˚ ༘ ࣪𐙚 chapter 2⋆。ˇ

//hành động// "suy nghĩ" 'nói nhỏ' *cảm xúc* *khác 📱:_ lời nói khi nhắn tin, nch qua điện thoại .... Skip time
___________
15:00
*cạch
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Nhân viên thay ca: A, Gon-kun chưa về hả
Gon
Gon
Vâng
Gon
Gon
Em đang đợi chị đến
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Nhân viên thay ca: Ò, thế em về đi. Tới ca của chị rồi mà
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Em về cẩn thận nhé
Gon
Gon
Vâng
...
Gon
Gon
Cuối cùng cũng về đến nhà
Gon
Gon
Hôm nay mình cứ cảm thấy lạ lạ sao ấy nhỉ
Gon
Gon
Đúng rồi, cuốn nhật ký mà bà cụ mình giúp đỡ lúc sáng tặng
Gon
Gon
Hay mình đọc thử nhỉ
Nói rồi em lấy cuốn nhật ký đó ra đọc
"ngày... tháng... năm... Hôm nay, cô ấy lại cười. Nụ cười ấy, tựa như ánh nắng cuối chiều rực rỡ, chiếu sáng cả một góc sân trường. Chỉ là, ánh nắng ấy không dành cho tôi. Tôi đứng từ xa, im lặng nhìn theo bóng lưng của cô, rồi lại nhìn nụ cười của cô khi cô nói chuyện với ai đó... không phải tôi.
Đã bao lâu rồi nhỉ, kể từ cái ngày đầu tiên tôi nhìn thấy cô? Hồi đó, tôi chỉ là một cậu nhóc nhút nhát, lẩn khuất sau đám đông. Còn cô, cô là ngôi sao sáng chói, là trung tâm của mọi ánh nhìn. Giống như hai đường thẳng song song, chúng tôi mãi mãi chẳng thể chạm tới nhau.
Tôi thích sự dịu dàng của cô khi cô chăm sóc cho cây xanh ở vườn trường. Tôi thích cách cô say sưa đọc sách ở thư viện, mái tóc khẽ rơi xuống, che đi đôi mắt long lanh. Tôi thích cả cái cách cô hơi nhíu mày khi giải một bài toán khó, rồi lại thở phào nhẹ nhõm khi tìm ra lời giải. Mỗi cử chỉ, mỗi hành động nhỏ của cô đều khiến trái tim tôi rung động một cách thầm kín.
Nhưng tôi biết, tôi chỉ là một nhân vật phụ trong câu chuyện của cô. Mãi mãi không thể bước vào thế giới ấy. Tôi chỉ có thể đứng từ xa, dõi theo từng bước chân cô, âm thầm bảo vệ và mong cho cô được hạnh phúc. Dù là hạnh phúc bên một người khác, tôi cũng sẽ mỉm cười. Bởi lẽ, chỉ cần cô hạnh phúc, thế giới của tôi đã tràn đầy ánh sáng rồi."
.....
"ngày... tháng... năm... Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc đó. Tiếng chuông hết giờ vang lên, tôi gấp vội quyển sách, định bụng ra sân sau ngồi một mình như mọi khi. Nhưng ngay khi vừa quay lưng, một giọng nói bất ngờ vang lên: Này, bạn gì đó ơi, bạn tên là gì vậy?
Tôi khựng lại, mặt đầy ngạc nhiên. Giọng nói này, quen thuộc đến mức tôi có thể nhận ra ngay lập tức. Là cậu ta, người con trai mà cô ấy thầm thương trộm nhớ, nhân vật chính trong câu chuyện thanh xuân của cô.
Tôi quay đầu lại, mặt chẳng một cảm xúc nào mà trả lời câu hỏi của cậu ta. Cậu ta mỉm cười, nụ cười tỏa sáng, không khác gì những gì tôi đã thấy ở cô ấy. Cậu ta bảo rằng cậu để ý thấy tôi hay ngồi đọc sách một mình và muốn làm quen. Cậu ta còn hỏi tôi những câu hỏi về cuộc sống, về sở thích, về những điều tôi nghĩ... những câu hỏi mà tôi từng ao ước cô ấy sẽ hỏi tôi một ngày nào đó.
Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng sẽ chẳng ai biết cuộc gặp gỡ tình cờ giữa tôi và cậu ta. Nhưng có lẽ ông trời không thích tôi cho lắm. Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, tôi nhìn thấy một bóng người rất quen thuộc
Cô ấy... Tôi không dám tin vào mắt mình. Cô ấy đã đứng đó, ở một góc khuất, đủ gần để nhìn thấy chúng tôi, nhưng cũng đủ xa để tôi không nhận ra sự hiện diện của cô. Khuôn mặt cô ấy không biểu lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt lướt qua tôi cứ lạnh băng. Dường như, trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ là một người xa lạ, một bóng mờ không đáng bận tâm.
...
"ngày... tháng... năm... Thời gian cứ thế dần trôi, nhưng tôi chẳng biết tại sao mọi người trong lớp đều dần dần ghét bỏ tôi. đến cả cậu ta, người đã chủ động bắt chuyện với tôi. Cho đến hôm nay, tôi đã biết sự thật. Nó đau đớn hơn gấp ngàn lần so với những lời nói xì xào hay những ánh mắt khinh miệt. Tôi đã vô tình nghe được một cuộc trò chuyện. Hóa ra, cô ấy đã kể cho mọi người một câu chuyện hoàn toàn khác. Cô ấy đã nói tôi là kẻ chủ động tiếp cận cậu ta, nói xấu cô ấy và cố gắng phá hoại mối quan hệ giữa họ. Trong câu chuyện của cô, tôi là kẻ xấu, là nhân vật phản diện. Cô ấy đã khóc, giả vờ đáng thương, và nhận được sự đồng cảm từ tất cả mọi người. Mọi người tin cô ấy, bởi vì cô ấy là nữ chính trong câu chuyện này, là người mà mọi người yêu mến. Còn tôi, tôi chỉ là một nam phụ, một kẻ vô hình.
Tôi đã bị cô lập, bị ghét bỏ, chỉ vì một lời nói dối. Cậu ta cũng tin vào những lời nói dối ấy, và quay lưng lại với tôi. Tôi đã ước gì mình đừng bao giờ bước ra khỏi bóng tối, đừng bao giờ để ai nhìn thấy mình. Bởi lẽ, khi ánh sáng chiếu vào, tất cả những gì tôi nhận được chỉ là sự đau khổ và sự thật phũ phàng."
......
"ngày.... tháng... năm... Dần dần, tôi chẳng còn muốn sống nữa. Cuộc sống này chẳng tốt đẹp như tôi nghĩ, chẳng ai muốn nghe tôi giải thích và cũng chẳng ai muốn hỏi tôi về sự thật. Bởi vì trong mắt họ, lời nữ chính nói đều là sự thật, còn lời của tôi chỉ là biện minh cho những hành động đó: Quá đủ rồi, tôi chịu đựng đủ rồi. Tôi sẽ rời khỏi thế giới tồi tàn, tệ hại này. Tạm biệt, những người yêu quý tôi!"
Gon
Gon
Tưởng nữ chính bạch liên hoa, ai dè là con chó thích cắn bậy
Gon
Gon
Mà hình như đây là cái kết để giải thoát cho cậu ta nhỉ
Em gấp quyển nhật ký lại rồi cầm điện thoại lên, màn hình sáng lên hiện lên thời gian hiện tại
17:50
Có vẻ như em đã đọc hết quyển nhật kí dày cộm kia
Gon
Gon
Đã giờ này rồi thì mình tìm gì đó ăn rồi học bài thôi
____________
NovelToon
˚ ༘  ࣪𐙚 mey.⋆。ˇ
˚ ༘ ࣪𐙚 mey.⋆。ˇ
Chap đầu tiên trên 1k chữ trong tất cả các truyện mà t viết:))
˚ ༘  ࣪𐙚 mey.⋆。ˇ
˚ ༘ ࣪𐙚 mey.⋆。ˇ
Các nàng nhỏ khen t đi:)))
Hot

Comments

bánh mì 🍞

bánh mì 🍞

Tui nhớ bà quá tr

2025-08-12

1

Meo meo

Meo meo

tr ơi tg giỏi vậy trời

2025-08-12

2

con này vã killgon

con này vã killgon

eo ôi, xưng nàng nhỏ nghe cưng xỉu

2025-08-13

1

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play