[Otp Gấu] [Ta Là Kẻ Điên Hay Ác Quỷ (Kẻ Ăn Hồn)/ All Mặc Nhiên] Ánh Nhìn Thứ Mười Ba.
Chương 01: Mệnh Lệnh.
Mặc Nhiên đứng lặng trước gương, mái tóc dài màu xanh lá được buộc lỏng bằng một sợi ruy băng đen mỏng.
Đồng phục xanh trắng càng làm làn da cậu thêm phần nhợt nhạt, như thể ánh sáng ban mai cũng không dám chạm tới.
Đa nhân vật
: Thay đồ xong rồi à?
Mặc Nhiên
/Không quay đầu/ vâng.
Người đàn ông đứng tựa khung cửa, mái tóc trắng dài buông xõa, mắt nhàn nhạt nhìn về phía cậu thiếu niên trước mặt mình.
Hắn là Vương Thanh - người đã nhận nuôi Mặc Nhiên từ cô nhi viện và cũng là người duy nhất cậu nghe lời.
Mặc Nhiên
Em không muốn đến trường.. /nói khẽ/
Vương Thanh
Nhưng em vẫn phải đi.
Mặc Nhiên
.. Vì anh nói thế?
Mặc Nhiên mím môi. Một lúc sau, cậu khẽ gật đầu.
Chỉ cần người ra lệnh là Vương Thanh, cậu sẽ không từ chối.
-- Tại trường - 7:15 sáng --
Mặc Nhiên bước vào cổng trường giữa hàng trăm ánh nhìn.
Nụ cười trên mặt đám học sinh dần cứng lại khi họ nhìn thấy cậu - tóc xanh lá dài quá vai, làn da trắng nhợt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng.
Giống một nhân vật bước ra từ tiểu thuyết đen tối, hoặc… một bộ phim kinh dị cao cấp.
Đa nhân vật
01: Đứa đó là ai vậy?
Đa nhân vật
02: Mới chuyển tới à? Trông… xinh một cách kì dị ấy..
Đa nhân vật
03: Có phải kiểu… học sinh thiên tài lập dị không?
Cậu vẫn bước, không dừng, không nhìn, không bận tâm.
Nhưng khi băng qua sân trường, đột nhiên cậu dừng lại.
Một học sinh nữ vừa đi lướt qua, bỗng ngã gục xuống đất, bất tỉnh.
Không ai thấy rõ chuyện gì vừa xảy ra.
Chỉ thấy Mặc Nhiên khẽ nghiêng đầu, đôi mắt như đang phân tích từng chuyển động trong không gian.
Mặc Nhiên
*Mười hai người... đang theo dõi mình.*
Cậu lặng lẽ lùi vào bóng râm, nơi camera không quét tới.
Tựa lưng vào tường, Mặc Nhiên đưa tay móc trong túi áo ra một con dao nhỏ.
Mặc Nhiên
*Mười hai người... hay là mười ba.*
Mặc Nhiên bước vào lớp mà không cần ai dẫn đường.
Tay cậu vẫn đút túi, ánh mắt trượt qua từng người trong lớp, dừng lại ở một chỗ trống cạnh cậu nam sinh đang cúi đầu đọc sách.
Tóc vàng nhạt, gương mặt đầy đặn, ánh mắt kín đáo né tránh.
Dù đang ngồi một mình, nhưng cả người lại toát ra cảm giác… không muốn bị làm phiền.
Mặc Nhiên chẳng nói gì, ngồi xuống bên cạnh, tiếng ghế kéo vang lên khô khốc giữa một lớp học vốn đang ồn ào phút trước.
Đa nhân vật
04: Người đó… đẹp quá..
Đa nhân vật
05: Nhưng mà... cậu ta vừa từ phòng y tế ra, phải không?
Đa nhân vật
06: Không phải chỗ cậu ta đi ngang qua có một học sinh bị ngất sao?
Bầu không khí như đông cứng.
Người ngồi bên cạnh - Chu Hàm - khẽ nghiêng đầu nhìn sang.
Ánh mắt vàng nhạt của anh dừng lại trên mái tóc xanh buộc lỏng của người mới chuyển đến.
Dưới ánh nắng mờ nhạt, tóc cậu ta phản chiếu như những sợi rong non trên mặt hồ tĩnh lặng.
Mặc Nhiên bắt gặp ánh nhìn đó. Không phản ứng. Không né tránh.
Mặc Nhiên
Đừng nhìn nữa. Tôi không ăn thịt cậu.
Chu Hàm
/Sững người, ho nhẹ, quay mặt đi/
Mặc Nhiên
/Chớp mắt, đầu nghiêng về phía cửa sổ/
Cậu nhìn thấy một bóng người lướt qua sân trường, không để lại bóng.
Trong tay người đó, là một thứ gì đó… giống như một con dao nhỏ.
Ngay lúc ấy, tiếng hét vang lên từ dưới sân.
Một nữ sinh - là người từng đi ngang Mặc Nhiên buổi sáng - nằm sõng soài giữa hành lang vắng.
Mắt trợn trừng, môi bật m;áu, đồng tử giãn ra như vừa thấy thứ gì khủng khiếp.
Mặc Nhiên
/Không nhúc nhích/
Chu Hàm
/Run nhẹ, tay siết chặt quyển sách/
Đa nhân vật
07: CÓ NGƯỜI CH;ẾT RỒI!!? /hét lớn/
Lúc đó, trong đầu Mặc Nhiên vang lên một câu lạnh tanh.
❛❛Thứ mười ba đã ra tay.❜❜
Comments
𝐃𝐫𝐚𝐜𝐨.
Hú hú tác giả ra truyện mới🔥 Mà tui hết điểm để tặng cho bà rồi💔
2025-05-14
1
❥˙๑Simp.
khẹc khẹc khẹc, truyện mới của tác giả 🔥🔥, tặng một bông hihihi
2025-05-14
1
Tiểu Đào 🌸
1 bông cho t/g ♪~(´ε` )
2025-05-14
1