Một Lòng Chỉ Muốn Kết Hôn

Một Lòng Chỉ Muốn Kết Hôn

Cô bị lừa gạt rồi

Phòng khách nhà họ Đồng, một người đàn ông cao lớn đang bế một cậu bé phấn điêu ngọc trác trong ngực. Cậu bé tầm năm tuổi, xinh xắn như búp bê trong tủ kính lúc này đang khóc nức nở. Ai nhìn cậu bé xinh xắn như thế này khóc đến mức đỏ bừng hai con mắt thì cũng đều cảm thấy tan nát cõi lòng.

Người đàn ông có khuôn mặt giống như y đúc cậu bé, lúc này cũng đỏ quạch đôi mắt đang dỗ dành cậu bé. Tiếc là có dỗ dành đến mấy thì cậu bé cũng chỉ khóc nhỏ đi một chút chứ không dừng lại.

Ba Đồng không nhịn được thở dài, “Được rồi, để lát nữa con bé kia về đây ba sẽ mắng cho nó một trận.”

Chỉ nghe thấy thế cậu bé kia lại òa lên khóc to hơn, dùng giọng nói non nớt đứt quãng ngăn cản ông.

“Không, ông ngoại…không được mắng mẹ cháu…”

“Được rồi, ông không mắng, ông không mắng…” Ba Đồng nào còn biết có thể làm gì khác, chỉ đành thuận theo yêu cầu của cậu bé.

“Ông không mắng, ông nhắc nhở thôi.”

“Ông chỉ dặn mẹ cháu rằng từ nay về sau khi làm xong công việc thì ngay lập tức sẽ trở về nhà, không được đi lung tung chỗ nào khác có được không?”

Lúc này thì cậu bé mới hài lòng gật đầu, chóp mũi đỏ ửng lên giống con thỏ hít hít vài cái: “Vâng, cảm ơn ông ngoại.”

“Ngoan lắm.”

Ba Đồng đau đầu, việc này không biết đã xảy ra bao nhiêu lần trong năm. Để ông tính xem, từ đầu năm đến giờ mới trôi qua được bốn tháng thế nhưng việc này đã diễn ra hơn chục lần.

Đây là con rể và cháu ngoại của ông. Cứ mỗi lần con gái ông làm gì chọc giận con rể là nó lại xách đồ bế con về nhà ngoại. Đợi đến khi nào con gái ông sang dỗ dành làm hòa thì mới chịu thôi.

Nhà ông có bốn cô con gái, đứa cháu Lục Quân Hạo này lại là đứa cháu trai đầu tiên. Vẻ ngoài thừa kế tất cả những đường nét đẹp nhất của cha mẹ lại còn ngọt miệng khiến ai cũng yêu thích không nỡ buông tay. Thế nên cứ mỗi lần thằng bé khóc là ai cũng sẽ tự khắc bênh vực cậu bé.

“Quân Hạo.”

Người phụ nữ trẻ bước vào nhà đã nhìn thấy cảnh một lớn một bé, tim cô cũng như mềm nhũn ra.

“Mẹ…”

Cậu bé vừa nghe thấy tiếng của mẹ gọi là đã giãy dụa khỏi người ba, tuột xuống chạy lạch bạch ra đến chỗ mẹ mình. Đồng Bảo Trâm cúi xuống ôm thân thể nho nhỏ của con trai vào người.

“Mẹ…” Lục Quân Hạo dùng hai tay ngắn ôm chặt lấy cổ mẹ, “Mẹ ơi, con nhớ mẹ.”

Nước mắt cậu bé lại rơm rớm ra, Đồng Bảo Trâm vỗ về lưng cậu bé, “Mẹ cũng nhớ bảo bối nhiều lắm.”

Vừa mới dứt lời thì cô đã va phải đôi mắt ai oán của người đàn ông sâu xa. Đồng Bảo Trâm hốt hoảng, thôi xong, lần này thì không biết cô phải dỗ dành đến bao giờ nữa.

Y như Đồng Bảo Trâm đã dự đoán, tối hôm đó người đàn ông trong lúc ra sức dày vò cô vẫn còn không quên oán hận.

“Đóng máy rồi cũng không thèm về nhà ngay, để mặc chồng con ở nhà không quản.”

Người đàn ông kia một bụng oán hận không biết trút đi đâu, bây giờ thì tủi thân kể lể.

“Em đi làm anh đã ngoan ngoãn ở nhà vừa chăm con vừa trông nhà cửa thế mà về đến nơi là trong mắt chỉ có thằng nhóc con kia mà không hề có chồng mình. Rõ ràng là em không thương anh bằng con.”

Bàn tay to lớn của anh bóp chặt vòng eo thon thả, rướn người thúc mạnh về phía trước một cái, ngoắt cái đã đổi giọng tra khảo cô.

“Có phải là em đã hết thương anh rồi hay không?”

“Hả?”

Đồng Bảo Trâm đột ngột bị vật to lớn hành hạ không báo trước, chỉ biết bám chắc vào thân thể phía trước, móng tay khẽ sượt qua trên da thịt đàn hồi. Cô thấy mình giống như con thuyền lá đơn độc đang bị sóng biển đánh dập dìu.

“Không phải…” Cô không có mà.

Người đàn ông nào dễ dàng buông tha cho cô, anh tiếp tục thúc mạnh về phía trước, “Không phải cái gì?”

“Không phải hết thương.”

Hậu quả của việc để chứng minh cho người đàn ông ghen tuông mất kiểm soát là cô đã phải hiến dâng thân mình thuận theo những yêu cầu vô sỉ đến mức không dám nhìn thẳng.

Cứ mỗi khi cô muốn kháng cự là đôi mắt ướt át đỏ rực lại lặng lẽ nhìn cô.

Sau khi thỏa mãn, lại còn nghe cô vợ nhỏ dỗ dành yêu thương mình thì anh mới hài lòng nằm vuốt ve ru cô ngủ. Trước khi Đồng Bảo Trâm chìm vào giấc ngủ, cô đã kịp nhớ ra một chuyện quan trọng.

Chồng cô đã không còn là minh tinh lưu lượng không biết diễn ngày nào, mà đã trở thành ảnh đế từ lâu.

Chuyện vừa nãy tủi thân đáng thương vừa nãy hoàn toàn là anh đang lừa gạt cô.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Lại ngọt ngào truy thê là vui rồi hén. Quẩy lên cho ảnh mau thành công ôm mỹ nhân về nhà/Casual/ Mở màn mà sôi trào nhiệt huyết quá bà ơi. Ôi! Nó quắn/Chuckle//Chuckle//Chuckle/

2024-12-07

12

NgọcAnh99

NgọcAnh99

Chúc mừng truyện mới /Rose//Rose//Rose/

2024-12-07

6

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Thấy bồ báo một cái là tui bay qua liền đây. Để tung bông chào mừng truyện mới đã nhé rồi đọc sau. Chúc mừng nhaaaaaa/Rose//Rose//Rose//Rose//Rose/

2024-12-07

15

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play