dè hỏi nên nói lên một tiếng.

Lâm Khởi nhanh chóng tránh mặt, để lại bầu không khí cho Lục tổng và Lưu Thư Ý nói chuyện.

"Cô muốn nói gì thì nói nhanh đi, tôi không dư dả thời gian!"

Lưu Thư Ý nhìn anh với ánh nhìn chứa tình.

"Diễn, dạo này cuộc sống anh vẫn tốt chứ?"

"Đương nhiên là rất tốt, nhưng tốt nhất vẫn là không cần có sự xuất hiện của các cô."

Lục Phong Diễn vô tình thốt lên, ánh nhìn của anh dành cho Lưu Thư Ý còn có gì đó rất khác thường. Là hận hay ghét bỏ?

Lưu Thư Ý sượng người, Lục Phong Diễn vẫn như ngày nào, vẫn mãi vô tình như thế!

"Em..."

"Nếu không có việc gì quan trọng cảm phiền cô rời đi cho, tôi không rảnh rỗi đến mức đứng đây nói chuyện phiếm!"

"Khoan đã, Diễn... Hai năm qua, anh thật sự vẫn ghi hận em sao?"

Lưu Thư Ý rơm rớm nước mắt, lỗi lầm năm đó đã trực tiếp đẩy anh ngày càng xa cô hơn. Nếu không phải năm đó cô hấp tấp và hiếu thắng thì có lẽ bây giờ hai người đã thật sự bên nhau chứ không phải xa cách như thế này.

Lục Phong Diễn cười khẩy, anh nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt nhưng mắt anh không có chút nào thương xót cả.

"Đương nhiên là hận. Nhưng mà Lưu Thư Ý, cô nên biết hiện tại tôi và trước kia hoàn toàn khác, cô và tôi đừng bao giờ nhắc đến chuyện cũ, cô hiểu không?"

"Nhưng em yêu anh Phong Diễn, anh không nhận thấy sao? Năm đó là em thiếu sót nên mới có cớ sự như vậy..."

"Câm miệng! Cô lấy tư cách gì mà nói ra câu đó? Yêu ư? Cô nghĩ cô xứng đáng với tình yêu của tôi sao?" Lục Phong Diễn tức giận.

...

Chẳng bao lâu sau, cuộc trò chuyện ngắn kết thúc trong bầu không khí ngột ngạt. Lưu Thư Ý ngồi bệch xuống đất khóc nức nở, cô ta chẳng biết phải làm sao để nếu kéo.

Hot

Comments

Phương Phương

Phương Phương

Về nhà mà như này thì mệt lắm :((

2024-11-14

1

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Cho dù ANH có mạnh mẽ đến đâu thì c cũng chỉ là 1 cô gái mà chỉ mới 18 tuổi thôi. Nhưng c phải ép mình với lớp mặt nâà bản thân tạo ra phải thật hoàn hảo trước mắt người khác, mệt mỏi lắm chứ nhưng biết phải làm sao đây, chỉ khi màn đẹp buông xuống thu mình trong căn phòng nhỏ c mới có thể trở về con người thật của bản thân, 1 thân ảnh nhỏ bé co ro với những giọt nước mắt nhưng vẫn phải động viên rằng bản thân phải thật mạnh mẽ rồi mọi chuyện cũng sẽ qua ngày mới lại bắt đầu...

2024-11-09

10

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Thì ra a cũng từng có người yêu à, chắc c này đã làm gì quá đáng đi quá xa giới hạn đây nên a mới hận đến như vậy nè. Tốt nhất đừng nên xuất hiện trước mặt a nữa nè c nghe rõ k với lại c k xứng có được tình yêu của a

2024-11-09

9

Toàn bộ
Chapter
1 1. Bán đi thứ quý giá
2 2. Đánh đổi
3 3. Phía sau lớp kiên cường
4 4. Lục Phong Diễn
5 5. Chủ nợ
6 6. Gặp lại
7 7. Người cũ
8 8. Dầm mưa
9 9. Lọt vào mắt xanh của Châu thiếu
10 10. Tâm trạng không khá
11 11. Những vết xước
12 12. Lặng lẽ
13 13. Rối ren
14 14. Ép buộc
15 15. Bắt người giữa đường
16 16. Tiệc?
17 17. Ngoài dự đoán!
18 18. "Ăn khuya"
19 19. Đoạt!
20 20. Công kích tinh thần
21 21. Nợ mới nợ cũ
22 22. Một ngày bất bình thường
23 23. Lăng Tuấn Hàn
24 24. Ngày kết hôn bất thành
25 25. Hâm nóng đồ ăn?
26 26. Hứng lấy cơn đau
27 27. Diệp Thanh Dao
28 28. Ngất
29 29. Nam Túc Khiêm
30 30. Trò chuyện và chăm sóc
31 31. Man mác
32 32. Bắt cóc
33 33. Đã kích
34 34. Tức giận
35 35. Trong cái khôn ló cái "ngờ u"
36 36. Lời thật lòng
37 37. Đồng ý
38 38. Dục tốc bất đạt
39 39. Con sâu rượu
40 40. Điều gì đang chờ?
41 41. Mở đầu cho niềm hy vọng
42 42. Giám định huyết thống
43 43. Người quen cũ
44 44. Món nợ còn đó
45 45. Đứa trẻ tổn thương
46 46. Bước đầu thành công
47 47. Muốn nhiều hơn như thế!
48 48. Phân vân
49 49. Giấm chua
50 50. Tất cả đều là giả đúng không?
51 51. Dựa dẫm một chút...
52 52. Một ngày gần nhất
53 53. Sự thật (1)
54 54. Sự thật (2)
55 55. Lắm chiêu lắm trò
56 56. Bài test ngoài mong đợi!
57 57. Thành tựu
58 58. Một lần cuối cùng
59 59. Diệp gia tuyên bố phá sản
60 60. Tang lễ
61 61. Bước cùng bước, tiến cùng tiến
62 62. Trọn vẹn sự hoàn hảo
63 63. Ngoại truyện (1)
64 64. Ngoại truyện (2)
65 65. Ngoại truyện (3)
Chapter

Updated 65 Episodes

1
1. Bán đi thứ quý giá
2
2. Đánh đổi
3
3. Phía sau lớp kiên cường
4
4. Lục Phong Diễn
5
5. Chủ nợ
6
6. Gặp lại
7
7. Người cũ
8
8. Dầm mưa
9
9. Lọt vào mắt xanh của Châu thiếu
10
10. Tâm trạng không khá
11
11. Những vết xước
12
12. Lặng lẽ
13
13. Rối ren
14
14. Ép buộc
15
15. Bắt người giữa đường
16
16. Tiệc?
17
17. Ngoài dự đoán!
18
18. "Ăn khuya"
19
19. Đoạt!
20
20. Công kích tinh thần
21
21. Nợ mới nợ cũ
22
22. Một ngày bất bình thường
23
23. Lăng Tuấn Hàn
24
24. Ngày kết hôn bất thành
25
25. Hâm nóng đồ ăn?
26
26. Hứng lấy cơn đau
27
27. Diệp Thanh Dao
28
28. Ngất
29
29. Nam Túc Khiêm
30
30. Trò chuyện và chăm sóc
31
31. Man mác
32
32. Bắt cóc
33
33. Đã kích
34
34. Tức giận
35
35. Trong cái khôn ló cái "ngờ u"
36
36. Lời thật lòng
37
37. Đồng ý
38
38. Dục tốc bất đạt
39
39. Con sâu rượu
40
40. Điều gì đang chờ?
41
41. Mở đầu cho niềm hy vọng
42
42. Giám định huyết thống
43
43. Người quen cũ
44
44. Món nợ còn đó
45
45. Đứa trẻ tổn thương
46
46. Bước đầu thành công
47
47. Muốn nhiều hơn như thế!
48
48. Phân vân
49
49. Giấm chua
50
50. Tất cả đều là giả đúng không?
51
51. Dựa dẫm một chút...
52
52. Một ngày gần nhất
53
53. Sự thật (1)
54
54. Sự thật (2)
55
55. Lắm chiêu lắm trò
56
56. Bài test ngoài mong đợi!
57
57. Thành tựu
58
58. Một lần cuối cùng
59
59. Diệp gia tuyên bố phá sản
60
60. Tang lễ
61
61. Bước cùng bước, tiến cùng tiến
62
62. Trọn vẹn sự hoàn hảo
63
63. Ngoại truyện (1)
64
64. Ngoại truyện (2)
65
65. Ngoại truyện (3)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play