Chương 2

-" Thật không ngờ anh hai lại dễ bị lừa đến như vậy "

Lâm phu nhân chợt nhớ ra gì đó liền căn dặn :

-" Con tuyệt đối không được nói với anh hai con về thân thế của An Khuê hãy để nó tự cảm nhận ".

Uyển Nhi liền đồng ý ngay với mẹ :

-" Vâng, con nhớ rồi ạ !"

Một lúc hai mẹ con cũng về đến nhà chính của Lâm gia, vừa bước vào phòng khách đã thấy Lâm Duy Khang ngồi uống rượu.

Uyển Nhi nhìn Lâm phu nhân rồi xin phép lên lầu, chuyện này cô cũng không muốn tham gia vào.

...

Lâm phu nhân giựt lấy chai rượu từ tay anh ném thẳng xuống sàn nhà :

-" Đừng uống nữa "

-" Mẹ làm mọi chuyện chỉ muốn tốt cho con "

-" Sau này thời gian sẽ trả lời cho con tất cả, kể cả chuyện của Bách Ngọc ".

Lâm Duy Khang nghe tên Bách Ngọc, anh lặng người. Lâm phu nhân chỉ nói vậy rồi đi lên phòng.

Anh không uống nữa, ngã người xuống sofa. Anh nhớ về chuyện trước đây, anh bị té xuống hồ, Bách Ngọc đã không ngần ngại mà lao xuống cứu anh. Đẩy được anh vào bờ thì cô bé cũng kiệt sức không thể bơi nổi nên bị nước cuốn ra rất xa. May mắn người lớn đến kịp lúc đã cứu được cô.

Lâm Duy Khang chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, Lâm phu nhân thấy anh đã ngủ, bà cho người hầu ra dọn dẹp.

...

Lâm phu nhân cẩn thận cất chiếc vòng tay vào hộp. Bà cất cẩn thận vì bà sợ món bảo vật này sẽ bị cướp mất, khi nào có cơ hội bà sẽ đưa lại cho cô.

An Khuê biết tất cả mọi chuyện nhưng đã là quá khứ nên cô không muốn nhắc lại. Cô đâu nghĩ trong lòng anh vẫn mãi nhớ chuyện năm xưa.

Hôm nay cũng là cuối tuần, Lâm phu nhân nấu một bữa cơm nhỏ toàn những món mà cô thích ăn. Bà nói với Uyển Nhi :

-" Con sang Triệu gia đón An Khuê sang nhà mình ăn cơm ".

Uyển Nhi vui vẻ đi ngay, nhìn những món ăn trên bàn lòng anh chợt buồn, những món ăn này là những món mà Bách Ngọc thích ăn.

Lâm Duy Khang nhìn mẹ rồi bước nhanh lên phòng. Anh nghĩ người cứu mình ngày xưa thì mẹ xua đuổi, người như Triệu An Khuê mẹ lại đón tiếp như vậy.

...

An Khuê đi cùng Uyển Nhi sang Lâm gia, đến nơi cô được Lâm phu nhân và Lâm lão gia đón tiếp rất nhiệt tình.

Lâm phu nhân dắt tay cô vào nhà, mọi người đã chờ sẵn, cô ngồi xuống cạnh Uyển Nhi, anh ngồi đối diện.

Uyển Nhi vừa gắp thức ăn cho cô vừa luyên thuyên :

-" Này cậu cứ ăn tự nhiên. Ăn nhiều vào, mẹ tớ đặc biệt chuẩn bị những món mà cậu thích ăn nhất đấy ".

-" Cứ ăn tự nhiên nhé !"

Cô đánh nhẹ vào tay Uyển Nhi :

-" Này cậu gắp thức ăn nhiều vậy làm sao tớ ăn hết được "

Uyển Nhi liền nhìn cô rồi cười nói :

-" Được được, vậy cậu cứ từ từ ăn, tớ không gắp nữa ".

Lâm Duy Khang nhìn sang cô, gương mặt cô có nét gì đó trong rất quen thuộc. Nếu như mẹ anh có thể đối xử với Giai Hân như đối với cô thì thật tốt.

Dùng bữa xong, cô cùng người hầu dọn dẹp thì Uyển Nhi kéo tay cô :

-" Này cậu cứ để đấy, ai lại để khách dọn dẹp bao giờ "

-" Đi ra đây với tớ ".

...

Uyển Nhi kéo tay cô ra phòng khách, cô ngồi cùng Lâm phu nhân và Uyển Nhi trên chiếc ghế sofa dài, còn anh và Lâm lão gia ngồi đối diện nhau trên hai ghế sofa nhỏ.

Quản gia mang trái cây ra mời mọi người, Lâm phu nhân liền ghim một miếng táo đưa cho cô. Uyển nhi liền chu môi :

-" Mẹ đó, mẹ lại quên mất con nữa rồi ".

Cô và Lâm phu nhân đều bật cười trước sự trẻ con của Uyển Nhi.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play