[MoonSara-Lamoon X Han Sara ] Mr.PlankTon
Một Chuyến Thôi
Tiếng chuông nhà thờ vang lên từng hồi, ngân dài như kéo giãn thời gian. Bên trong, mọi thứ đều hoàn hảo: hoa hồng trắng phủ kín lối đi, ánh nắng xuyên qua cửa kính tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền gạch cổ.
Ở giữa gian chính, Han Sara đứng trong bộ váy cưới trắng tinh, tay run nhẹ khi nắm lấy bó hoa. Cô đẹp như một giấc mơ — nhưng ánh mắt lại không có niềm vui.
Bên cạnh, Lyhan – người phụ nữ mà ai cũng ngưỡng mộ – dịu dàng, điềm tĩnh, ánh mắt đầy yêu thương. Cô là người mà Han Sara đã chọn để cưới. Một lựa chọn an toàn, đúng đắn, nhưng không phải là lựa chọn khiến tim cô đập loạn nhịp.
Cha xứ bắt đầu đọc lời tuyên thệ. Mọi người nín thở. Han Sara cúi đầu, chuẩn bị nói “Con đồng ý” thì…
Cánh cửa nhà thờ bật mở.
Một bóng người bước vào, ánh sáng phía sau khiến gương mặt cô ấy mờ đi trong giây lát. Nhưng Han Sara nhận ra ngay — Lamoon.
Cô gái ấy vẫn như xưa: áo khoác da cũ, tóc rối nhẹ, ánh mắt cháy bỏng như mang theo cả bầu trời giông bão.
Không ai nói gì. Không ai dám thở mạnh.
Lamoon bước từng bước, không vội, không sợ. Đến giữa lối đi, cô dừng lại, nhìn thẳng vào Han Sara.
Lamoon
Đi với em một chuyến thôi. Rồi chị có thể quay lại làm cô dâu.
Câu nói ấy không lớn, nhưng vang như sấm trong lòng Han Sara.
Lyhan siết chặt tay cô, ánh mắt hoang mang
Lyhan
Sara, đừng. Em ấy chỉ đang phá hoại thôi. Mình đã đi xa đến mức này rồi…
Han Sara nhìn Lamoon. Rồi nhìn Lyhan. Rồi nhìn chính mình — trong gương, trong ánh mắt của mọi người, trong trái tim đang đập loạn nhịp.
Cô buông bó hoa.
Han Sara bước xuống, đi về phía Lamoon. Không ai ngăn. Không ai hiểu. Nhưng cô biết — nếu không đi, cô sẽ hối hận cả đời.
Lamoon không cười. Chỉ quay lưng, mở cửa, và cả hai biến mất vào ánh nắng chói chang bên ngoài.
Một quán cà phê nhỏ nằm trên con dốc quen thuộc, nơi Lamoon và Han Sara từng hẹn hò thời còn là sinh viên.
Bàn gỗ cũ, ghế cạnh cửa sổ, ánh nắng xuyên qua tán cây — mọi thứ vẫn như cũ, chỉ có hai người là đã khác.
Chiếc xe dừng lại trước quán. Han Sara bước xuống trước, nhìn quanh như tìm lại ký ức. Lamoon đi sau, tay đút túi áo, ánh mắt lặng lẽ.
Lamoon
Chị vẫn nhớ đường đến đây à?
Han Sara
Làm sao quên được. Đây là nơi em tỏ tình với chị.
Cả hai bước vào. Chủ quán — một người đàn ông trung niên — nhận ra họ, cười buồn
chủ quán
Lâu rồi mới thấy hai đứa quay lại. Ghế vẫn còn đó, nhưng người thì tưởng không về nữa.
Han Sara ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ. Lamoon gọi món: bạc sỉu ít đá, không đường — đúng như ngày xưa.
Han Sara
Em vẫn nhớ chị không thích ngọt à?
Lamoon
“Em nhớ hết. Chỉ là… không dám nhắc.”
Không khí im lặng. Chỉ có tiếng muỗng khuấy ly cà phê.
Han Sara nhìn ra ngoài, rồi quay sang Lamoon.
Han Sara
Em biết chị sắp cưới. Vậy tại sao lại đến?
Lamoon
Vì em sắp chết. Và em không muốn chết mà không được nhìn chị lần cuối
Han Sara sững người. Cô đặt ly xuống, tay run nhẹ
Lamoon lấy từ túi áo ra một tờ giấy — kết quả xét nghiệm.
Han Sara đọc, mắt đỏ hoe.
Han Sara
Em bị u não… giai đoạn cuối?
Lamoon
Không còn cách nào. Em chỉ còn vài tháng. Có thể ít hơn.
Han Sara
Vậy em đến… để chị thương hại em?
Lamoon
Không. Em đến để xin chị một điều: đi với em. Một chuyến thôi. Không phải để yêu lại. Mà để sống lại — dù chỉ một lần.
Han Sara im lặng.
Cô nhìn Lamoon — người từng làm tim cô tan vỡ, nhưng cũng là người duy nhất khiến nó đập loạn nhịp.
Comments
𝘽𝙤𝙣𝙣☆
đây là 1 đoạn văn...!
2025-08-29
1