[CapRhy] Vợ Nhỏ Ít Nói ! [DuongHung] X [DooGem]
Chap1
"Quang anh con chui vào tủ núp đi , nhớ không được nói ,không được phát ra tiếng đọng nghe chưa"
"Nếu con không nghe lời thì có chết mẹ cũng không gặp được con đâu!"
Nói rồi Quang anh chui tọt vào tủ quần áo đóng kín cửa lại , không dám phát ra một chút tiếng động
???
Không thưa ông , tôi đã cho người đi tìm xung quanh
???
Không có ai chốn thoát cả
ông Quân
Còn một đứa mà tui mày không tìm được
Nói rồi ông đi tìm khắp nơi trong nhà để kím Quang Anh nhưng không thấy
Quanh Anh nhìn ra từ khe cửa thấy ông ấy đã đi , bên ngoài cũng không có tiếng động nên định mở cửa bỏ chạy
Vừa đặt tay lên cửa định thoát rồi nhưng ông ta lại vào và chuyển mục tiêu sang cái tủ Quang Anh đang trốn
ông Quân
Chú biết con đang trong đó đấy
ông Quân
Mau ra đây chú không hại con đâu
ông Quân
Chú sẽ chăm sóc cho con mà
ông Quân
Ra đây Quang anh!
Cánh tay từ từ tiến lại cửa tủ mở ra Quang anh đứng dậy đẩy ông ta ra xông thẳng ra ngoài
ông Quân
Kím thằng Quang Anh về đây cho tao
ông Quân
Càng nhanh càng tốt , không tìm được thì bây ch*ết hết đi
Đến nay Quang anh lang thang ở ngoài đã được một tháng
Hôm nay là ngày sinh nhật 22 tuổi của Quang Anh , đi cứ đi lang thang ở gầm cầu thì bỗng
Quang anh nghe thấy tiếng quen thuộc ngày ấy nên liền chạy đi thật xa
đến đường cùng rồi anh đành leo lên một chiếc xe hơi
Trên xe là một người đàn ông tên Hoàng Đức Duy 21 tuổi , anh là chủ tịch của một công ty
Đang đi tiệc thì bị bỏ thuốc , vì quá khó chịu nên anh dừng giữa đường để bình tĩnh lại !
Duy nhìn anh như vị cứu tinh mà lao thẳng xe về nhà , về đén nhà Duy vác Quang anh lên phòng lột sạch đồ của anh
Quang anh đang hoảng sợ bây giờ lại càng hoảng hơn
Anh cố sức chống cự nhưng mấy ngày nay anh đã ăn gì đâu làm gì có sức
Hoàng Đức Duy
Mẹ kiếp , lên giường với tôi không phải là ham muốn của những loại người như cậu à
Hoàng Đức Duy
Dùng mọi thủ đoạn để lên giường với tôi cơ mà ?
Hoàng Đức Duy
Đừng nghĩ mình trong sạch , khôn hồn thì nằm im mà tận hưởng đi !
Nguyễn Quang Anh
Hức.... hức.../khóc nấc/
Anh bị Duy hành như chết đi sống lại , Anh đã thấm mệt mặc kệ mà buông xuôi cho Duy muốn làm gì thì làm
Giọt máu rơi xuống cũng là lúc anh ngất đi
Sau một đêm kinh hoàng đầy hoảng sợ của anh , sáng ra không thấy đồ mình mặc trên người thì anh cũng bất giác hiểu ra gì đó mà ngồi khóc thút thít
Hoàng Đức Duy
Nước mắt giả tạo , không phải trong lòng cậu đang vui sướng lắm sao ?/cười khinh cài nút áo sơ mi/
Nguyễn Quang Anh
Hức ...hic
Hoàng Đức Duy
Cần bao nhiêu tiền thì bảo quản gia đưa cho /rời đi/
Anh bỗng nhớ lại lời mẹ nói mà chui thẳng vào tủ quần áo co ro trong đó , cảm thấy an toàn thì anh dần nín
Anh mệt lắm nhồi khóc đến ngủ quên mà không ai hay
quản gia
Cậu gì đó ơi /mở cửa phòng/
quản gia
ủa đâu rồi , cậu chủ có nhầm không ta
Hoàng Đức Duy
/Bước vào nhà/
Duy mệt mỏi đi lên phòng mở tủ lấy đồ
Vừa mở tủ ra anh ngã xuống may là Duy đớ kịp
Hoàng Đức Duy
Sao nóng thế này
Hoàng Đức Duy
Giúp Việc đâu?
Hoàng Đức Duy
Mang thuốc cảm lên đây
Nói rồi anh chờ giúp việc lên kêu cô cho anh uống rồi mình đi vào tắm
Giúp việc
Sao đây , không mở miệng vậy nè
Giúp việc
Dạ cậu ấy cứ nghiếng chặt răng không chịu mở miệng tôi không đút thuốc vào được
Duy lấy thuốc rồi đỡ anh dựa lên vai mình mà thì thầm vào tai nói
Hoàng Đức Duy
Ngoan , uống thuốc sẽ nhanh hết bệnh nhé
Cuối cùng anh cũng chịu mở miệng uống thuốc
Đến sang Duy có việc mà đi từ sớm
Anh tỉnh dậy thì ngửi được mùi quen thuộc mà nghĩ đến đêm đó mà hoảng sợ chạy lại tủ chui vào đó tiếp
Giúp việc
Dạ sáng giờ không thấy xuống chắc còn ngủ
Duy đi lên phòng không thấy anh đâu tưởng anh đã đi , nhưng Duy vẫn kiểm tra phòng vệ sinh và mọi ngóc ngách trong phòng , đến khi tìm không có Duy hướng mắt về tủ quần áo mà nhớ lại hôm qua cũng gặp anh ở đó
Duy đi lại mở tủ ra , đúng như dự đoán
Anh nằm co ro trong tủ mà ngủ Duy bế anh ra làm anh tỉnh giấc , anh sợ hãi nép vào góc giường
Anh khẽ gật đầu , Duy thấy thế mỉm cười nói với anh
Hoàng Đức Duy
Đã ăn gì chưa?
Nhìn sắp mặt nhợt nhạt của Anh là Duy biết chưa ăn gì rồi
Duy định đi nấu cháo cho Anh , vừa buông tay Anh ra thì Anh lại chạy đến tủ nhưng may Duy nắm tay anh lại kịp
Hoàng Đức Duy
Cậu cưa ở trong đó sẽ ngạt ch*ết mất
Duy đành bế anh xuống dưới nhà kêu giúp việc nấu cháo
Giúp việc
Cháo đây thưa cậu chủ
Hoàng Đức Duy
Cậu ăn cháo nhé
Duy biệt là anh không câm chỉ là anh không chịu nói , Duy bất lực đút cháo lại gần miệng anh
Hoàng Đức Duy
ngoan ăn cháo sẽ khoẻ nhá
Cuối cùng anh cũng mở miệng ra ăn cháo
Đút từ từ thì cũng hết bát cháo , Duy cho anh ngồi trong lòng mình xem phim
Đây là lần đầu tiên Duy kiên nhẫn đến vậy , bất giác Duy nhớ lại chuyện đêm đó , Duy cảm thấy rất lạ chỉ mới một hôm thôi mà Duy đã thay đổi rất nhiều
Duy cứ nghĩ mãi , đến khi nhìn xuống thấy Anh đã ngủ từ khi nào
Xin nhắc đây chỉ là truyện ngắn thôi !
Comments
connayyeucau
tránh vỏ dưa gặp vỏ sầu riêng☺️☺️
2025-03-25
16
Kami dayyyy💗
Sao thấy nó hài hài mà nó dthww
2025-03-28
6
ntqmaii?
Trốn ông kẹ gặp ngay khủng bố ^^
2025-03-26
11