[ Kaiisa ] Nụ Cười Sau Cơn Mưa
chương 2: gần nhau trong im lặng
từ sau ngày mưa hôm đó, Isagi bắt đầu chú ý đến Kaiser nhiều hơn
Anh luôn xuất hiện đúng giờ ở lớp học, luôn ăn mặc gọn gàng, tóc cắt ngắn, mắt nhìn thẳng và giọng nói đều đều, cao ráo-như chính con người anh bình lặng, khó đoán
Isagi Đăng ký lớp học thêm một lớp tự chọn mà Kaiser giảng dạy.Cậu nói với bạn bè là muốn học thêm kỹ thuật vẽ trừu tượng, nhưng chỉ mình cậu biết, lý do thật sự là để được nhìn thấy anh mỗi ngày.
trong lớp, Kaiser dạy học nghiêm gần như không cười, ít nói chuyện ngoài lề, và không bao giờ tỏ ra thân thiện. nhưng mỗi lần anh giảng về nghệ thuật, ánh mắt lại sáng lên - một ánh sáng rất riêng và Isagi không thể rời mắt
cậu thường ngồi ở dãy cuối, lặng lẽ vẽ, lặng lẽ nghe, lặng lẽ dõi anh
có hôm trời mưa, Isagi mang theo hai chiếc bánh mì kẹp định bụng ăn sáng.Thấy Kaiser ngồi một mình trong góc hành lang, cậu rụt rè lại gần
Isagi Yoichi
thấy ăn sáng chưa? Em có mang dư một cái....
Kaiser nhìn chiếc bánh, rồi nhìn cậu, gương mặt thoáng chút ngạc nhiên. nhưng anh không từ chối
Kaiser Michael
cảm ơn/khẽ nở nụ cười/
cả hai ngồi ăn trong im lặng.Tiếng mưa lại rơi Lộc cộc trên máy tôn cũ kỹ.Isagi không nói gì nhiều.cậu sợ mình sẽ làm phiền anh. nhưng điều bất ngờ là... Kaiser lại chủ động hỏi
Kaiser Michael
em thường vẽ gì nhất?
Isagi Yoichi
em hay vẽ mưa
Anh gật đầu, như thể hiện đã hiểu điều gì đó. một lát sau, anh nói
Kaiser Michael
mưa là thứ che giấu rất tốt .cả nỗi buồn lẫn nước mắt/giọng thấp/
cậu sững người. câu nói ấy như chạm vào điều gì đó thật sâu trong cậu. cũng như anh, Isagi giấu những điều chẳng thể nói ra- trong tranh vẽ, trong những cơn mưa... và chính trái tim mình
họ cứ thế gần nhau-bằng sự im lặng, bằng những ánh mắt, bằng những lần tình cờ gặp nhau dưới tán cây khi trời bất chợt đổ mưa
không ai nói thích, không ai nói thương
Comments
Bao An Phan
đù má đã ^^
2025-08-01
1