Chapter 14: Bàn tán

Sau khi nói chuyện với Trình Tranh, Hình Phi lái xe về nhà. Trên đường, cô thấy một chú chó có vẻ đang đi lạc, chân sau còn dính máu.

Cô tấp xe vào lề đường và xuống xe xem tình hình. Chú chó không có vòng cổ, chân sau bị thương cùng với tiếng rên rỉ vì đau đớn.

Không còn cách nào khác, cô bế chú chó lên xe và đưa đến phòng khám thú y gần nhất.

Một lúc tìm kiếm, có một phòng khám khá nhỏ nhưng trông có vẻ rất đáng tin, cô bế chú chó vào bên trong.

Y tá giúp cô đưa chú chó lên giường hỏi tình hình: “ Bé con bị sao thế ạ?”

“ Có vẻ nó bị trầy xước hay sao đó tôi cũng không rõ. Tôi bắt gặp nó ở trên đường nên mau chóng đưa đến để nó được chữa trị kịp thời”.

Một nam bác sĩ bước ra, đó là Diệp Hàn Châu. Hình Phi thấy sự xuất hiện của anh liền ngây người, đây là lần đầu cô gặp đúng chàng hoàng tử mà cô hằng mơ ước.

 Anh hỏi y tá: “ Tình trạng thế nào?”

“ Bị thương ở chân sau bên trái, còn có vết bầm ở đùi”.

Sau một vài giây xem xét kỹ, anh thấy không ảnh hưởng đến xương: “ Chỉ cần khử trùng rồi may vết thương lại... Đầu tiên nên chích thuốc tê cho chú chó đã”.

“ Vâng bác sĩ Diệp”.

Từng lời nói và tác phong làm việc của anh khiến cho Hình Phi mê mẩn đến mức nhìn không chớp mắt.

Hàn Châu nhìn về phía cô hỏi han: “ Cô là chủ của nó sao?”

Cô giật mình đáp: “ Không... không phải. Tôi thấy chú chó bị thương nên đưa đến đây”.

“ Được rồi, cảm ơn cô vì đã cứu nó... Nếu cô không phải là chủ thì để lại thông tin, sau khi chú chó hồi phục tôi sẽ tìm chủ của nó và nói họ liên lạc với cô để đền đáp”, anh đề nghị.

Hình Phi liền lập tức từ chối: “ Tôi không cần đền đáp gì đâu, chỉ cần chú chó được hồi phục và về nhà là được rồi”.

Anh cảm thấy vui vì có một cô gái tốt, yêu động vật như vậy.

Trong lúc anh và y tá đang khâu vết thương cho chú chó thì Hình Phi đã ngủ quên lúc nào không hay.

Đến khi xong hết thì y tá nhìn thấy liền nói với anh: “ Bác sĩ Diệp, cô ấy ngủ rồi. Để tôi gọi cô ấy dậy”.

Anh nhìn dáng vẻ ngủ ngon của cô mà không nỡ: “ Để cô ấy ngủ một lát đi”.

Sau khi y tá mang chú chó đến phòng khác để dưỡng thương thì ở đây, Hàn Châu lấy áo khoác của mình đắp lên người cô cho đỡ lạnh.

Hơn một tiếng sau, Hình Phi thức giấc, hít thở sâu vì ngủ quá ngon. Mở mắt ra nhìn rõ mới sực nhớ là mình đã ngủ quên. Cô cầm cái áo khoác lên thì tin chắc rằng đây là của chàng bác sĩ liền ôm chặt lấy.

Hình Phi bước ra ngoài định chào anh đi về, nhìn qua thấy anh đang cho những thú cưng uống nước nên đi đến. Cô cảm thấy hơi có lỗi: “ Lúc nãy tôi ngủ quên mất, làm phiền anh quá”.

Anh vui vẻ đáp: “ Không có gì. Thấy cô có vẻ mệt mỏi nên không nỡ đánh thức cô dậy”

Cô hỏi thăm về tình hình của chú chó: “ Chú chó như thế nào rồi bác sĩ?”

“ Không có gì nghiêm trọng, khoảng một tuần là vết thương sẽ lành lại”.

Cô không biết nên nói gì để có thể xin Wechat kết bạn với anh. Chưa kịp hỏi thì anh đã nói trước: “ Cô còn có việc gì hay sao?”

“ À không... À là tôi muốn...”, cô ấp a ấp úng.

Y tá chạy đến báo tin: “ Bác sĩ Diệp, có bé mèo bị thương rất nặng ạ”.

“ Tôi đến ngay”, không chừng anh chạy đi ngay.

Hình Phi cảm thấy hơi thất vọng: “ Mình vẫn chưa kịp xin Wechat của anh ấy... Thôi để lần sau vậy”.

....

Trong giờ ăn trưa ở công ty, có một số nhân viên cứ bàn tán về nguyên nhân phó giám đốc Phương bị đuổi việc. Mà An Hạ và thư ký làm cùng cũng ngồi gần đó.

“ Chắc chắn là ông ta bị CEO phát hiện mòn rút tiền công ty nên mới bị đuổi”.

“ Mòn rút thì cũng đã mấy tháng liền, chẳng lẽ phòng kế toán tệ đến không phát hiện ra sớm hơn sao?”

“ Có tay trong của ông ta, tên đó cũng bị sa thải cùng lúc”.

“ Nhưng tôi nghe thư ký của phó giám đốc kể lúc đó Trình tổng có vẻ rất nóng nảy xông cửa đi vào. Sau đó thấy phó giám đốc Phương và thư ký của anh ấy đụng chạm gì đó. Anh ấy lập tức lên tiếng sa thải ông ta và kéo thư ký ra ngoài”.

“ Thông tin của cô có chính xác không vậy?”

“ Đương nhiên, thư ký của phó tổng chính mắt nhìn thấy mà”.

“ Thư ký của Trình tổng có tận mấy người, phải biết chính xác là ai chứ?”

“ Nói nhỏ thôi, thư ký của Trình tổng đang ở đây”.

“ Liệu có phải là một trong hai người đó không?"

Rõ ràng là bản thân không làm gì sai nhưng bây giờ lại trở thành mục tiêu tìm kiếm của nhân viên trong công ty.

Chị thư ký nghe họ bàn tán liền biết người đó chính là An Hạ, cô xoay qua an ủi: “ An Hạ, đừng nghe bọn họ nói bừa. Chị tin một cô gái tốt như em sẽ không làm chuyện như vậy”.

“ Cảm ơn chị”, tuy tỏ ra rất ổn nhưng bản thân lại buồn đến mức không còn ăn nổi nữa rồi.

Sau giờ nghỉ trưa, An Hạ trở lại làm việc. Cô đi ngang qua phòng nghỉ ngơi ăn uống của công ty thì lại nghe những nhân viên trong nhà ăn lúc nãy lại bàn luận về vấn đề đó.

“ Trong công ty ai mà không biết phó tổng Phương là một con mùi chính hiệu cơ chứ? Nghĩ kỹ thì chỉ có nhân viên mới mới không biết”.

“ Ý của anh là thư ký mới của Trình tổng?”

“ Còn ai vào đây nữa”.

“ Đúng là ghê gớm thật, nhìn bề ngoài ngây thơ như thế mà lại làm những chuyện như vậy”.

“ Con người chúng ta không nên chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá, phải xảy ra chuyện thì mới lộ ra”.

An Hạ nghe những lời này thì vô cùng đau lòng, cô muốn giải thích nhưng nghĩ lại điều đó chỉ khiến cho họ càng thêm bàn tán nhiều hơn. Cô buồn bã rời khỏi đó, ở đằng sau Trình Tranh bước đến trước đến trước những nhân viên.

“ Trình tổng!... Trình tổng!...”, tất cả nhìn thấy anh liền cúi đầu lo sợ.

Anh ra lệnh: “ Từ nay trở về sau tôi cấm trong công ty không ai bàn tán về vấn đề của phó tổng Phương. Nếu tôi nghe được dù chỉ là nửa từ, thì chuẩn bị tinh thần thu dọn đồ đạc rời khỏi đây”.

Lời cảnh cáo của anh khiến mọi người khiếp sợ, họ gật đầu liên tục đồng ý.

“ Vâng thưa Trình tổng... Nhất định chúng tôi sẽ không bao giờ nhắc về vấn đề này nữa ạ”.

Về lại phòng làm việc, Trình Tranh thấy An Hạ buồn bã mà cũng cảm thấy khó chịu.

Anh muốn làm gì đó để cho cô vui vẻ nhưng không biết nên làm thế nào.

Một lúc sau, An Hạ mang bản báo cáo đến cho anh: “ Thưa Trình tổng! Đây là bản báo cáo của phòng nhân sự”.

“ Để đó đi”.

Đang đi được vài bước thì cô đột nhiên choáng váng ngã xuống sàn. Trình Tranh nhanh chóng đi đến đỡ cô dậy, giọng lo lắng: “ Cô bị sao vậy? An Hạ?... An Hạ?”

Cô từ từ mở mắt ra nhưng vẫn còn mơ hồ, anh bế cô vào phòng nghỉ ngơi của mình để cô nằm trên giường.

Sờ lên trán thì không có cảm giác nóng, chắc do là cô làm việc quá sức lại ăn uống không đầy đủ nên mới trở nên như vậy.

Anh đắp mền lên và đóng cửa phòng để cô nghỉ ngơi.

Hot

Comments

Minh Minh

Minh Minh

Bác sĩ và Hình Phi có phải đôi phụ ko tg, tui có cảm tình với đôi này rồi nha, thấy dễ thương thiệt mong là duyên số ko lận đận như đôi chính🙃
Còn anh Trình à,, làm cho anh áp lực quá, áp lực từ anh rồi nhân viên công ty nữa, đến xỉu ngang vậy đó, AH là cái gì đó rất riêng của ảnh, bế vào phòng sếp nghỉ ngơi cơ mà 🤣

2024-11-24

7

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hơ, anh hết diễn và hết chọc tức chị rùi ah. Giờ anh cứ như cún âm thầm đi sau bảo vệ chủ nhân vậy đó:))) Thấy chị buồn anh cũng chẳng được vui, chị mệt mỏi anh lại quan tâm chăm sóc...
Mà lại có thêm một couple nữa rùi hen, mong cp này cũng ra gì và này nọ để hóng cho zuiii😁😁😁

2024-11-24

9

Thuận Như

Thuận Như

Có thêm cặp phụ rồi nha
Vì anh mà ngất xỉu đó anh Trình à🤪🤪🤪

2024-11-24

6

Toàn bộ
Chapter
1 Giới Thiệu Sơ Lược Nhân Vật
2 Chapter 1: Ngày đầu nhận việc của An Hạ
3 Chapter 2: Lay động
4 Chapter 3: “Cô gái này thật rắc rối”
5 Chapter 4: Sự thay đổi ngoại hình của Trình Tranh
6 Chapter 5: Vị khách đặc biệt
7 Chapter 6: Dự lễ cưới của mối tình đầu
8 Chapter 7: 2,000,000.0 tệ
9 Chapter 8: 2 năm sau...
10 Chapter 9: Cuộc hội ngộ có sắp đặt
11 Chapter 10: Gây khó dễ
12 Chapter 11: Chạm đến lòng tự trọng
13 Chapter 12: Bệnh tim tái phát
14 Chapter 13: Vợ sắp cưới
15 Chapter 14: Bàn tán
16 Chapter 15: Hoàng tử trong mơ
17 Chapter 16: Quá khứ của Yên Đoá
18 Chapter 17: Buổi xem mắt bất ổn
19 Chapter 18: Họp mặt bạn bè
20 Chapter 19: Không nỡ bỏ rơi
21 Chapter 20: Cầu nối
22 Chapter 21: Hình phạt có vị ngọt
23 Chapter 22: Cấp cứu
24 Chapter 23: Ngoại lệ của Trình tổng
25 Chapter 24: Đẩy thuyền
26 Chapter 25: Dưới cơn mưa, chợt động lòng
27 Chapter 26: Uống rượu giải sầu
28 Chapter 27: Tâm trí rối bời
29 Chapter 28: Nửa ngược nửa sủng
30 Chapter 29: “Chúng ta hẹn hò đi”
31 Chapter 30: Khách sạn
32 Chapter 31: Vạch trần
33 Chapter 32: Tự mình đa tình
34 Chapter 33: Diễn kịch
35 Chapter 34: Sơ hở là trừ lương
36 Chapter 35: Cố tình sắp xếp
37 Chapter 36: Tai nạn giao thông
38 Chapter 37: 5577
39 Chapter 38: Cảm giác không ‘đàng hoàng’
40 Chapter 39: Boss vào bếp
41 Chapter 40: Tạo cơ hội cho đôi trẻ
42 Chapter 41: Bỏ phiếu bầu
43 Chapter 42: Tiếng vỡ vụn của trái tim
44 Chapter 43: Trả nợ
45 Chapter 44: “ Kiếp này chỉ có thể là Chu An Hạ”
46 Chapter 45: Đồng thuận
47 Chapter 46: Sự thật năm ấy
48 Chapter 47: Vượt rào cản, nhất quyết không buông
49 Chapter 48: Chân thành
50 Chapter 49: Trình gia thay con dâu
51 Chapter 50: Ngọt hơn cả mật
52 Chapter 51: Không lung lay
53 Chapter 52: Làm hòa
54 Chapter 53: Mối tình đầu bỗng gặp lại
55 Chapter 54: Oudi gặp biến
56 Chapter 55: Buông bỏ tình cảm
57 Chapter 56: " Tôi yêu anh bằng tất cả những gì tôi có"
58 Chapter 57: Uất ức của Trình Tranh
59 Chapter 58: Vẫn còn 99%
60 Chapter 59: Nụ hôn tạm biệt đáng yêu
61 Chapter 60: Một lần nữa, đau lòng
62 Chapter 61: VIP
63 Chapter 62: Tin vui, tin buồn
64 Chapter 63: Mọi thứ dần trở nên tốt hơn
65 Chapter 64: Lịch sử lặp lại, đến lượt Hàn Châu
66 Chapter 65: Trời đổ mưa
67 Chapter 66: Tình yêu, sao có thể nói lý
68 Chapter 67: Khó trải lòng
69 Chapter 68: Tác thành
70 Chapter 69: Kết hôn thôi! (HE)
71 Chapter 70: Gấp đôi hạnh phúc (Ngoại truyện)
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Giới Thiệu Sơ Lược Nhân Vật
2
Chapter 1: Ngày đầu nhận việc của An Hạ
3
Chapter 2: Lay động
4
Chapter 3: “Cô gái này thật rắc rối”
5
Chapter 4: Sự thay đổi ngoại hình của Trình Tranh
6
Chapter 5: Vị khách đặc biệt
7
Chapter 6: Dự lễ cưới của mối tình đầu
8
Chapter 7: 2,000,000.0 tệ
9
Chapter 8: 2 năm sau...
10
Chapter 9: Cuộc hội ngộ có sắp đặt
11
Chapter 10: Gây khó dễ
12
Chapter 11: Chạm đến lòng tự trọng
13
Chapter 12: Bệnh tim tái phát
14
Chapter 13: Vợ sắp cưới
15
Chapter 14: Bàn tán
16
Chapter 15: Hoàng tử trong mơ
17
Chapter 16: Quá khứ của Yên Đoá
18
Chapter 17: Buổi xem mắt bất ổn
19
Chapter 18: Họp mặt bạn bè
20
Chapter 19: Không nỡ bỏ rơi
21
Chapter 20: Cầu nối
22
Chapter 21: Hình phạt có vị ngọt
23
Chapter 22: Cấp cứu
24
Chapter 23: Ngoại lệ của Trình tổng
25
Chapter 24: Đẩy thuyền
26
Chapter 25: Dưới cơn mưa, chợt động lòng
27
Chapter 26: Uống rượu giải sầu
28
Chapter 27: Tâm trí rối bời
29
Chapter 28: Nửa ngược nửa sủng
30
Chapter 29: “Chúng ta hẹn hò đi”
31
Chapter 30: Khách sạn
32
Chapter 31: Vạch trần
33
Chapter 32: Tự mình đa tình
34
Chapter 33: Diễn kịch
35
Chapter 34: Sơ hở là trừ lương
36
Chapter 35: Cố tình sắp xếp
37
Chapter 36: Tai nạn giao thông
38
Chapter 37: 5577
39
Chapter 38: Cảm giác không ‘đàng hoàng’
40
Chapter 39: Boss vào bếp
41
Chapter 40: Tạo cơ hội cho đôi trẻ
42
Chapter 41: Bỏ phiếu bầu
43
Chapter 42: Tiếng vỡ vụn của trái tim
44
Chapter 43: Trả nợ
45
Chapter 44: “ Kiếp này chỉ có thể là Chu An Hạ”
46
Chapter 45: Đồng thuận
47
Chapter 46: Sự thật năm ấy
48
Chapter 47: Vượt rào cản, nhất quyết không buông
49
Chapter 48: Chân thành
50
Chapter 49: Trình gia thay con dâu
51
Chapter 50: Ngọt hơn cả mật
52
Chapter 51: Không lung lay
53
Chapter 52: Làm hòa
54
Chapter 53: Mối tình đầu bỗng gặp lại
55
Chapter 54: Oudi gặp biến
56
Chapter 55: Buông bỏ tình cảm
57
Chapter 56: " Tôi yêu anh bằng tất cả những gì tôi có"
58
Chapter 57: Uất ức của Trình Tranh
59
Chapter 58: Vẫn còn 99%
60
Chapter 59: Nụ hôn tạm biệt đáng yêu
61
Chapter 60: Một lần nữa, đau lòng
62
Chapter 61: VIP
63
Chapter 62: Tin vui, tin buồn
64
Chapter 63: Mọi thứ dần trở nên tốt hơn
65
Chapter 64: Lịch sử lặp lại, đến lượt Hàn Châu
66
Chapter 65: Trời đổ mưa
67
Chapter 66: Tình yêu, sao có thể nói lý
68
Chapter 67: Khó trải lòng
69
Chapter 68: Tác thành
70
Chapter 69: Kết hôn thôi! (HE)
71
Chapter 70: Gấp đôi hạnh phúc (Ngoại truyện)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play