Giữa Mộng Cảnh
“Nếu không phải tại bọn ác độc các người, gia đình tôi đã không tan nát đến thế này."
Giọng nói thê lương ấy như hòa vào trong từng đợt gió biển lạnh ào ào thổi tạt vô bến cảng, sóng cao dần từ ngoài khơi xa dữ dội đánh thẳng vào bờ. Mây đen phủ kín phía chân trời xa đang lũ lượt kéo về và chỉ trong ít phút ngắn ngủi nó đã tràn đến nuốt chửng toàn bộ những tia nắng yếu ớt cuối ngày đang chiếu trên những mái lợp đơn sơ của làng chài cạnh biển. Trời tối sầm lại, sấm chớp nhá nhấp liên hồi trong biển mây đen phía trên cao như báo hiệu một trận bão lớn từ ngoài khơi xa đang gầm gừ chuẩn bị xông đến tàn phá làng mạc phía bờ.
Vọng Hải đêm nay đón bão.
Nhưng trái ngược với phần tối tăm của một chiều giông bão đang từ ngoài kia biển lạnh nương gió và sóng cao kéo vào. Bên trong một bến cảng nhỏ của Chợ Cá làng chài Vọng Hải, nơi chủ yếu cho tàu thuyền to nhỏ của làng neo đậu và đã được ràng néo kĩ càng vào những cột to nằm san sát cạnh nhau thì lại đầy những ngọn đèn, ngọn đuốc làm sáng rực cả một vùng bến chợ cảng vốn thường vắng lặng lúc về đêm.
Họ gọi nhau, kéo nhau ra đây vào lúc mưa bão như vầy, như thể sắp xem được một vở kịch hay đã hứa hẹn từ trước thì hiện tại đang trình diễn tại đây lúc này. Một vở hài kịch giúp họ mua vui, giúp họ cười cợt khi đã hết một ngày lao động vất vả, mặc dù chính họ vẫn biết rõ tất cả mọi việc đang diễn ở đây lúc này đều là sự thật. Nhưng quan trọng gì điều đó nữa chứ. Đối với bọn họ bây giờ thì một đoạn bi kịch này có thật hay không thì bọn họ cũng không hề quan tâm. Họ chỉ biết xem xong rồi về, ngủ một giấc mai sẽ quên hết tất cả mà thôi.
Thật vậy, họ chỉ đứng đó không ai nói với nhau lời nào, mắt nhìn, tai nghe tất cả mọi chuyện đang diễn ra nơi phía kia của cầu cảng.
Vở kịch đã bắt đầu.
Len lỏi trong bản trường ca dữ dội của sóng và gió là tiếng gào thét trách móc, là những lời than vãn nức nở của một chàng trai khi thì bùng nổ vì tức giận. Lúc lại đứt đoạn vì đau thương.
Gió lạnh mang theo mưa thổi đến làm ướt đẫm chiếc áo đỏ đã phai màu trên người chàng trai thêm đôi phần ướt sũng, nặng trĩu áp sát vào người làm hằn lên rõ ràng từng đường nét cơ thể tuyệt mỹ của anh trước ánh mắt diều, mắt quạ đầy thèm thuồng cuồng dục của bọn ác nhân trên cảng. Tay phải chàng vẫn ôm chặt chậu bỉ ngạn đã héo úa không buông. Tay kia chàng đặt giá nến lên cột neo thuyền bên cạnh rồi đưa tay chỉ thẳng về phía những người cầm đèn, cầm đuốc trên bờ cảng kia như đang vạch trần từng tội ác của bọn họ trước sự chứng kiến đầy giận dữ của trời và biển Vọng Hải lúc này:
"Lòng dạ các người còn đen tối hơn cả cái biển trời Vọng Hải lúc này. Hãy nhìn xem, gương mặt của các người dưới ngọn đèn, ngọn đuốc kia đi, xem nó còn là của các người hay không!?" - Anh chàng dừng lại một chốc rồi mang theo ý cười đầy khinh bỉ mà nói tiếp - "Hay là của một loài quỷ dữ!"
Mái tóc đen tuyền ướt đẫm mưa của chàng trai từng sợi một phất lên bay theo chiều gió bão. Gương mặt thanh tú xinh đẹp hơn cả tiên nữ cõi trời nhưng lại chất chứa nhiều nỗi bi thương khó tả kia. Giờ dưới ánh lửa leo lét màu xanh đầy ma mị của ngọn nến sắp tàn sự tuyệt mỹ đó lại làm cho ai nấy nhìn qua đều mê mẩn đến mức giống như mất đi hồn phách.
Mưa nặng hạt dần mang theo gió lạnh từng cơn thổi đến làm làn da vốn đã trắng như tuyết đầu đông của chàng giờ lại thêm phần nhợt nhạt hơn. Còn đôi mắt đen huyền buồn sâu lắng của chàng trước kia vốn dĩ đã vô cùng đẹp đẽ như hai viên ngọc trai cực phẩm quý hiếm nhất dưới đáy Vọng Hải, thì giờ đây khi nhìn vào đó ta chỉ thấy được lòng căm hờn sự oán trách. Và cả cái màu mắt đen huyền tuyệt đẹp của ngày trước kia giờ đây cũng đã bị vẩn đục bởi những nỗi bi thương tột cùng mà cuộc đời đã mang đến tặng cho chàng. Đôi môi mỏng như cánh đào lúc nào cũng đỏ tươi vô cùng quyến rũ kia của chàng giờ đã có chút tái màu dần đi , nó không còn tươi cười vui vẻ hay nói năng từ tốn như hàng ngày nữa. Mà bây giờ đã thay bằng những lời trách móc, những lời than vãn vang vọng trong gió mưa đêm thổi tạt vào bờ:
"Thấy rồi đúng không!? Đúng, bản thân các người là quỷ đấy! Và tôi cũng vậy, cũng sắp thành ác quỷ như mấy người mong muốn rồi đây này. Các người thấy vui rồi! Đúng không!?”
Một tràng cười thật to, thật dài và vang vọng trong gió bão của chàng làm ai nấy cũng đều nổi hết da gà. Chàng đưa đôi mắt đượm buồn nhìn mọi người ở phía bến cảng một lần cuối cùng rồi vươn mặt lên. Mắt hướng về phía bầu trời cao tối đen đầy gió bão của biển Vọng Hải, chàng quát to:
"Đến bước đường này tôi không còn gì để hối hận nữa. Nếu trời cao kia có mắt, nếu biển Vọng Hải kia có linh thiêng thật sự thì xin hãy cho mưa thật to ! Gọi gió kia thật mạnh! Dựng sóng biển thật cao để nhấn chìm hết những kẻ ích kỷ, những người ác độc giả nhân giả nghĩa nơi này!"
Mưa trắng trời gọi sóng cao mấy trượng ngoài kia ập đến làm úp ngược hàng loạt tàu thuyền to nhỏ neo đậu nơi đây. Một trận cuồng phong kéo ào ào tới xé toạc vài cánh buồm thô cũ cuốn hết vào phía bến cảng làm người ở đây ai nấy cũng run lên sợ sệt.
Họ vì chứng kiến được sự giận dữ hãi hùng này của bão biển.
Còn bên kia phía cầu cảng, Bỉ Ngạn chậm bước rồi dừng lại trên những nhịp cuối cùng của cầu. Chàng quay người nhìn về phía bọn họ ở kia thêm một lần nữa. Những con người ác ôn đang ra vẻ sợ sệt ở trên bến cảng mà phá lên cười to rất mãn nguyện. Tiếp đó, kèm thêm một giọng nói đầy ma mị lồng lộng vào trong gió bão thổi tạt vào bờ:
"Các người sợ rồi à!? Mấy người cũng biết sợ là gì sao!? Sau khi làm vô số chuyện ác rồi sợ báo ứng đến vậy sao!? Thật nực cười! Đúng là thật nực cười mà!"
Tiếng nói của Bỉ Ngạn vọng đến càng lúc càng dữ dội hơn, càng ác liệt và u ám hơn:
"Rồi các người sẽ sớm gặp báo ứng thôi, ai cũng có phần cả! Đừng lo thiếu phần mình! Tôi đây ở dưới âm tào địa phủ sẽ đợi các người đến, sẽ đứng đó xem các người sẽ bị ác báo ra sao ."
Nói xong, chàng trai cầm chiếc giá nến đã cạn tim lửa tắt lên quay đầu hướng về phía biển Vọng Hải mà đi. Lúc này, chàng thì thầm trong lòng một lời cầu nguyện cuối cùng dành riêng cho bản thân trước lúc kết thúc một cuộc đời đầy đau thương, gian khổ này :
"Nếu chết đi! Thân xác này dù có bị vùi thây dưới đáy biển lạnh vạn niên hay bị cá dữ cắn xé gặm rỉa rã thây trong giây lát thì … Tôi chỉ xin một điều cho hồn mình, là được hóa thành một đóa bỉ ngạn đỏ thắm nhỏ bé ở chốn u minh diêm phù. Vạn kiếp không siêu sanh cũng được! Kiếp này làm người như vầy là quá đủ rồi! Là quá đủ với tôi rồi."
Bỗng trong đám người ở trên bến cảng xuất hiện một bóng người cao to vạm vỡ, ngũ quan sáng sủa anh tuấn vô ngần tựa như tượng tạc. Bên ngoài khoác một chiếc áo choàng nâu to rộng sờn cũ đang hốt hoảng chạy thật nhanh đến, hét to
"Đừng! Đừng dại dột như thế, Bỉ Ngạn! Anh xin em đấy! Hãy dừng lại đừng bước nữa. Anh xin em đấy! Bỉ Ngạn!"
Không giấu được sự kinh ngạc của mình, cước bộ chàng trai tên Bỉ Ngạn kia có chút ngập ngừng rồi dừng bước hẳn. Anh quay đầu nhìn lại, trong lòng anh ta vô cùng bàng hoàng lẫn xúc động trước sự có mặt của chàng trai ấy lúc này. Bỉ Ngạn đau đớn nghĩ thầm - "Đáng lẽ, anh ấy không nên xuất hiện ở đây mới đúng! Điều gì đã xảy ra với anh ấy!? Anh ấy đến đây để gặp mình sao!? Nhưng cũng đã quá muộn để ngăn cản hay níu kéo chi nữa rồi vì lòng mình đã quyết. Nguồn sống trong bản thân đã cạn không ngăn lại được nữa rồi."
Chàng nghẹn ngào nói:
"Muộn rồi, Khẩu Thiện à! Muộn thật rồi! Giờ tôi như đèn đã cạn dầu, sống tiếp còn nghĩa lý gì với tôi nữa đâu. Chết đi là điều sớm muộn mà thôi. Cuộc đời này của tôi cứ như một giấc mộng si vậy. Bản thân tôi luôn luôn tự nhủ với lòng mình rằng là cứ cố gắng cười thật nhiều, cười thật tươi rồi mọi chuyện không may sẽ qua hết mà thôi. Mọi chuyện buồn đau rồi sẽ có ngày …Dừng lại. Nhưng!”
Bỉ Ngạn thở một cái rõ dài rồi bặm môi nói trong nghẹn ngào:
"Nhưng cuối cùng khi tỉnh giấc. Sau một giấc mộng dài tự trào rồi bản thân mình mới hiểu được. Thực tại chẳng có gì còn cho tôi cả. Ngoài chữ " Hận "."
Nói xong, Bỉ Ngạn đặt giá nến tàn xuống. Tay nhẹ nhàng gạt đi nước mắt và những dòng nước mưa đang lăn dài trên chiếc má xinh đẹp kia. Từ trên gương mặt bi ai đầy khổ sở cố gắng tạo một nụ cười thật tươi nhất có thể rồi quỳ gối xuống lạy Khẩu Thiện một cái. Trân trọng nói lời vĩnh biệt cuối cùng:
"Khẩu Thiện! Tạ ơn anh vì mọi thứ. Và! Xin lỗi anh vì tất cả! Hãy quên tôi đi, Bỉ Ngạn tôi sẽ quên anh nhanh thôi. Tôi hứa với anh đây. Khẩu Thiện."
Dứt lời Bỉ Ngạn quay đầu phía biển rồi nhảy ầm xuống làn nước tối đen của Vọng Hải. Bỏ lại sau lưng sự ngờ vực của những người ở bến cảng và sự hụt hẫng đến tuyệt vọng của Khẩu Thiện lúc này.
Vở kịch kết thúc.
Mọi người bắt đầu bàn tán ầm lên trên bến cảng về cái chết của Bỉ Ngạn và những thành viên trong gia đình anh ta. Có người nói rằng, có lẽ Bỉ Ngạn và cả thành viên nhà đó đều là quỷ đói La Hầu đội lốt người trong truyền thuyết đô thị của làng chài. Bọn ác quỷ này cứ giả sống vài chục năm để lên kế hoạch hắc ám rồi vờ chết đi. Sau đó vài năm lại tìm cách sống lại cứ như một vòng tuần hoàn liên tục như thế mà tồn tại rất lâu về trước rồi. Đợi đến ngày chó trắng đi hai chân, đội mũ rộng vành hát xẩm giữa đêm thì sẽ hiện hình hóa quỷ rồi hại chết hết dân chúng làng này. Người khác thì lại bảo Bỉ Ngạn chỉ trong vòng chưa đầy một tháng mà anh ta mất hết người thân. Và đã vậy mất luôn cả tài sản sau cơn hỏa hoạn cách đây ba ngày nên giờ thần trí bất ổn, hóa điên, hóa dại rồi đi tự vẫn để chấm dứt cuộc đời mình thôi. Mà người điên chết đi thì rất thiêng, nhất là vào đêm mưa bão như thế này thì càng đáng sợ hơn gấp bội. Chỉ sợ anh ta chết trong lúc lòng đang đầy tràn oán hờn như vầy, thì thế nào cũng không chịu siêu thoát rồi lại quay về phá hoại cái làng chài này không có một ngày nào sống yên. Trăm chuyện ác khẩu dưới cái miệng của dân làng Chợ Cá này thêu dệt đến khó mà tưởng tượng được. Nếu như có người ở vùng khác đến mà nghe qua chắc cũng lắc đầu ngao ngán rồi tin rằng: gia đình Bỉ Ngạn là tay sai của quỷ dữ là thật.
Gió biển càng lúc càng to hơn, mưa bão nổi dậy dựng những cột sóng cao hãi hùng ập mạnh vào bến cảng đánh tan sự bàn tán không đâu của họ. Nước sóng biển làm tắt lịm mấy chiếc đèn đuốc họ mang theo làm bến cảng tối dần lại. Sự lạnh lẽo của nơi này bắt đầu lan rộng ra làm mọi người, ai ai cũng run lên vì thấm lạnh. Họ sợ hãi trước sự tức giận của biển Vọng Hải sắp tràn về nhưng họ lại dửng dưng trước cái chết của Bỉ Ngạn mới vừa xảy ra trước mắt họ.
Thật vô cảm đến mức tàn nhẫn mà!
Một người trong đám lật đật bước về trên tay là một chiếc đèn gió đã tắt. Đi được một khoảng xa thì quay buông thả những lời cực khó nghe vọng đến:
"A Lũy! Xem kịch xong rồi, sao chưa chịu về nữa!? Kệ bọn họ đi. Về nhanh! Mưa to, gió lớn vầy mà còn kéo ra đây đóng kịch. Vớ vẩn hết sức. Tự vẫn thì tự vẫn đi ai cấm cản gì đâu mà quay lại trách cứ người khác! Đúng là bệnh hoạn hết sức! Thứ như vậy chết hết đi cho làng xóm này đỡ chuyện thị phi."
Thằng nhóc đang say mê nghe kể chuyện nãy giờ quên cả giờ về nên khi bị ông ta gọi dồn lại nên cũng lật đật đi theo. Mọi người thấy vậy, trong lòng phân vân nửa muốn về, nửa lại muốn ở lại buôn chuyện tiếp nhưng bão biển đã giục họ phải về và rỉ rả vào tai họ rằng bão qua hẳn đi rồi hãy tính tiếp.
Ánh sáng trên bến cảng thưa dần rồi mất hút, trả lại bến cảng về với bóng tối vốn có của nó. Chỉ còn một mình Khẩu Thiện vẫn còn đứng chôn chân ở đó. Mắt vẫn hướng về phía xa ngoài kia nơi cầu cảng. Cái nơi mà lúc nãy Bỉ Ngạn vẫn còn đó đứng đó nhưng giờ đã mất hút trong màn lệ lạnh của trời biển Vọng Hải. Gương mặt anh tú của chàng bắt đầu biến sắc, môi tái nhợt dần hiện lên những tia máu đỏ đang hòa với giọt nước mưa lạnh chua xót lăn dài rồi rơi xuống đầy thương tâm bên cạnh anh là một chiếc đèn đã tắt lịm từ lâu.
Bão biển ngoài kia gào thét lớn dần làm sóng bạc đầu vươn cao. Gió khơi xa thổi mạnh vào rít qua những tán liễu già ở ven bờ điên cuồng vùng vẫy, lá xa cành nương vào gió bay loạn cuốn đi. Gần bờ biển những mái ngói cũ kêu leng két lên theo từng đợt gió biển như run rẩy sợ hãi sẽ bị đổ, kéo sập khi gió bão mạnh dần lên, khi mưa nặng hạt rơi xuống.
Updated 29 Episodes
Comments