Ánh Dương Trở Lại [HungAn] [QuangHung X Negav]
2/ ký ức vỡ nát
Căn phòng ngập tràn ánh nắng chiều. Thành An vẫn vùi mặt vào gối, tấm lưng run lên bần bật
Đức Duy ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ về. Quang Anh đứng dựa khung cửa, ánh mắt xa xăm
Cả ba chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng nức nở nhỏ của An là còn vang vọng
Cuối cùng, Thành An ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Đức Duy và Quang Anh
Đặng Thành An
Tao... tao nên làm gì bây giờ?
Đặng Thành An
Nếu họ gọi lại, tao có nên nhận không?
Hoàng Đức Duy
//thở dài// An à, mày đã mơ ước được vào Skyline từ lâu rồi mà
Hoàng Đức Duy
Đây là cơ hội vàng của mày
Hoàng Đức Duy
Chỉ vì Hùng mà mày định bỏ cuộc sao?
Đặng Thành An
Nhưng tao không thể đối mặt với anh ấy mỗi ngày! //gào lên, giọng đầy tuyệt vọng//
Đặng Thành An
Anh ấy đã rời đi không một lời giải thích
Đặng Thành An
Ba năm qua, tao đã sống như thế nào, mày có biết không Duy?
Đặng Thành An
Tao đã cố gắng quên đi, cố gắng bắt đầu lại, nhưng giờ anh ấy lại xuất hiện như thế! Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra!
Nguyễn Quang Anh
//tiến lại gần, đặt tay lên vai//An, bình tĩnh lại đi
Nguyễn Quang Anh
Anh biết mày rất đau khổ, nhưng mày không thể cứ trốn tránh mãi được
Nguyễn Quang Anh
Ít nhất cũng phải nghe Hùng nói gì chứ
Nguyễn Quang Anh
Chuyện ba năm trước, có lẽ có lý do nào đó mà mày không biết
Đặng Thành An
//bật cười cay đắng// Lý do gì?
Đặng Thành An
Anh ấy là Alpha trội, anh ấy có thể làm bất cứ điều gì mình muốn!
Đặng Thành An
Anh ấy nói yêu tao, thề non hẹn biển, rồi biến mất như chưa từng tồn tại! Đó là lý do duy nhất!
Ký ức ùa về như một cơn sóng dữ, nhấn chìm Thành An vào vực sâu của sự đau khổ.
Hà Nội những ngày cuối thu, lãng mạn và dịu dàng
Thành An và Lê Quang Hùng ngồi trên chiếc ghế đá quen thuộc trong công viên, tay trong tay
Anh vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cậu, ánh mắt tràn đầy yêu thương
Lê Quang Hùng
An này //giọng trầm ấm//
Lê Quang Hùng
Sau này, khi anh ra trường, anh sẽ mở một công ty kiến trúc thật lớn
Lê Quang Hùng
Em sẽ là kiến trúc sư trưởng của anh, được không?
Đặng Thành An
//tựa đầu vào vai anh, cười khúc khích//Anh mơ mộng quá đấy, Hùng
Đặng Thành An
Anh mới là sinh viên năm ba thôi mà
Lê Quang Hùng
Anh không mơ đâu
Lê Quang Hùng
Anh sẽ làm được
Lê Quang Hùng
Và em sẽ ở bên anh, đúng không? //nắm chặt tay cậu//
Đặng Thành An
Tất nhiên rồi
An ngước lên nhìn anh, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc
Đặng Thành An
Em sẽ luôn ở bên anh, Hùng
Tình yêu của họ nảy nở từ những ngày đầu đại học
Quang Hùng là sinh viên khoa Quản trị Kinh doanh, xuất chúng và đầy tham vọng
Thành An là sinh viên Kiến trúc, hiền lành và tài năng
Hai con người tưởng chừng đối lập lại thu hút nhau một cách mãnh liệt
Hùng luôn bao bọc, che chở cho An, còn An luôn là nguồn bình yên, động lực của Hùng
Hương pheromone của một Alpha trội và một Omega tinh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự kết nối sâu sắc mà cả hai đều tin rằng sẽ kéo dài mãi mãi
Đặng Thành An
Hùng, sắp đến kỳ phân hóa của em rồi.
Thành An nói vào một buổi tối muộn, khi cả hai đang học bài tại thư viện
Đặng Thành An
Em… em có chút lo
Lê Quang Hùng
//đặt sách xuống, nắm lấy tay cậu//Lo gì chứ?
Lê Quang Hùng
Dù em có phân hóa thành Beta hay Omega, anh vẫn sẽ yêu em
Lê Quang Hùng
Anh đã nói rồi mà, đúng không?
Đặng Thành An
//gật đầu, lòng ấm áp// Em biết
Đặng Thành An
Nhưng nếu em là Omega… liệu anh có thay lòng không? //Giọng nhỏ dần//
Lê Quang Hùng
//bật cười, véo nhẹ mũi cậu// Ngốc. Anh là Alpha trội, em là Omega hay Beta thì sao chứ?
Lê Quang Hùng
Điều quan trọng là em là Đặng Thành An của anh
Lê Quang Hùng
Với lại, Omega đâu có gì xấu đâu?
Lê Quang Hùng
Anh sẽ bảo vệ em thật tốt
Thành An ôm chặt lấy anh, lòng ngập tràn hạnh phúc và tin tưởng
Nhưng niềm hạnh phúc đó không kéo dài được bao lâu.
Đến ngày An hoàn thành kỳ phân hóa và xác nhận là một Omega, mọi thứ vẫn tốt đẹp
Quang Hùng đã đến bệnh viện, ôm chặt cậu vào lòng, hứa hẹn một tương lai tươi sáng
Họ đã cùng nhau chuẩn bị cho lễ trưởng thành, lên kế hoạch cho những chuyến đi, và ước mơ về một ngôi nhà nhỏ có hàng rào trắng
Rồi một ngày, Quang Hùng biến mất
Không một cuộc gọi. Không một tin nhắn. Không một lời giải thích. Anh như bốc hơi khỏi cuộc đời Thành An
Cậu đã cố gắng liên lạc, đến tận nhà anh, nhưng không ai cho cậu câu trả lời. Gia đình anh nói anh đi du học, nhưng không nói cụ thể là ở đâu
Bạn bè anh, kể cả Nguyễn Quang Anh, đều nói không biết gì. Quang Anh lúc đó cũng đang sốc vì sự mất tích đột ngột của Hùng
Thành An sụp đổ. Hương pheromone của một Omega đang đau khổ khiến cậu gần như kiệt sức
Đức Duy và anh trai, Đăng Dương, đã phải thay phiên chăm sóc cậu. Cậu mất một khoảng thời gian dài để chấp nhận sự thật đau lòng đó. Mối tình đầu tan vỡ, để lại vết sẹo sâu hoắm trong tim
Cậu đã tự nhủ rằng mình phải mạnh mẽ, phải sống tốt. Cậu lao đầu vào học tập, làm việc, cố gắng xây dựng lại cuộc sống mà không có anh
Cậu thành công, trở thành một kiến trúc sư trẻ đầy triển vọng. Cậu nghĩ rằng mình đã ổn, rằng mình đã vượt qua được. Cho đến hôm nay
Đặng Thành An
Tao… tao đã nghĩ mình đã quên được anh ấy rồi //đưa tay quẹt nước mắt//
Đặng Thành An
Nhưng nhìn anh ấy, tao lại thấy mọi thứ như mới hôm qua
Nguyễn Quang Anh
Anh hiểu cảm giác của mày //trầm giọng//
Nguyễn Quang Anh
Hồi đó Hùng đột nhiên biến mất, ngay cả anh cũng không thể liên lạc được
Nguyễn Quang Anh
Cứ như có ai đó đã cố tình cắt đứt mọi mối liên hệ của nó vậy
Nguyễn Quang Anh
Ba năm nay, anh cũng đã cố gắng tìm kiếm, nhưng Hùng gần như bặt vô âm tín
Nguyễn Quang Anh
Đến gần đây nó mới liên lạc lại với anh, bảo là đã về nước và đang điều hành Skyline
Nguyễn Quang Anh
Anh còn không biết nó là tổng giám đốc nữa đấy
Đặng Thành An
Thật sao? //ngẩng đầu//
Đặng Thành An
Anh cũng không biết?
Nguyễn Quang Anh
Ừ, không hề //thở dài//
Nguyễn Quang Anh
Hùng đã thay đổi rất nhiều
Nguyễn Quang Anh
Nó không còn là thằng Hùng thân thiện, hay cười ngày xưa nữa
Nguyễn Quang Anh
Giờ nó lạnh lùng và khép kín hơn nhiều
Hoàng Đức Duy
//nắm chặt tay Thành An// Dù sao thì bây giờ mày cũng đã biết rồi
Hoàng Đức Duy
Đừng vội vàng từ bỏ cơ hội này
Hoàng Đức Duy
Có thể… đây là lúc để mày tìm ra câu trả lời cho những thắc mắc của mình
Thành An nhìn Đức Duy, rồi lại nhìn Quang Anh
Trong đôi mắt đỏ hoe của cậu vẫn còn sự hoang mang, nhưng cũng lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Câu trả lời
Phải, cậu cần câu trả lời. Tại sao anh lại rời đi? Tại sao anh lại biến mất không lời từ biệt?
Đa nv
???: Em trai mày đã đến đây từ lúc nào mà mày không biết hả Quang Anh?
Một giọng nói trầm ấm vang lên
Trần Đăng Dương, anh trai của Thành An, đang đứng ở cửa phòng khách, trên tay là túi đồ ăn và một hộp thuốc ức chế pheromone
Gương mặt anh vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng ánh mắt nhìn Thành An lại đầy lo lắng
Đặng Thành An
Anh Dương! //bật dậy, chạy đến ôm chầm lấy anh trai//
Đặng Thành An
Sao anh lại ở đây?
Trần Đăng Dương
Thằng Duy gọi cho anh, bảo em không được khỏe //nhẹ nhàng vuốt tóc cậu//
Trần Đăng Dương
Mùi pheromone của em đang phát tán khá mạnh
Trần Đăng Dương
Có lẽ em cần dùng thuốc ức chế
Anh nhìn sang Quang Anh, khẽ gật đầu chào
Trần Đăng Dương
Chào Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh Dương //cười gượng//
Quan hệ giữa anh và Đăng Dương khá tốt, nhưng vẫn còn chút ngượng ngùng vì mối quan hệ của An và Hùng ngày trước
Đăng Dương nhìn Thành An, ánh mắt đầy sự thấu hiểu
Trần Đăng Dương
An, em đã làm việc quá sức rồi
Trần Đăng Dương
Ngồi xuống đi, để anh khám cho em
Anh kéo An ngồi xuống ghế, kiểm tra nhịp tim và sắc mặt cậu
Hương pheromone của một Omega đang trong trạng thái căng thẳng phát ra từ Thành An, khiến không gian có chút nặng nề
Trần Đăng Dương
Anh có nghe chuyện rồi //nói khẽ, mắt nhìn thẳng vào cậu//
Trần Đăng Dương
Hùng… anh ấy đã trở về và là tổng giám đốc của Skyline
Đặng Thành An
//cúi gằm mặt// Vâng
Trần Đăng Dương
Em muốn làm gì?
Trần Đăng Dương
Tiếp tục hay từ bỏ?
Thành An ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt kiên định của anh trai
Đặng Thành An
Em… em không biết nữa, anh Dương
Trần Đăng Dương
Hãy lắng nghe trái tim mình, An //nhẹ nhàng nói//
Trần Đăng Dương
Đừng vì sợ hãi mà bỏ lỡ cơ hội
Trần Đăng Dương
Dù quyết định của em là gì, anh và Duy, Quang Anh sẽ luôn ủng hộ em
An nhìn ba người đang ngồi xung quanh mình, cảm thấy một chút ấm áp len lỏi vào trái tim đang đóng băng. Đúng vậy, cậu không đơn độc
Đặng Thành An
Em… em muốn biết lý do //cuối cùng cũng nói ra điều mình mong muốn nhất//
Đặng Thành An
Em muốn biết tại sao anh ấy lại bỏ em đi năm đó
Đức Duy và Quang Anh nhìn nhau. Đăng Dương gật đầu
Trần Đăng Dương
Vậy thì em phải đối mặt với anh ấy
Trần Đăng Dương
Nếu Skyline gọi lại, em hãy nhận lời
Trần Đăng Dương
Đây không chỉ là cơ hội nghề nghiệp của em, mà còn là cơ hội để em tìm ra câu trả lời
Thành An hít một hơi thật sâu
Quyết định này không hề dễ dàng, nhưng nó là điều cậu cần làm để giải thoát bản thân khỏi quá khứ
Đặng Thành An
//gật đầu//
Đặng Thành An
Nếu họ gọi lại, em sẽ đi làm
Cả Đức Duy và Quang Anh đều thở phào nhẹ nhõm
Trần Đăng Dương
Vậy thì tốt
Trần Đăng Dương
Bây giờ, uống thuốc ức chế đi, mùi của em đang thu hút hơi quá rồi đó //đưa viên thuốc và cốc nước cho An//
An ngượng ngùng đỏ mặt, nhanh chóng uống thuốc
Đúng lúc đó, chuông điện thoại của Quang Anh vang lên
Anh nhìn tên người gọi, vẻ mặt hơi ngạc nhiên
Nguyễn Quang Anh
Là… Hùng //nói nhỏ//
Thành An cảm thấy tim mình đập mạnh như trống bỏi
Đặng Thành An
"Chẳng lẽ… kết quả đã có rồi sao?"
Nguyễn Quang Anh
📱 Alo, Hùng hả?//bắt máy, giọng cố gắng giữ bình tĩnh//
Nguyễn Quang Anh
📱À, ừ, tao đang ở nhà
Nguyễn Quang Anh
📱Có gì không mày?
Quang Anh lắng nghe đầu dây bên kia nói, sắc mặt dần trở nên khó hiểu, rồi hơi căng thẳng
Anh thỉnh thoảng liếc nhìn Thành An
Nguyễn Quang Anh
📱À… ừ… tao hiểu rồi //nói cụt ngủn//
Nguyễn Quang Anh
📱Được rồi, thế thôi nhé. Gặp mày sau
Anh cúp máy, nhìn ba con người đang dán mắt vào mình
Hoàng Đức Duy
Sao? Anh ấy nói gì? //sốt ruột//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Thành An, rồi thở dài// Hùng vừa gọi cho tao
Nguyễn Quang Anh
Nó nói… nó nói mày được nhận vào làm ở Skyline rồi
Cậu được nhận? Sau buổi phỏng vấn đầy căng thẳng đó, anh ấy vẫn quyết định nhận cậu sao?
Nguyễn Quang Anh
Và… //tiếp tục, giọng hơi ngập ngừng//
Nguyễn Quang Anh
Nó nói mày sẽ làm ở phòng thiết kế, trực tiếp dưới sự quản lý của nó
Tim Thành An như ngừng đập
Trực tiếp dưới sự quản lý của anh? Điều đó có nghĩa là… cậu sẽ phải gặp anh mỗi ngày
Cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đã chính thức bắt đầu.
Comments
e pót của Negav🐥🐥
Đừng nên sợ hãi ở trong một tình huống
2025-08-16
0
ngmanh_10
không sao gặp ck mà vui lên
2025-08-18
0
˖⁺‧₊🖇️ ʀɪɴɴɪᴇ୨୧₊‧⁺˖
tr mắ, secret luon=)))
2025-08-18
0