Chương 6 : Nụ Cười Trong Lửa

Trời tối dần, lại đang chuẩn bị chuyển mưa, xe cộ cũng ít hẳn đi. Hách Liên Mạc Hân sau khi cãi nhau với Lục Minh Tử Thiên một trận, cô không về nhà ngay, mà chọn đi dạo một mình.

Lê từng bước chân trên vỉa hè, khóe mắt cô bỗng ươn ướt, sao chứ, sao cô lại vì anh mà buồn chứ? Cô không thích anh kia mà..vậy tại sao khi anh nói cô không cần kết hôn với anh nữa, cô lại buồn và hụt hẫng đến vậy.

Hách Liên Mạc Hân cứ đi mãi, rồi tắp vào một quán rượu nhỏ ven đường. Kêu chủ quán ra, cô dặn ông lấy loại rượu mạnh nhất cho mình rồi bắt đầu ngồi uống một mình.

Cô cứ rót rồi lại uống, một ly rồi lại một ly, uống đến say mèm, lần đầu tiên cô uống nhiều rượu như vậy. Hải Thành tối nay thật lạnh, là lạnh vì sắp chuyển mưa, hay vì anh đã lạnh nhạt mà không thích cô nữa rồi.

Lững thững rời khỏi quán rượu, Hách Liên Mạc Hân tiếp tục cước bộ một mình, trời bắt đầu lất phất có những hạt mưa rơi xuống, ban đầu mưa nhỏ rồi dần dần ngày càng lớn, nặng hạt. Đến nỗi có thể nghĩ, toàn bộ nước mưa như được trút hết một lần vậy.

Trên vỉa hè, Hách Liên Mạc Hân ngồi trong cơn mưa lớn, cả người run lên cầm cập. Cô thấy mình tủi thân ghê gớm. Nước mưa lạnh buốt làm cô thanh tỉnh một chút.

Bỗng nhiên, mưa sao lại tạnh rồi, nhưng sao, chỉ có chỗ cô ngồi là không có mưa thế. Hách Liên Mạc Hân nhìn trái, nhìn phải, nhưng lại không có ai, xung quanh mưa vẫn rơi không ngừng.

Cô ngước mặt lên trên nhìn, đập vào mắt chính là khuôn mặt của Lục Minh Tử Thiên. Thì ra lúc chiều, sau khi anh lái xe đi một lúc, tính trở về nhà, nhưng lại không yên tâm về cô, anh đành cho xe quay lại để tìm cô.

Thấy cô đi vào quán rượu, anh chỉ đậu xe từ xa để xem cô, đến lúc cô say khướt rồi đi ra khỏi quán rượu anh mới lái xe theo, vì mưa to, anh đành mang theo dù rồi chạy tới che dù cho cô.

Hách Liên Mạc Hân, kinh ngạc, vội lấy tay dụi dụi mắt, cô hình như uống nhiều quá, mắt hoa nhìn không rõ thì phải, sao Lục Minh Tử Thiên lại ở đây mà che dù cho cô được chứ?

Sau khi dụi mắt, Hách Liên Mạc Hân lại ngước mắt lên nhìn một lần nữa, vẫn là gương mặt của anh, cô không có hoa mắt, là anh thật, anh quay lại tìm cô sao?

"Anh Tử Thiên, sao anh lại đến đây, anh không giận Mạc Hân sao? Anh là đồ xấu xa, đồ đầu heo, sao anh lại ghét em..."

Hách Liên Mạc Hân say mèm, nói năng lộn xộn, lúc chửi mắng anh, lúc lại bật khóc sướt mướt xin lỗi anh...

Lục Minh Tử Thiên nhìn cô gái nhỏ đang dựa vào cánh tay anh, anh lắc đầu thở dài, "cô ngốc này chỉ được cái mạnh miệng, thật ra trái tim lại yếu ớt vô cùng..."

Anh cúi xuống bế cô lên, cả người cô ướt nhẹp, đầu lại nóng ran, cô bị sốt rồi, Lục Minh Tử Thiên cau mày. Anh nói cô bằng giọng nghiêm nghị,

"Mạc Hân, về thôi, anh đưa em về nhà, em không cần phải khổ sở như vậy. Sau hôm nay, anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa."

Hách Liên Mạc Hân nghe câu được câu không, cô cười nhẹ một cái, rồi nói :

"Lục Minh Tử Thiên cảm ơn anh đã che dù cho em nha, cảm ơn..."cô nức lên một cái, rồi ngất luôn, chả còn biết gì nữa.

Lục Minh Tử Thiên đặt cô xuống, vội cởi áo khoác bên ngoài ra, khoác lên cho cô, rồi một tay ôm trọn cô gái nhỏ lên vai, tay còn lại che dù để tránh mưa, anh cứ vậy bế cô ra thẳng xe của mình, rồi lái xe đưa cô về biệt thự Hách Gia.

Trên xe, Lục Minh Tử Thiên nhìn cô gái nhỏ đang thiếp đi, anh khẽ thở dài, thật không biết phải làm thế nào với em nữa. Anh thầm nghĩ trong đầu.

"Mạc Hân à! Nếu kiếp này, em không ở bên cạnh anh, vậy thì anh hẹn em ở kiếp sau, kiếp sau nữa nhé, có được không, lúc đó, anh sẽ làm bạn đời của em, và chỉ em mà thôi."

Lục Minh Thiên khẽ đưa tay chạm vào má cô gái nhỏ, cô gái mà anh luôn đặt trong tim suốt 20 năm trời. Chiếc xe lao nhanh, xuyên qua màn mưa lớn, rồi mất hút.

.....

Sau lần uống rượu, rồi lại dầm mưa lúc tối hôm đó, Hách Liên Mạc Hân ốm nặng, hơn một tuần lễ cô đều ở nhà dưỡng bệnh.

Cũng kể từ hôm đó, cô không thấy Lục Minh Tử Thiên xuất hiện nữa, anh gần như bốc hơi khỏi Hải Thành. Cô chỉ biết, tối hôm đó, anh đã che dù cho cô sau đó thì ngất đi không biết gì nữa.

Cho đến hôm nay, chỉ cách lễ đính hôn còn hai ngày, cô vẫn không nghe được tin tức gì từ anh. Chỉ biết rõ một điều là, cô vẫn sẽ bị cha cô bắt cô kết hôn với anh.

Buổi tối, khoảng 7 giờ, trong phòng của Hách Liên Mạc Hân. Cô đang nằm trên giường xem tài liệu của công ty thì điện thoại liền reo lên, nhìn vào màn hình điện thoại, là Âu Dương Phàm đang gọi.

Hách Liên Mạc Hân cau mày nhìn, "suốt cả gần hai tuần nay, cô bị ốm nhưng Âu Dương Phàm không gọi hỏi thăm dù chỉ một lần, hôm nay đột nhiên lại gọi, là có chuyện gì, cô yêu anh ta, nhưng hình như anh ta chẳng quan tâm cô như cô nghĩ."

Dù là nghĩ vậy, nhưng Hách Liên Mạc Hân chính là người rất nặng tình cảm, cô đã yêu ai, thì mãi là người đó. Bắt máy, cô nhẹ giọng nói :

"Dương Phàm, có chuyện gì, tối như vậy còn điện thoại cho em, anh có chuyện gì sao?"

Đầu giây bên kia, Âu Dương Phàm nói giọng đầy trách móc.

"Mạc Hân, em không yêu anh nữa sao? Sao lễ đính hôn của em vẫn được diễn ra, anh mất tất cả rồi, công ty cha anh bị thua lỗ, phá sản rồi, anh không còn gì cả, ngay cả em anh cũng sắp mất đi luôn rồi. Anh còn thiết sống làm gì nữa."

Hách Liên Mạc Hân nghe Âu Dương Phàm nói trong điện thoại, cô không biết là thật hay giả, vội vàng hỏi :

"Dương Phàm, nghe em nói, anh bình tĩnh lại được không? Bây giờ anh đang ở đâu, em liền đến tìm anh."

Bên kia im lặng một lúc, một lát sau Hác Liên Mạc Hân mới nghe Âu Dương Phàm nói anh ta đang ở một mình gần khu nhà hàng bình dân, gần ngoại ô của Hải Thành.

Sau khi dập điện thoại, Hách Liên Mạc Hân vội vã bước xuống khỏi giường, cô khoác vội một chiếc áo bông màu trắng rồi rời khỏi phòng, vừa ra khỏi cửa liền bị người hầu ngăn lại.

"Tiểu Thư, cô định đi đâu vào giờ này, lão gia không cho phép cô đi ra ngoài đâu. Cô mau trở lại phòng đi, đừng làm khó hạ nhân chúng tôi."

Nhìn ba người hầu trước mặt, Hách Liên Mạc Hân lạnh giọng nói :

"Không cần lo, tôi chỉ ra ngoài hóng gió mà thôi, các người coi như không thấy là được, nếu cha tôi trách phạt, tôi sẽ chịu trách nhiệm. Còn bây giờ mau tránh ra cho tôi."

Ba người hầu nhìn nhau do dự không dám quyết định, cả lão gia và tiểu thư họ đều không dám cãi lệnh của ai cả. Ba người còn chưa biết làm thế nào thì cô đã nhanh chóng đi qua, cô lao nhanh ra gara xe, lên xe ngồi rồi lái vội đi. Hạ nhân không kịp đuổi theo, cả ba người hoảng hốt, mau bẩm báo cho lão gia đi.

Sau khi lên xe, lái xe được một đoạn cô mới nhớ ra mình không cầm theo điện thoại theo. Bây giờ không thể quay về nhà lấy, nếu quay về sẽ bị cha bắt lại. Cô đành mặc kệ rồi đi luôn.

Khu ngoại ô ở Hải Thành buổi tối thật vắng vẻ, rất ít xe cộ qua lại, càng xa trung tâm thành phố, lại càng vắng người. Ngồi trên xe, Hách Liên Mạc Hân có chút sợ hãi trong lòng, nhưng cô vẫn bình tĩnh lái xe đến chỗ hẹn với Âu Dương Phàm.

Nửa tiếng sau, Hách Liên Mạc Hân cũng đến nơi, xuống xe, cô lần theo con hẻm đi thẳng vào khu nhà mà Âu Dương Phàm nói, buổi tối, ánh đèn mờ tối, không khí lạnh lẽo lại yên ắng đến đáng sợ.

Đến trước một ngôi nhà cũ, Hách Liên Mạc Hân xác định đây là nơi mà Âu Dương Phàm nói, vậy nhưng anh ta đâu, trực giác mách bảo cô có gì đó không ổn. Không do dự cô quay đầu định chạy về phía xe của cô, nhưng không kịp, một đám người mặc đồ đen chặn lại ngay đằng sau cô.

Người dẫn đầu kia lại chính là Âu Dương Phàm. Hách Liên Mạc Hân không tin được vào mắt mình. "Tại sao anh ta lại đi chung với đám người kia. Anh ta muốn làm gì?"

Cô vô thức lùi về phía sau, Âu Dương Phàm nhìn Hách Liên Mạc Hân, hắn ta cười lạnh :

"Hách Liên Tiểu Thư, thật lâu mới thấy được cô nhỉ, cô vẫn dễ tin người như vậy nhỉ, nhưng mà qua tối nay, cô sẽ chẳng còn cơ hội để tin người được nữa rồi."

Nói xong, anh ta ra hiệu cho bọn người kia bắt cô lại. Hách Liên Mạc Hân hét lớn :

"Các người mau tránh ra, không được đụng vào tôi, bỏ tôi ra, ứm..m.." Cô bị chụp thuốc mê rồi ngất lịm.

....

Trong căn nhà bỏ hoang vùng ngoại ô, mùi ẩm mốc bốc lên vô cùng khó chịu. Hách Liên Mạc Hân bị trói gô, cả hai tay với hai chân đều bị trói chặt, không thể nhúc nhích. Cả người cô đau nhức, do bị đánh.

Khẽ mở mắt ra, bên trong tối thui, cô không nhìn rõ được thứ gì? Chỉ ngửi được mùi ẩm mốc, hình như còn có cả mùi xăng dầu. "Cô run rẩy, nước mắt chảy ra, làm sao đây, cô không cầm điện thoại theo, lại không có ai biết cô đã đi đâu."

Còn chưa biết phải làm thế nào, chợt phía bên ngoài, vang lên giọng nói của Âu Dương Phàm.

"Bọn mày nhớ làm cho sạch sẽ vào, một vết tích cũng không được sót lại, bằng không, Lục Gia và Hách Gia sẽ tìm cả đám tính sổ, đến lúc đó Âu gia cũng không cứu nổi bọn mày có biết chưa? "

"Vâng, thưa thiếu gia, xăng đã tẩm hết xung quanh ngôi nhà này rồi, chỉ cần một mồi lửa thôi, thần tiên cũng không cứu được con bé đó."

"Tốt, ở đây giao cho các người, tôi đi đón Tuyết Anh, cô ấy đợi tôi lâu lắm rồi. Hách Thị đã gần thuộc về Âu thị rồi. Đến lúc đó, các người tha hồ mà hưởng vinh hoa phú quý."

Hách Liên Mạc Hân nghe xong những lời đó xong, cô mới biết, thì ra từ đầu đến cuối cô chỉ là một con cờ để Âu Dương Phàm và Lâm Tuyết anh lợi dụng, mục đích của bọn họ chính là cổ phần của Hách Thị. Vậy mà bấy lâu nay cô không hề biết, một mực tin tưởng mù quáng vào hai con người độc ác kia.

Nghĩ đến đây, nước mắt đã giàn dụa hết cả mặt. Cô hối hận, cô tiếc nuối, tại sao cô lại cãi lại cha và mẹ, tại sao cô lại từ chối tình cảm chân thành của Lục Minh Tử Thiên, bây giờ anh đang ở đâu, có biết cô sắp sửa bị tử thần đưa đi rồi không?

Bao nhiêu nuối tiếc, lẫn ân hận, nhưng tất cả đã muộn rồi. Không khí chợt nóng lên, căn nhà bỗng sáng lên dần dần, là Lửa, lửa cháy rất lớn, đang lan dần đến chô cô rồi, đám người Âu Dương Phàm đã phóng hỏa để thiêu chết cô.

Hách Liên Mạc Hân cười phá lên trong nước mắt, cô đau đớn, "người cô yêu lừa dối cô, bạn thân cô lại phản bội bày mưu hãm hại cô."

" Còn có anh, Lục Minh Tử Thiên, cô đã gây ra bao nhiêu tổn thương cho anh, còn có cha mẹ, em trai, tất cả người thân của cô. Cô chết rồi, nhưng lại không một ai biết."

Hách Liên Mạc Hân, không chút sợ hãi, ánh mắt không tiêu cự nhìn về phía trước. Miệng lẩm bẳm,

"Lục Minh Tử Thiên, em xin lỗi anh, vô cùng xin lỗi anh, nếu có kiếp sau, em sẽ yêu anh, sẽ kết hôn với anh. Vĩnh kết đồng tâm."

Ngọn lửa bén xăng cháy ngày càng lớn, vàng rực, một căn nhà đều bị lửa bao trùm, sáng một góc trời. Hách Liên Mạc Hân bị thiêu sống, không ai biết, cũng không ai thấy, trước khi cô chết, cô vẫn cười, cười trong nước mắt.

Trong ánh lửa hung tợn, nụ cười của cô gái trẻ vẫn còn mãi, cho đến khi, mọi thứ đều hóa thành tro bụi. Kiếp sau cô còn gặp lại được anh không? Còn có nhân duyên với anh không?

Hot

Comments

Minh Bui

Minh Bui

ơ thế Mạc Hân chuyển cổ phần cho Âu dương phàm khúc đoạn nào thế ?

2022-09-14

2

Nguyễn Thị Nhài

Nguyễn Thị Nhài

oke đợi em nhé 👌

2022-04-18

0

Truyen Nguyen

Truyen Nguyen

yêu là mù quáng

2022-03-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 : Tử Thiên Trở Lại
2 Chương 2 : Đoàn Viên
3 Chương 3 : Lần Đầu Gặp Lại
4 Chương 4 : Không Ai Nợ Ai
5 Chương 5 : Lún Sâu Vào Nguy Hiểm
6 Chương 6 : Nụ Cười Trong Lửa
7 Chương 7 : Trọng Sinh Rồi
8 Chương 8 : Kiếp Này, Con Chỉ Kết Hôn Với Anh Ấy
9 Chương 9 : Đệ Nhất Mĩ Nhân
10 Chương 10 : Tra Nam, Tiện Nữ, Thật Xứng Đôi
11 Chương 11 : Diễn Kịch Giả Lại Được Xem Kịch Thật
12 Chương 12 : Vị Hôn Thê Của Anh
13 Chương 13 : Cây Thông Giáng Sinh
14 Chương 14 : Dạy Dỗ Thật Tốt
15 Chương 15 : Hối Lộ Gia Đình Chồng
16 Chương 16 : Công Chúa Tuyết
17 Chương 17 : Thâu Tóm Lâm Thị
18 Chương 18 : Làm Bà Mối
19 Chương 19 : Đừng Thấy Sang Mà Bắt Quàng Làm Họ
20 Chương 20 : Lời Cảnh Cáo Đầy Khiêm Nhã
21 Chương 21 : Công Chúa Tuyết, Anh Về Rồi
22 Chương 22 : Quà Giáng Sinh Cho Em
23 Chương 23 : Cuối Cùng Em Cũng Đợi Được Anh
24 Chương 24 : Bất Ngờ Lại Nối Tiếp Bất Ngờ
25 Chương 25 : Kết Hôn (1)
26 Chương 26 : Kết Hôn (2)
27 Chương 27 : Ghen (1)
28 Chương 28 : Ghen (2)
29 Chương 29 : Không Xứng
30 Chương 30 : Đông Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
31 Chương 31 : Đóng Gói Anh Lại, Giấu Đi
32 Chương 32 : Đòi Em Cả Vỗn Lẫn Lãi
33 Chương 33 : Cầu Được Ước Thấy
34 Chương 34 : Không Thể So Sánh
35 Chương 35 : Tôi Nhớ Mặt Em Rồi
36 Chương 36 : Hôn Lễ (1)
37 Chương 37 : Hôn Lễ (2)
38 Chương 38 : Hôn Lễ (3)
39 Chương 39 : Tai Nạn Trong Hôn Lễ
40 Chương 40 : Đã Không Sao Rồi
41 Chương 41 : Không Phải Dạng Vừa
42 Chương 42 : Xem Tình Thú Miễn Phí
43 Chương 43 : Không Còn Liên Quan
44 Chương 44 : Em Chỉ Cần Anh
45 Chương 45 : Liền Hôn Cho Em Nín Khóc
46 Chương 46 : Trái Tim Thắng Lí Trí.
47 Chương 47 : Ai Thắt Nút Dây, Thì Tự Mình Tháo
48 Chương 48 : Anh Muốn Theo Đuổi Em
49 Chương 49 : Vợ Ơi..Anh Đau..!!
50 Chương 50 : Sinh Con Cho Anh
51 Chương 51 : " Chỗ Nào Anh Cũng Thấy Rồi "
52 Chương 52 : Thư Kí Lâm An
53 Chương 53 : Lục Tổng, Tha Cho Tôi
54 Chương 54 : Chàng Rể Quý
55 Chương 55 : Tiết Phong
56 Chương 56 : Chỉ Muốn Ôm Em Ngủ
57 Chương 57 : Đã Có Một Tiểu Lưu Manh Rồi
58 Chương 58 : Ốm Nghén
59 Chương 59 : Là Song Thai !
60 Chương 60 : Âm Mưu Thâm Hiểm
61 Chương 61 : Gặp Lại Tiết Phong
62 Chương 62 : Biệt Ly (1)
63 Chương 63 : Biệt Ly (2)
64 Chương 64 : Biệt Ly (3)
65 Chương 65 : Bắt Cóc Trong Lễ Pháo Hoa
66 Chương 66 : Thiêu Sống Nó Đi !
67 Chương 67 : Sinh Ly Tử Biệt (1)
68 Chương 68 : Sinh Ly Tử Biệt (2)
69 Chương 69 : Sinh Ly Tử Biệt (3)
70 Chương 70 : Nỗi Đau Quá Lớn
71 Chương 71 : Tang Lễ Đẫm Nước Mắt (1)
72 Chương 72 : Tang Lễ Đẫm Nước Mắt (2)
73 Chương 73 : Tang Lễ Đẫm Nước Mắt (3)
74 Chương 74 : Mẹ Góa, Con Côi
75 Chương 75 : Nước Mắt Của Lục Minh Tử Thiên
76 Chương 76 : Bài Học Đáng Giá.
77 Chương 77 : Chẳng Là Cái Thá Gì !
78 Chương 78 : Tôi Muốn Săm Hình Cô Ấy Lên Lưng Tôi !
79 Chương 79 : Lục Thiên Bảo, Lục Thiên Trình
80 Chương 80 : Tôi Muốn Thử Lòng Cô Ấy !
81 Chương 81 : Ông Chủ Mới Của Phong-Hà
82 Chương 82 : Người Đó Là Anh Có Phải Không?
83 Chương 83 : Sự Thật Được Tiết Lộ
84 Chương 84 : Chỉ Vì Em Là Vợ Anh !
85 Chương 85 : Say Rượu, Say Cả Tình
86 Chương 86 : Vợ Chồng Đoàn Tụ
87 Chương 87 : Anh Không Hứa, Nhưng Anh Sẽ Dùng Hành Động Để Chứng Minh
88 Chương 88 : Chúng Ta Là Một Gia Đình
89 Chương 89 : Chân Tình
90 Chương 90 : Đánh Cược
91 Chương 91 : Ân Oán Lại Tiếp Ân Oán
92 Chương 92 : Trọn Đời Yêu Em
93 Chương 93 : Quả Báo
94 Chương 94 : Linh Cảm Xấu
95 Chương 95 : Trình Trình Bị Bắt Đi Rồi !
96 Chương 96 : Kết Thúc (1)
97 Chương 97 : Kết Thúc (2)
98 Chương 98 : Kết Thúc (3)
99 Chương 99 : Kết Thúc (4)
100 Chương 100 : Yêu Thêm Lần Nữa, Lần Nữa, Và Một Lần Nữa
101 Chương 101 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (1)
102 Chương 102 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (2)
103 Chương 103 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (3)
104 Chương 104 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (4)
105 Chương 105 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (5)
106 Chương 106 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (6)
107 Chương 107 : Thiên - Hân Phiên Ngoại ( 7)
108 Chương 108 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (End)
109 Chương 109 : Tiết Phong-Triển Hà (1)
110 Chương 110 : Tiết Phong-Triển Hà (2)
111 Chương 111 : Tiết Phong-Triển Hà (3)
112 Chương 112 : Tiết Phong-Triển Hà (4)
113 Chương 113 : Tiết Phong-Triển Hà (5)
114 Chương 114 : Tiết Phong-Triển Hà (6)
115 Chương 115 : Tiết Phong-Triển Hà (7)
116 Chương 116 : Tiết Phong-Triển Hà (8)
117 Chương 117 : Tiết Phong-Triển Hà (9)
118 Chương 118 : Tiết Phong-Triển Hà (10)
119 Chương 119 : Tiết Phong-Triển Hà (End)
120 Chương 120 : Kết Thúc Viên Mãn
121 Thông Báo Từ Tác Giả
Chapter

Updated 121 Episodes

1
Chương 1 : Tử Thiên Trở Lại
2
Chương 2 : Đoàn Viên
3
Chương 3 : Lần Đầu Gặp Lại
4
Chương 4 : Không Ai Nợ Ai
5
Chương 5 : Lún Sâu Vào Nguy Hiểm
6
Chương 6 : Nụ Cười Trong Lửa
7
Chương 7 : Trọng Sinh Rồi
8
Chương 8 : Kiếp Này, Con Chỉ Kết Hôn Với Anh Ấy
9
Chương 9 : Đệ Nhất Mĩ Nhân
10
Chương 10 : Tra Nam, Tiện Nữ, Thật Xứng Đôi
11
Chương 11 : Diễn Kịch Giả Lại Được Xem Kịch Thật
12
Chương 12 : Vị Hôn Thê Của Anh
13
Chương 13 : Cây Thông Giáng Sinh
14
Chương 14 : Dạy Dỗ Thật Tốt
15
Chương 15 : Hối Lộ Gia Đình Chồng
16
Chương 16 : Công Chúa Tuyết
17
Chương 17 : Thâu Tóm Lâm Thị
18
Chương 18 : Làm Bà Mối
19
Chương 19 : Đừng Thấy Sang Mà Bắt Quàng Làm Họ
20
Chương 20 : Lời Cảnh Cáo Đầy Khiêm Nhã
21
Chương 21 : Công Chúa Tuyết, Anh Về Rồi
22
Chương 22 : Quà Giáng Sinh Cho Em
23
Chương 23 : Cuối Cùng Em Cũng Đợi Được Anh
24
Chương 24 : Bất Ngờ Lại Nối Tiếp Bất Ngờ
25
Chương 25 : Kết Hôn (1)
26
Chương 26 : Kết Hôn (2)
27
Chương 27 : Ghen (1)
28
Chương 28 : Ghen (2)
29
Chương 29 : Không Xứng
30
Chương 30 : Đông Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
31
Chương 31 : Đóng Gói Anh Lại, Giấu Đi
32
Chương 32 : Đòi Em Cả Vỗn Lẫn Lãi
33
Chương 33 : Cầu Được Ước Thấy
34
Chương 34 : Không Thể So Sánh
35
Chương 35 : Tôi Nhớ Mặt Em Rồi
36
Chương 36 : Hôn Lễ (1)
37
Chương 37 : Hôn Lễ (2)
38
Chương 38 : Hôn Lễ (3)
39
Chương 39 : Tai Nạn Trong Hôn Lễ
40
Chương 40 : Đã Không Sao Rồi
41
Chương 41 : Không Phải Dạng Vừa
42
Chương 42 : Xem Tình Thú Miễn Phí
43
Chương 43 : Không Còn Liên Quan
44
Chương 44 : Em Chỉ Cần Anh
45
Chương 45 : Liền Hôn Cho Em Nín Khóc
46
Chương 46 : Trái Tim Thắng Lí Trí.
47
Chương 47 : Ai Thắt Nút Dây, Thì Tự Mình Tháo
48
Chương 48 : Anh Muốn Theo Đuổi Em
49
Chương 49 : Vợ Ơi..Anh Đau..!!
50
Chương 50 : Sinh Con Cho Anh
51
Chương 51 : " Chỗ Nào Anh Cũng Thấy Rồi "
52
Chương 52 : Thư Kí Lâm An
53
Chương 53 : Lục Tổng, Tha Cho Tôi
54
Chương 54 : Chàng Rể Quý
55
Chương 55 : Tiết Phong
56
Chương 56 : Chỉ Muốn Ôm Em Ngủ
57
Chương 57 : Đã Có Một Tiểu Lưu Manh Rồi
58
Chương 58 : Ốm Nghén
59
Chương 59 : Là Song Thai !
60
Chương 60 : Âm Mưu Thâm Hiểm
61
Chương 61 : Gặp Lại Tiết Phong
62
Chương 62 : Biệt Ly (1)
63
Chương 63 : Biệt Ly (2)
64
Chương 64 : Biệt Ly (3)
65
Chương 65 : Bắt Cóc Trong Lễ Pháo Hoa
66
Chương 66 : Thiêu Sống Nó Đi !
67
Chương 67 : Sinh Ly Tử Biệt (1)
68
Chương 68 : Sinh Ly Tử Biệt (2)
69
Chương 69 : Sinh Ly Tử Biệt (3)
70
Chương 70 : Nỗi Đau Quá Lớn
71
Chương 71 : Tang Lễ Đẫm Nước Mắt (1)
72
Chương 72 : Tang Lễ Đẫm Nước Mắt (2)
73
Chương 73 : Tang Lễ Đẫm Nước Mắt (3)
74
Chương 74 : Mẹ Góa, Con Côi
75
Chương 75 : Nước Mắt Của Lục Minh Tử Thiên
76
Chương 76 : Bài Học Đáng Giá.
77
Chương 77 : Chẳng Là Cái Thá Gì !
78
Chương 78 : Tôi Muốn Săm Hình Cô Ấy Lên Lưng Tôi !
79
Chương 79 : Lục Thiên Bảo, Lục Thiên Trình
80
Chương 80 : Tôi Muốn Thử Lòng Cô Ấy !
81
Chương 81 : Ông Chủ Mới Của Phong-Hà
82
Chương 82 : Người Đó Là Anh Có Phải Không?
83
Chương 83 : Sự Thật Được Tiết Lộ
84
Chương 84 : Chỉ Vì Em Là Vợ Anh !
85
Chương 85 : Say Rượu, Say Cả Tình
86
Chương 86 : Vợ Chồng Đoàn Tụ
87
Chương 87 : Anh Không Hứa, Nhưng Anh Sẽ Dùng Hành Động Để Chứng Minh
88
Chương 88 : Chúng Ta Là Một Gia Đình
89
Chương 89 : Chân Tình
90
Chương 90 : Đánh Cược
91
Chương 91 : Ân Oán Lại Tiếp Ân Oán
92
Chương 92 : Trọn Đời Yêu Em
93
Chương 93 : Quả Báo
94
Chương 94 : Linh Cảm Xấu
95
Chương 95 : Trình Trình Bị Bắt Đi Rồi !
96
Chương 96 : Kết Thúc (1)
97
Chương 97 : Kết Thúc (2)
98
Chương 98 : Kết Thúc (3)
99
Chương 99 : Kết Thúc (4)
100
Chương 100 : Yêu Thêm Lần Nữa, Lần Nữa, Và Một Lần Nữa
101
Chương 101 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (1)
102
Chương 102 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (2)
103
Chương 103 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (3)
104
Chương 104 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (4)
105
Chương 105 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (5)
106
Chương 106 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (6)
107
Chương 107 : Thiên - Hân Phiên Ngoại ( 7)
108
Chương 108 : Thiên - Hân Phiên Ngoại (End)
109
Chương 109 : Tiết Phong-Triển Hà (1)
110
Chương 110 : Tiết Phong-Triển Hà (2)
111
Chương 111 : Tiết Phong-Triển Hà (3)
112
Chương 112 : Tiết Phong-Triển Hà (4)
113
Chương 113 : Tiết Phong-Triển Hà (5)
114
Chương 114 : Tiết Phong-Triển Hà (6)
115
Chương 115 : Tiết Phong-Triển Hà (7)
116
Chương 116 : Tiết Phong-Triển Hà (8)
117
Chương 117 : Tiết Phong-Triển Hà (9)
118
Chương 118 : Tiết Phong-Triển Hà (10)
119
Chương 119 : Tiết Phong-Triển Hà (End)
120
Chương 120 : Kết Thúc Viên Mãn
121
Thông Báo Từ Tác Giả

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play