Chương 04: Không Phải Người.

❛❛Có một số khoảnh khắc trong đời, thời gian dường như ngưng lại.❜❜
____________________
Ngay khi vết nứt đầu tiên xuất hiện trên tấm gương, Mặc Nhiên đã lùi lại một bước, đôi mắt hờ hững liếc qua Chu Hàm - đang ngồi thụp dưới bàn, tay run rẩy, môi lắp bắp không thành tiếng.
Tiếng cười vang vọng trong gương không thuộc về bất kỳ ai trong lớp học.
Nó không phải tiếng người - mà là thứ gì đó méo mó, vỡ vụn, giống như tiếng thủy tinh bị bóp nát trong một không gian trống rỗng.
Chu Hàm
Chu Hàm
/Ch;ết lặng tại chỗ/
Đôi mắt Chu Hàm phản chiếu hình ảnh không tưởng: một thứ gì đó từ trong gương đang chậm rãi bò ra.
Nó không có hình dạng rõ ràng.
Nó không có mắt, mũi, miệng.
Chỉ có chiếc mặt nạ sứ trắng, dính chặt lên khuôn mặt nhầy nhụa, với một vết nứt chạy dài từ trán đến tận cằm.
Cả lớp không ai nhìn thấy nó. Chỉ có Chu Hàm và--
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Tránh ra.
Giọng nói trầm tĩnh ấy vang lên.
Cả lớp quay lại. Mặc Nhiên vẫn đứng yên chỗ cũ, cuốn sổ nhật ký cũ kỹ trong tay.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
/Đầu nghiêng nhẹ/
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Nó đến rồi.
Không khí lạnh hơn một cách bất thường, khiến da người nổi gai.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
01: Ai đến cơ..? /hỏi, nửa đùa nửa run/
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Thứ không tồn tại trong thế giới này. /mắt không rời khỏi tấm gương/
Rắc…
Một tiếng nứt giòn tan.
Một bàn tay dài ngoằng thò ra từ trong gương, các ngón tay gãy gập lộn xộn như vừa được lắp ráp vội vã.
Nó cào lên mép gương, kéo cả thân thể bò ra như nhện.
Chu Hàm
Chu Hàm
/Run bần bật, lùi dần về phía sau/
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Đừng nhìn vào mắt nó.
Chu Hàm
Chu Hàm
/Giật mình/ nó… nó không có mắt..
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Sai.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Nó đang mượn ánh nhìn của cậu để bám vào thế giới này.
Không chần chừ thêm.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
/Mở cuốn sổ/
Một tờ giấy có ký hiệu lạ đã được gấp gọn từ trước.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
/Xé nó ra, ném lên không trung/
Một trận gió đen nổi lên, khiến tóc của Mặc Nhiên tung bay nhẹ.
Lưỡi dao hình thành từ những dòng chữ, lơ lửng rồi vút lao về phía sinh vật kia.
Phập!
Sinh vật rú lên bằng giọng điệu không giống tiếng người (vì đơn giản nó không phải người).
Cơ thể nó méo mó, lưng uốn cong như gãy làm đôi.
Nhưng nó chưa biến mất.
Nó gào thét, bò sát sàn như gián, kéo theo vệt nhớp nháp dài ngoằng.
Đa nhân vật
Đa nhân vật
02: Cái gì vậy?!
Đa nhân vật
Đa nhân vật
03: Thứ đó… là thật sao!??
Đa nhân vật
Đa nhân vật
04: Có ai báo thầy chưa??!
Tiếng bước chân của giáo viên vang lên từ xa.
Nhưng đã quá muộn.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
/Rút từ trong túi áo một lá bùa màu đỏ thẫm, được niêm bằng sáp m;áu/
Cậu thì thầm một câu chú không ai hiểu, và lá bùa bắt đầu cháy rực.
Từ trung tâm bùa, một ánh sáng đỏ m;áu bung ra, như một nhát chém.
Con quái vật rú lên lần cuối - và tan biến thành tro bụi, kéo theo tấm gương vỡ vụn nổ tung thành từng mảnh.
Không khí lập tức trở lại bình thường.
Tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Chu Hàm
Chu Hàm
/Vẫn còn ngồi bệt dưới đất, mồ hôi đầm đìa/
Vài phút sau…
Đa nhân vật
Đa nhân vật
05: Cậu là ai?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
06: Cậu học phép ở đâu vậy?
Đa nhân vật
Đa nhân vật
07: Chuyện đó... Vừa rồi là cái gì thế??
Đa nhân vật
Đa nhân vật
08: Sao cậu tiêu diệt được nó hay vậy?!
Cả lớp vây quanh Mặc Nhiên như bầy ong vỡ tổ. Nhưng cậu chỉ im lặng.
Không biểu cảm. Không một lời đáp.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
/Bước qua họ, nhẹ như thể chân không chạm đất/
Không ai cản cậu. Không ai dám giữ tay cậu lại.
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
/Đến cửa lớp, dừng lại/
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Nếu muốn sống…
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
… thì đừng chạm vào những gì phản chiếu gương mà không có hình bóng.
Và cậu bỏ đi, mặc cho những ánh mắt ngơ ngác và thẫn thờ phía sau.
____________________
Ở cuối hành lanh, một bóng người đứng dựa vào tường, bạch phát buông dài phủ vai, áo sơ mi trắng sạch sẽ đến lạnh người.
Vương Thanh đang chờ cậu.
Vương Thanh
Vương Thanh
Em lại ra tay nữa rồi. /giọng bình thản, tay véo nhẹ má cậu/
Mặc Nhiên
Mặc Nhiên
Không ra tay, sẽ có người ch;ết.
Vương Thanh
Vương Thanh
/Nhấc tay, nhẹ nhàng xoa đầu cậu/ được rồi, về thôi.
Không một lời trách móc. Không một chút ngạc nhiên.
Chỉ có sự thấu hiểu.. và âm thầm che chở.
Hai người sóng vai bước đi giữa hành lang vắng.
Từ phía sau, đôi mắt của một vài học sinh vẫn còn dõi theo - đặc biệt là Chu Hàm, người duy nhất nhận ra...
Trong khoảnh khắc đó, Mặc Nhiên không giống con người.
____________________
T/g: Khương Mao
T/g: Khương Mao
Sắp nghỉ hè mà toi vẫn không chịu buông tha cho Não.
T/g: Khương Mao
T/g: Khương Mao
Sorry bn iu nhé 😔.
T/g: Khương Mao
T/g: Khương Mao
Đoán vội rể cưng của toi là Vương Thanh 😇.
Hot

Comments

Thanh Long

Thanh Long

T nghĩ vế sau k° có ý nghĩa j cho lắm^^

2025-05-26

1

✨️陆清谭✨

✨️陆清谭✨

đúng là sắp nghỉ hè thật nhưng mà phải chuẩn bị đi học thêm hè nữa

2025-05-25

1

Thanh Long

Thanh Long

K° ai cả, gương vỡ rồi sẽ lại lành, trận chiến còn dài

2025-05-26

1

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play