[Cực Hàng] Càng Yêu Càng Nghiện
6
Sau khi rời khỏi cuộc gặp mặt, Trương Cực không lập tức về nhà mà ngồi trong xe, ánh mắt lạnh lùng nhìn màn hình điện thoại.
Một tấm ảnh chụp từ xa hiện lên - Tả Hàng, đang đứng trước quán cà phê nơi em làm thêm, tay cầm một ly nước, ánh mắt lơ đãng nhìn ra đường.
Hắn cười nhẹ, tay ấn lên màn hình
Trương Cực
📞: Tôi cần biết rõ về người này!
Trường Nghĩa
📞: Dạ vâng Lão đại
Hôm sau,tại quán cà phê nhỏ nằm ở góc phố, không phải dạng cao cấp sang trọng, nhưng khách ra vào khá đông.
Tả Hàng đang bận rộn pha cà phê, vừa quay người lại thì thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào
Em dừng tay một chút, rồi làm như không thấy, tiếp tục công việc.
Trương Cực
Cậu làm thêm ở đây sao?
Trương Cực
Được đó, cho tôi một ly
Tả Hàng không ngẩng đầu, giọng điềm nhiên
Tả Hàng
Ở đây không dám tiếp người như anh
Tả Hàng
Kẻo sai một li lại đi một dặm
Trương Cực
Tôi bình thường, có làm gì đâu
Tả Hàng
Giàu như anh thì phải ở mấy chỗ cao sang
Tả Hàng
Ở đây thấp hèn, không dám để anh thưởng thức
Trương Cực
Vậy tôi nghèo rồi, lấy đi
Tả Hàng không nói gì, chỉ rót một ly Americano, đặt mạnh xuống bàn
Trương Cực
Ở đây nhân viên phục vụ khách hàng thô lỗ thế sao?
Tả Hàng
Tôi lỡ tay, xin lỗi.
Trương Cực nhấc ly lên, nhấp một ngụm, nhưng ngay lập tức nhíu mày.
Tả Hàng rót Americano không đường, rõ ràng là cố tình
Trương Cực không phải không uống được, mà là hắn không thích bị người khác nắm thế chủ động, đặc biệt là từ một kẻ mà hắn đang để mắt tới.
Trương Cực
Khá khen cho cậu
Tả Hàng
Tôi không hiểu ý anh nói //lau bàn//
Trương Cực
Rõ ràng là cậu hiểu
Em im lặng không đáp, tiếp tục với công việc của mình
Hắn đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt lướt qua Tả Hàng đầy ẩn ý. Hương cà phê vẫn còn vương lại trên đầu lưỡi, đắng đến mức khó quên-giống như người trước mặt hắn vậy.
Trương Cực
Chúng ta sẽ còn gặp
Tả Hàng không nhìn, nhàn nhã cắt ngang lời hắn nói
Không nói thêm gì, Trương Cực đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo, bước ra khỏi quán với dáng vẻ ung dung, tựa như ly cà phê đắng đó chẳng hề ảnh hưởng đến hắn.
Nhưng chỉ có hắn biết-dư vị này, hắn sẽ còn nhớ rất lâu.
Trương Cực vừa bước ra cửa, một vệ sĩ liền tiến lên thanh toán. Tiền lẻ không cần thối.
Tả Hàng
"Cuộc đời còn dài, không lẽ phiền phức của mình đến nhanh như vậy sao?"
Nhưng có lẽ… từ lúc đó, số phận của họ đã bắt đầu dây dưa không dứt.
Comments
꧁•ℂ𝕠̂ 𝕓𝕖́ 𝕝𝕠́𝕟𝕘 𝕥𝕒́𝕟𝕙•꧂
anh mà nghèo thì em chắc cũng chết đói lâu rồi
2025-04-01
1
fan_TF_jihang
nhìn avatar ông này như ma ấy
2025-03-30
2