Chapter 1: Ngày đầu nhận việc của An Hạ

Cô gái với chiếc áo thun trắng, quần jean xanh, xách trên vai chiếc túi vải đứng trước cổng lớn. Thời đại này còn có con gái ăn mặc giản dị như vậy sao? Không chờ đợi thêm, cô nhanh chóng nhấn chuông cửa, giọng phấn khích: “ Tôi là Chu An Hạ, được trung tâm giới thiệu đến làm việc ạ”.

Cánh cổng lớn tự động mở ra, cô lập tức bước vào bên trong. Trước mắt cô là căn biệt thự xa hoa, đây là lần đầu cô thấy một nơi đẹp như vậy nên có chút ngơ người.

Khi bước vào cửa liền có một người đàn ông đứng tuổi mặc vest lịch sự mời cô vào nhà. Bên trong còn rộng hơn trí tưởng tượng của cô, toàn những thứ nhìn vào là đã biết rất đắt tiền. Vừa ngồi xuống ghế sofa, một người phụ nữ với dáng vẻ quyền quý sang trọng đi đến ngồi đối diện. Bà đưa mắt nhìn cô từ trên xuống có vẻ rất nghiêm túc.

Người đàn ông lúc nãy đưa cô vào là quản gia tại đây, ông giới thiệu cho cô biết: “ Bà ấy là phu nhân ở đây”.

Lúc này cô cảm thấy hơi lo sợ, vuốt nhẹ mái tóc rồi mỉm cười nhẹ để giảm bớt sự căng thẳng.

“ Dáng người cháu ốm như thế liệu có đủ sức khỏe để tiếp nhận công việc sắp tới không?”

Cô không ngần ngại đáp: “ Vâng tất nhiên là được thưa phu nhân. Nhìn bề ngoài cháu như vậy thôi chứ thật ra rất là khỏe”.

Bà gật đầu nhẹ hỏi tiếp: “ Vậy cháu có biết là bản thân sẽ làm công việc gì ở đây không?”

“ Vâng, cháu được trung tâm cho biết công việc của cháu là chăm sóc người bệnh ạ”. Đối diện với ánh mắt chưa chắc chắn của bà, cô nói thêm: “ Lúc trước cháu từng làm công việc này rồi ạ, nên cũng có chút ít kinh nghiệm”.

Đối với một cô gái trẻ mà siêng năng như thế này, bà cũng dần tin tưởng: “ Nếu cháu chịu được trong vòng 3 ngày thì tiền lương mỗi tháng sẽ là 20,000.0 tệ ( hơn 70 triệu VNĐ), làm tốt còn có tiền thưởng riêng”.

Quả thật đây là số tiền lớn đối với cô, nếu cô làm mấy tháng liền thì tiền đóng học phí những năm còn lại sẽ không còn là vấn đề nữa.

Không bỏ lỡ cơ hội tốt, dù có khó khăn ra sao thì cũng phải cố gắng đến cuối. An Hạ đứng lên, nắm chặt lòng bàn tay giơ lên, giọng tràn đầy sức sống đáp: “ Cháu sẽ cố gắng hết sức ạ”.

Sau đó quản gia dẫn cô lên phòng của người mà kể từ nay cô chăm sóc. Đứng trước cửa phòng, quản gia nói vài điều cho cô biết trước: “ Người mà cháu phải chăm sóc chính là thiếu gia ở đây. Vì năm trước gặp tai nạn nên đôi mắt không nhìn thấy nữa. Trước cháu đã có 8 người đã không chịu được mà bỏ cuộc... Cháu làm được không?”

Nghe thông tin từ quản gia thì đã đoán được ngay người đàn ông bên trong ắt hẳn rất khó khăn, nhưng chưa bắt đầu mà đã nản lòng thì không phải là Chu An Hạ. Cô thở một hơi thật mạnh cười tươi đáp: “ Vâng cháu nhất định sẽ làm được ạ”.

Lúc này quản gia rời đi, cô mở cửa bước vào căn phòng. Điều ngạc nhiên là trong căn phòng rộng lớn này lại tăm tối, chỉ có tia sáng từ kính cửa sổ ngoài ban công chiếu vào.

Có một người đàn ông ngồi trên giường, người hướng về phía cửa kính bên ngoài. Cô biết rằng đó là người mà cô sẽ chăm sóc kể từ đây, cô nhẹ nhàng bước đến bên cạnh anh làm quen.

Vẻ ngoài của người đó khiến cô hơi giật mình. Tóc của anh dài hơn cả tấc, còn có bộ râu rậm rạp. Cô cố gắng động viên bản thân rồi tự giới thiệu: “ Xin chào! Tôi là Chu An Hạ, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ chăm sóc cho anh”.

Với gương mặt vô cảm, anh cũng không hồi đáp lại, chỉ giữ nguyên trạng thái ban đầu, nhìn về phía trước.

An Hạ thấy trong phòng ngột ngạt nên đi đến phía trước mở toang cửa kính ra nhưng lại nghe tiếng quát: “ Làm gì thế? Đóng cửa lại cho tôi”.

Tiếng hét lớn khiến cô hoảng hốt, liền lập tức đóng cửa kính quay về chỗ cũ.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa từ bên ngoài, cô nhanh chóng mở cửa thì thấy có một người hầu gái hai tay bưng mâm cơm, nước và có cả vài viên thuốc.

“ Bữa trưa của thiếu gia thưa cô”.

“ Cảm ơn cô nhé”, cô vui vẻ nhận lấy thức ăn mang vào đặt lên bàn.

Cô nhỏ giọng gọi: “ Thiếu gia! Đến giờ dùng bữa trưa rồi ạ”.

Không để ý đến lời nói của cô, anh vẫn ngồi im vô cảm như bức tượng.

An Hạ hiểu tâm trạng của anh ngay lúc này nên đã mang mâm cơm đến trước anh nói: “ Nếu anh không muốn qua đó thì ở đây cũng được, tôi mang cơm đến đây, anh mau ăn đi, không thì sẽ nguội mất”.

Mặc dù cô có nói gì thì anh vẫn không bận tâm, ánh mắt cứ vô hồn nhìn về phía trước. Cô sợ thức ăn để lâu sẽ không còn thơm ngon nên đã chủ động múc một muỗng đưa đến trước miệng anh: “ Nào, để tôi giúp anh”.

Muỗng cơm mới chạm vào môi thì anh lập tức hất đi, vì quá mạnh tay nên đã rơi cả mâm vào cánh tay cô.

Nghe tiếng đổ bể, quản gia mở cửa chạy nhanh vào thấy mớ hỗn độn, An Hạ thì ôm lấy cánh tay bị bỏng chịu đựng. Ông chạy đến đỡ cô lên: “ Bị bỏng rồi”.

Lúc này ánh mắt anh nhìn sang hướng nghe tiếng nói. Dường như anh cũng không ngờ là mình lại khiến cô gái bị thương.

Quản gia đưa cô xuống dưới bếp nhờ người hầu gái giúp cô chườm đá.

“ Tôi thay mặt thiếu gia xin lỗi cháu. Nếu cháu cảm thấy không chịu được thì tôi sẽ nói với phu nhân để cháu rời đi”.

Nhìn vết bỏng ngày càng rát trên cánh tay, nước mắt bắt đầu rơi xuống nhưng vì học phí đại học nên cô nhất định sẽ không bỏ cuộc.

Cô nhanh chóng lau sạch nước mắt rồi đáp: “ Có thể cho cháu thêm một mâm cơm khác có được không?”

Một lần nữa cô mang bữa trưa vào phòng, gương mặt tươi tắn trở lại: “ Bữa trưa đã chuẩn bị rồi thưa thiếu gia. Mời anh dùng”.

“ Sao cô còn ở đây? Không mau cút đi cho tôi” anh lớn giọng.

“ Tôi sẽ không đi đâu cả, công việc của tôi là chăm sóc anh, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ” cô vui vẻ đáp lại.

Anh bắt đầu hỏi thẳng: “ Cô cần bao nhiêu tiền nói đi?”

Câu hỏi này chính xác là đang xúc phạm đến danh dự của cô nhưng cô vẫn bình tĩnh đáp: “ Tiền thật sự rất quan trọng nhưng tiền tự bản thân tôi lao động có được còn quan trọng hơn. Tôi không cần tiền của anh”.

Đây là lần đầu tiên có người nói không cần tiền của anh, anh bắt đầu tức giận hét lên: “ Cô mau cút khỏi đây cho tôi... CÚT”.

“ Tôi sẽ ở đây đến khi nào anh trở nên tốt hơn, vì thế đừng la hét vô ích nữa, như thế bệnh tình sẽ không khỏi đâu” cô kiên quyết.

“ Cô thì biết gì chứ, mù thì làm sao khỏi được. Dù có ăn uống, thuốc than bao nhiêu cũng vô dụng” lời nói của anh như thể đã không còn hy vọng sống nữa.

Vì mong muốn anh có động lực sống, An Hạ an ủi: “ Anh đừng nghĩ tiêu cực đến thế. Nếu như anh có tâm trạng tốt, ăn uống đầy đủ, đồng ý nghe bác sĩ điều trị thì tôi tin rằng một ngày nào đó đôi mắt của anh sẽ sáng lại thôi. Đến lúc đó, anh sẽ biết cuộc sống này còn biết bao nhiêu điều đẹp đẽ đang chờ”.

Thấy anh không còn la hét, cô đưa chén cơm đến bàn tay anh. Tưởng chừng mọi chuyện ổn thỏa nhưng ai ngờ một lần nữa anh quăng chén xuống mặt đất làm những hạt cơm tràn đầy sàn, còn bám vào cả bàn tay anh.

An Hạ không nói gì dọn dẹp những mảnh vỡ rồi rời đi.

Nghe được tiếng đóng cửa, biểu cảm anh lại trở lại bình thường nói: “ Cuối cùng cũng chịu biến đi”.

Tại sao anh ta lại khó chịu và luôn làm những hành động cố ý đuổi những người đến chăm sóc rời đi. Lý do là anh không muốn ai nhìn thấy anh trong hình dạng giống người tàn tật như vậy. Anh đã không còn tin vào những phương pháp trị bệnh thì làm sao có thể có hy vọng được.

Vài phút sau đó, An Hạ mang lên một chậu nước với chiếc khăn bước vào phòng. Cô lại đi đến trước mặt anh, giọng vui vẻ nói: “ Tôi trở lại rồi đây thưa thiếu gia. Để tôi giúp anh lau tay nhé”.

“ Cô bị điếc tai sao? Tôi đã nói là cô cút khỏi đây”.

Cô gái vẫn tiếp tục vui vẻ đáp: “ Không phải tôi cũng đã nói với anh rồi sao thiếu gia. Tôi sẽ ở đây đến khi nào anh trở nên tốt hơn”.

👉 Cho mình xin 1 Like & 1 lời động viên nhé 😉

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Vì được giới thiệu mà tới. Cũng là lần đầu tiên đọc truyện tác giả luôn. Chúc mừng truyện mới nhé. Chút quà gặp mặt thêm động lực nè, chúc bạn thành công./Rose//Rose//Rose//Rose//Rose//Heart//Heart//Heart//Heart//Heart/

2024-11-11

11

Minh Minh

Minh Minh

Mong là bộ này sẽ ra đều chứ ko kéo dài cả hơn 1 năm như bộ Người Tình😂 tui kiên trì lắm mới theo hết bộ ấy. Nhưng mà tui lại thích án văn này

2024-11-11

7

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Anh không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của anh nhưng đâu phái ai cũng có suy nghỉ ấy đâu anh ơi nay anh gặp đúng cô gái cá tính mạnh mẽ này sớm muốn cũng bị khuất phục trước cô ấy sớm thôi nên đừng cáu nữa nha 🤣🤣

2024-11-11

5

Toàn bộ
Chapter
1 Giới Thiệu Sơ Lược Nhân Vật
2 Chapter 1: Ngày đầu nhận việc của An Hạ
3 Chapter 2: Lay động
4 Chapter 3: “Cô gái này thật rắc rối”
5 Chapter 4: Sự thay đổi ngoại hình của Trình Tranh
6 Chapter 5: Vị khách đặc biệt
7 Chapter 6: Dự lễ cưới của mối tình đầu
8 Chapter 7: 2,000,000.0 tệ
9 Chapter 8: 2 năm sau...
10 Chapter 9: Cuộc hội ngộ có sắp đặt
11 Chapter 10: Gây khó dễ
12 Chapter 11: Chạm đến lòng tự trọng
13 Chapter 12: Bệnh tim tái phát
14 Chapter 13: Vợ sắp cưới
15 Chapter 14: Bàn tán
16 Chapter 15: Hoàng tử trong mơ
17 Chapter 16: Quá khứ của Yên Đoá
18 Chapter 17: Buổi xem mắt bất ổn
19 Chapter 18: Họp mặt bạn bè
20 Chapter 19: Không nỡ bỏ rơi
21 Chapter 20: Cầu nối
22 Chapter 21: Hình phạt có vị ngọt
23 Chapter 22: Cấp cứu
24 Chapter 23: Ngoại lệ của Trình tổng
25 Chapter 24: Đẩy thuyền
26 Chapter 25: Dưới cơn mưa, chợt động lòng
27 Chapter 26: Uống rượu giải sầu
28 Chapter 27: Tâm trí rối bời
29 Chapter 28: Nửa ngược nửa sủng
30 Chapter 29: “Chúng ta hẹn hò đi”
31 Chapter 30: Khách sạn
32 Chapter 31: Vạch trần
33 Chapter 32: Tự mình đa tình
34 Chapter 33: Diễn kịch
35 Chapter 34: Sơ hở là trừ lương
36 Chapter 35: Cố tình sắp xếp
37 Chapter 36: Tai nạn giao thông
38 Chapter 37: 5577
39 Chapter 38: Cảm giác không ‘đàng hoàng’
40 Chapter 39: Boss vào bếp
41 Chapter 40: Tạo cơ hội cho đôi trẻ
42 Chapter 41: Bỏ phiếu bầu
43 Chapter 42: Tiếng vỡ vụn của trái tim
44 Chapter 43: Trả nợ
45 Chapter 44: “ Kiếp này chỉ có thể là Chu An Hạ”
46 Chapter 45: Đồng thuận
47 Chapter 46: Sự thật năm ấy
48 Chapter 47: Vượt rào cản, nhất quyết không buông
49 Chapter 48: Chân thành
50 Chapter 49: Trình gia thay con dâu
51 Chapter 50: Ngọt hơn cả mật
52 Chapter 51: Không lung lay
53 Chapter 52: Làm hòa
54 Chapter 53: Mối tình đầu bỗng gặp lại
55 Chapter 54: Oudi gặp biến
56 Chapter 55: Buông bỏ tình cảm
57 Chapter 56: " Tôi yêu anh bằng tất cả những gì tôi có"
58 Chapter 57: Uất ức của Trình Tranh
59 Chapter 58: Vẫn còn 99%
60 Chapter 59: Nụ hôn tạm biệt đáng yêu
61 Chapter 60: Một lần nữa, đau lòng
62 Chapter 61: VIP
63 Chapter 62: Tin vui, tin buồn
64 Chapter 63: Mọi thứ dần trở nên tốt hơn
65 Chapter 64: Lịch sử lặp lại, đến lượt Hàn Châu
66 Chapter 65: Trời đổ mưa
67 Chapter 66: Tình yêu, sao có thể nói lý
68 Chapter 67: Khó trải lòng
69 Chapter 68: Tác thành
70 Chapter 69: Kết hôn thôi! (HE)
71 Chapter 70: Gấp đôi hạnh phúc (Ngoại truyện)
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Giới Thiệu Sơ Lược Nhân Vật
2
Chapter 1: Ngày đầu nhận việc của An Hạ
3
Chapter 2: Lay động
4
Chapter 3: “Cô gái này thật rắc rối”
5
Chapter 4: Sự thay đổi ngoại hình của Trình Tranh
6
Chapter 5: Vị khách đặc biệt
7
Chapter 6: Dự lễ cưới của mối tình đầu
8
Chapter 7: 2,000,000.0 tệ
9
Chapter 8: 2 năm sau...
10
Chapter 9: Cuộc hội ngộ có sắp đặt
11
Chapter 10: Gây khó dễ
12
Chapter 11: Chạm đến lòng tự trọng
13
Chapter 12: Bệnh tim tái phát
14
Chapter 13: Vợ sắp cưới
15
Chapter 14: Bàn tán
16
Chapter 15: Hoàng tử trong mơ
17
Chapter 16: Quá khứ của Yên Đoá
18
Chapter 17: Buổi xem mắt bất ổn
19
Chapter 18: Họp mặt bạn bè
20
Chapter 19: Không nỡ bỏ rơi
21
Chapter 20: Cầu nối
22
Chapter 21: Hình phạt có vị ngọt
23
Chapter 22: Cấp cứu
24
Chapter 23: Ngoại lệ của Trình tổng
25
Chapter 24: Đẩy thuyền
26
Chapter 25: Dưới cơn mưa, chợt động lòng
27
Chapter 26: Uống rượu giải sầu
28
Chapter 27: Tâm trí rối bời
29
Chapter 28: Nửa ngược nửa sủng
30
Chapter 29: “Chúng ta hẹn hò đi”
31
Chapter 30: Khách sạn
32
Chapter 31: Vạch trần
33
Chapter 32: Tự mình đa tình
34
Chapter 33: Diễn kịch
35
Chapter 34: Sơ hở là trừ lương
36
Chapter 35: Cố tình sắp xếp
37
Chapter 36: Tai nạn giao thông
38
Chapter 37: 5577
39
Chapter 38: Cảm giác không ‘đàng hoàng’
40
Chapter 39: Boss vào bếp
41
Chapter 40: Tạo cơ hội cho đôi trẻ
42
Chapter 41: Bỏ phiếu bầu
43
Chapter 42: Tiếng vỡ vụn của trái tim
44
Chapter 43: Trả nợ
45
Chapter 44: “ Kiếp này chỉ có thể là Chu An Hạ”
46
Chapter 45: Đồng thuận
47
Chapter 46: Sự thật năm ấy
48
Chapter 47: Vượt rào cản, nhất quyết không buông
49
Chapter 48: Chân thành
50
Chapter 49: Trình gia thay con dâu
51
Chapter 50: Ngọt hơn cả mật
52
Chapter 51: Không lung lay
53
Chapter 52: Làm hòa
54
Chapter 53: Mối tình đầu bỗng gặp lại
55
Chapter 54: Oudi gặp biến
56
Chapter 55: Buông bỏ tình cảm
57
Chapter 56: " Tôi yêu anh bằng tất cả những gì tôi có"
58
Chapter 57: Uất ức của Trình Tranh
59
Chapter 58: Vẫn còn 99%
60
Chapter 59: Nụ hôn tạm biệt đáng yêu
61
Chapter 60: Một lần nữa, đau lòng
62
Chapter 61: VIP
63
Chapter 62: Tin vui, tin buồn
64
Chapter 63: Mọi thứ dần trở nên tốt hơn
65
Chapter 64: Lịch sử lặp lại, đến lượt Hàn Châu
66
Chapter 65: Trời đổ mưa
67
Chapter 66: Tình yêu, sao có thể nói lý
68
Chapter 67: Khó trải lòng
69
Chapter 68: Tác thành
70
Chapter 69: Kết hôn thôi! (HE)
71
Chapter 70: Gấp đôi hạnh phúc (Ngoại truyện)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play