[HungAn]Ngang Trái Hay Định Mệnh…?
chap1: người tình?
con gái duy nhất trong nhà Đặng
vì chỉ có một mình em là con gái nên từ bé đã không cần phải đụng tay vô chuyện gì,ai cũng cưng chiều em hết sức
nhưng điều đó không làm em sa ngã trái ngược em lại rất có ý chí quyết không làm trong công ty bố mẹ mình mà chọn cách sống tự lập
hiện giờ em vẫn chưa có công việc ổn định sáng live bán hàng, tối đi bưng đồ thuê
rảnh thì em sẽ làm vài món rồi đem ra chợ,phố bán
trong một buổi em đi dã ngoại cùng bạn
Đặng Thành An
//vừa đi vừa ngắm cảnh//
Hoàng Đức Duy
mày đi nhanh lên tao với Quang Anh về lều trước nha
Đặng Thành An
hứ đi thì đi trước đi
Đặng Thành An
Thành An ta đây tự đi một mình cũng được
Hoàng Đức Duy
mày nói đó nha
Đặng Thành An
//ngông// mày đã thấy tao chưa làm được gì chưa
Nguyễn Quang Anh
thôi bé mình đi trước đoạn này cũng gần lều mà
Nguyễn Quang Anh
nó muốn vậy thì cứ kệ nó
Hoàng Đức Duy
ừm mày đừng chạy lung tung nghe chưa
Đặng Thành An
tiểu thư Đặng đã nghe!
Hoàng Đức Duy
//đi trước//
Nguyễn Quang Anh
//đi theo bé//
đang chơi vui bỗng bụi cỏ đằng trước em rung lên dữ dội
một tiếng nhỏ được phát ra
Đặng Thành An
//hơi sợ// c-cái gì vậy
Đặng Thành An
hửm…//lại gần//
Đặng Thành An
//lấy cây chọt chọt//
LungQuangHe-Phone
//giật nảy// ahh
LungQuangHe-Phone
“ AI?!!”
Đặng Thành An
là một bé chó nhỏ
LungQuangHe-Phone
//nhảy dựng//aww aw aw!!
LungQuangHe-Phone
“nè nha tôi là người đàng hoàng, cô đừng có bất lịch sự nha”
LungQuangHe-Phone
“tôi trông hơi bần một chút cũng đâu đ-“
LungQuangHe-Phone
“what?!!”
LungQuangHe-Phone
//nhìn xuống tay mình//
LungQuangHe-Phone
//hoảng loạn ing//“ sao sao tay mình nhiều lông vậy”
LungQuangHe-Phone
“chẳng lẽ truyền thuyết đó là sự thật!!”
thì anh là trẻ mồ côi từ nhỏ bị mẹ bỏ ngay bìa rừng
anh được một bà cụ nhận nuôi
dân làng ai cũng cho rằng anh là kẻ xui liền đuổi anh về nơi anh thuộc về
anh khi đó cũng chỉ mới gần 10 tuổi
nhưng may là anh có học được cách sinh tồn và anh cũng đã khá quen với cái rừng này
anh thì không tin vô mấy kiểu tâm linh nói thẳng là anh không biết đó là thứ gì
nghe mọi người đồn rằng trong rừng này có một nơi mà khi bạn vô tình bước vào đó bạn có thể xuyên không hoặc gặp một vấn đề nan giải
anh vốn không tin vì mình sống đây cũng đã lâu nhưng chưa thấy gì
nay chính mình là minh chứng luôn mới hú hồn
Đặng Thành An
//ngồi xổm xuống//
Đặng Thành An
//chạm nhẹ vô người anh// sao trong rừng lại có giống chó đẹp vậy nhỉ
LungQuangHe-Phone
“sao mình lại biến thành chó chứ không phải con gì lạnh lùng xíu nhỉ”
LungQuangHe-Phone
“nhục chết mất!!”
Đặng Thành An
//bế anh lên//
LungQuangHe-Phone
//bị bế bất ngờ// ahh-
Đặng Thành An
//nhìn nhìn anh// ủa đ-đây là
Đặng Thành An
GẤU TRÚC SAO
Đặng Thành An
//vội bịt mồm//
LungQuangHe-Phone
//giật mình//“con gái mà hét lớn vậy”
LungQuangHe-Phone
“mà mình là gấu sao”
LungQuangHe-Phone
“cô ta bảo gấu gì cơ”
LungQuangHe-Phone
“gấu trúc thì có gì mà bất ngờ vậy”
LungQuangHe-Phone
“bộ trong sách đó hả”
Đặng Thành An
//ôm anh vào lòng// hú hú gấu trúc nè
Đặng Thành An
không cần sang Trung mà vẫn có nè
Đặng Thành An
gòi giờ nó thuộc quyền sở hữu của tui nhaaa
LungQuangHe-Phone
//giãy//
Đặng Thành An
//ôm anh chặt hơn//
LungQuangHe-Phone
//dịu dần//“ vợ thơm quá”
LungQuangHe-Phone
“nhầm nhầm”
Đặng Thành An
hè hé ngoan nha chị yêu
LungQuangHe-Phone
“lạnh lùng cơ”
Đặng Thành An
gòi giờ về với tui nè
Đặng Thành An
//hôn nhẹ lên mũi anh//
LungQuangHe-Phone
//bốc khói//“đ-đẹp nên th-tha”
Nguyễn Quang Anh
//nướng thịt//
Hoàng Đức Duy
//ngồi dưới thảm đợi Rhy làm//
Đặng Thành An
//chạy vô rồi ngồi cái bẹp cạnh Duy//
Đặng Thành An
//giơ anh ra trước// nè tao nhặt được con này nè
LungQuangHe-Phone
//lấy chân khều khều//“thả xuống thả xuống”
Hoàng Đức Duy
//giật từ tay em//mượn coi
Hoàng Đức Duy
//xoay ngang rồi lại xoay dọc//
LungQuangHe-Phone
“ahh chóng mặt quá”
Hoàng Đức Duy
ủa nó có cây son nè bà//trêu//
LungQuangHe-Phone
//giãy//“con gái con đứa”
LungQuangHe-Phone
“thả ta xuống”
Hoàng Đức Duy
xuỳ yên được ta bế là may lắm rồi đó
Đặng Thành An
hoi mày trả tao đi
Đặng Thành An
//giật lại// chứ tao thấy nó không ưa mày đâu đó
LungQuangHe-Phone
“không ưa hết tha ta về”
Đặng Thành An
//xoa bụng cho anh//
LungQuangHe-Phone
//giãy//“đừng động vô người toi”
Đặng Thành An
//ôm anh// ngoan ngoan
LungQuangHe-Phone
“đói ta đói”
LungQuangHe-Phone
“2 ngày rồi ta chưa ăn gì”
LungQuangHe-Phone
“lũ người thành phố có gì cho ta ăn không”
LungQuangHe-Phone
//nhảy xuống đất//
LungQuangHe-Phone
//nằm ra chỉ vô bụng mình rồi lại chỉ vô miệng//
LungQuangHe-Phone
//gật gật rồi nhảy lên người em//
LungQuangHe-Phone
//cào cào phía dưới tỏ vẻ muốn bế lên//
Đặng Thành An
//bế anh lên// sao chân ngắn mà hay nhảy quá à
Đặng Thành An
mà giờ gấu trúc con ăn gì ta
LungQuangHe-Phone
“ăn gì chả được”
LungQuangHe-Phone
“gấu mà”
Đặng Thành An
Duy giữ nó hộ tao
Đặng Thành An
tao ra xe lấy sữa cho nó
Đặng Thành An
//đặt anh xuống//
LungQuangHe-Phone
“chẳng!!”
LungQuangHe-Phone
“chẳng!!”
Hoàng Đức Duy
//kéo anh lại// mặt mày hỗn lắm nghe
Hoàng Đức Duy
nhiêu tuổi nhiêu tuổi mà hỗn vậy hả
LungQuangHe-Phone
//xoè tay ra tính//
Hoàng Đức Duy
chị đây 22 nhá
LungQuangHe-Phone
“già vậy”
Hoàng Đức Duy
mới đẻ hả//chọt chọt anh//
LungQuangHe-Phone
“mình nhiêu tuổi ta”
LungQuangHe-Phone
“hưm hình như là gần 17”
LungQuangHe-Phone
“hừ cô ta hơn mình tận 5 tuôi à”
Hoàng Đức Duy
//xoa đầu anh//
LungQuangHe-Phone
“không phải chó mà xoa nhá”
Hoàng Đức Duy
//đặt lên đùi mình vuốt ve//
Nguyễn Quang Anh
//mang đồ ra// xong gòi nè bé
Nguyễn Quang Anh
“mẹ con gì nằm trên đùi vợ mình vậy”
Nguyễn Quang Anh
//ngồi xuống cạnh Duy//
Hoàng Đức Duy
hoi anh sang kia ngồi đi
Hoàng Đức Duy
em ngồi với An
Hoàng Đức Duy
sang đi anh ngồi đây nhỡ con gấu nó sợ
Nguyễn Quang Anh
ừ “mày đợi đấy nhá”
LungQuangHe-Phone
// rúc rúc vô người Duy//
Hoàng Đức Duy
đó vậy phải dễ thương hôm
Nguyễn Quang Anh
//nắm chặt đũa//
Nguyễn Quang Anh
mà con đó là gấu trúc hả
Hoàng Đức Duy
đúm gòi á chồng
Nguyễn Quang Anh
sao nó lại ở đây
Nguyễn Quang Anh
đáng nhẽ phải bên Trung chứ
Hoàng Đức Duy
An nó nhặt được á
Hoàng Đức Duy
chồng~ em muốn có một con như vậy
Nguyễn Quang Anh
hoi chăm cực lắm
Nguyễn Quang Anh
mà chưa chắc là mua được đâu
Đặng Thành An
về gòi về gòi đây
Nguyễn Quang Anh
đi đâu đấy
Đặng Thành An
lấy sữa cho người tình á
Nguyễn Quang Anh
con này sảng hả
Nguyễn Quang Anh
còn ai ở đây đâu
Đặng Thành An
ai nói người tình của tao là người
Nguyễn Quang Anh
m-mày đừng nói là v-von
Đặng Thành An
//bế anh lên//con gấu
Nguyễn Quang Anh
moẹ làm hết hồn
LungQuangHe-Phone
//chớp chớp mắt//
Đặng Thành An
//bế ngửa anh ra//
Đặng Thành An
//đẩy bình sữa vô miệng anh//
LungQuangHe-Phone
“vị lạ vậy mà thôi đang đói”
Đặng Thành An
đó coi cái mỏ ảnh kìa
LungQuangHe-Phone
//lấy chân đá đá bình sữa ra//
Đặng Thành An
gòi ngoan lắm
LungQuangHe-Phone
//khó chịu//
Đặng Thành An
//bế anh lại//
Đặng Thành An
//vỗ vỗ lưng anh//
LungQuangHe-Phone
//ợ hơi//ưm
Đặng Thành An
như con nít vậy á
LungQuangHe-Phone
//bắt đầu buồn ngủ//
Đặng Thành An
//đặt anh lên đùi mình rồi ăn trưa cùng mọi người//
LungQuangHe-Phone
//cuộn tròn//
LungQuangHe-Phone
//nằm trên thảm//
LungQuangHe-Phone
//dần tỉnh giấc//ư “chị kia đâu rồi”
LungQuangHe-Phone
//đi lại chỗ Rhy//
LungQuangHe-Phone
//nhảy vô người Rhy nằm//
Nguyễn Quang Anh
//tóm cổ anh lên//
LungQuangHe-Phone
hư//giãy//
Nguyễn Quang Anh
//ném anh đi//
LungQuangHe-Phone
aww aw aww
Đặng Thành An
hửm cái gì vậy//chạy ra xem//
Đặng Thành An
//ra bế anh lên// sao sao vậy
LungQuangHe-Phone
//chỉ chỉ Rhy//
Đặng Thành An
cha đó đánh em à
LungQuangHe-Phone
//lắc rồi gật//
Đặng Thành An
//ra tán đầu Rhy// sao mày ném người tình của tao
Nguyễn Quang Anh
tại nó cứ-
Đặng Thành An
//tán đầu Rhy// nó nào ảnh mò
Nguyễn Quang Anh
“con này ế quá bị sao rồi”
LungQuangHe-Phone
//rụi rụi vô tay em//
Đặng Thành An
chị đưa em vào ngủ nhé
Đặng Thành An
//bế anh vô lều//
Hoàng Đức Duy
//cười cười// sao mà hơn thua với một con vật vậy trời
Nguyễn Quang Anh
tại nó cướp vợ anh//vẻ mặt tủi thân//
Hoàng Đức Duy
//cười trừ// mình lớn rồi anh ơi
Nguyễn Quang Anh
//rưng rưng//
t/g
trong lúc nghĩ kịch bản bộ NCKK thì nanh nghĩ ra được thêm bộ này🥰
Comments
Khanh Nguyenngoc
nhận vơ he
2025-08-18
2