Tiểu Thư! Xin Hãy Như Người Bình Thường.
[Xin chào ký chủ, rất vui được chào đón cô đến với không gian hệ thống siêu cấp bờ rồ này, không biết ký chủ có ước muốn nào chưa được thực hiện hay không?]
Giọng nói máy móc của thứ gì đó từ trên đầu tôi vang xuống, tôi xoa xoa cái đầu đang đau nhứt ngước lên nhìn một cục gì đó xanh lè trước mặt: "Ký chủ? Ngươi là cái quái gì vậy? Không lẽ nào là hệ thống trong lời đồn của những cuốn tiểu thuyết mạng đấy sao? Thật sự là vậy à?"
Tôi phấn khích nhìn nó với đôi mắt long lanh nhất: "Tao có ước muốn, rất nhiều ước muốn vẫn chưa được thực hiện, chẳng hạn như làm một phú bà giàu có ngày ngày được mấy anh người mẫu nam chăm sóc tận tình, hoặc là nhà cao xe sang gì đó..."
Hệ thống im lặng nhìn tôi ba hoa một lúc lâu, nó mất kiên nhẫn chen ngang lời tôi đang nói:
[Ký chủ, cô chết rồi, và tôi đến đây để giúp cô thực hiện mong muốn cuối cùng, thứ cô đã ước trước khi bị xe tải cán qua đầu.]
Tôi mím môi, tôi quên mất, mình vừa bị một chiếc xe tải mất lái cán ngang qua người, chưa hiểu chuyện gì thì đã bị thứ tròn tròn xanh lè trước mắt gọi lên, cái chết đến quá đột ngột, tôi còn chưa cảm nhận được cơn đau nữa thì đã lên thiên đường ngắm gà khỏa thân, à không, phải là đi gặp hệ thống xuyên không, nghĩ đến đây trong lòng tôi lại thấy vui hai phần, nhỡ đâu cái hệ thống này cho tôi đến một cuốn tiểu thuyết nào đó với danh phận một cô tiểu thư giàu có thì tốt quá tốt.
Gương mặt tôi có chút vặn vẹo khi nghĩ đến cảnh mình cầm tiền ném xuống, hệ thống híp đôi mắt vừa hiện đánh giá tôi, nó chê bai lên tiếng:
[Ký chủ, nước miếng của cô sắp nhiễu xuống áo rồi kìa...]
Tôi phớt lờ nó, vẫn chìm đắm trong những suy nghĩ có phần lệch lạc của bản thân, ai mà lại không thích thành một phú bà trong túi không có gì ngoài tiền đâu cơ chứ, được thế thì phải chuẩn bị một cái bàn thờ để cái hệ thống này lên cúng bái nữa ấy chứ.
[...] Hệ thống càng nhìn ký chủ vừa được chọn vừa nghi ngờ nhân sinh, trong những năm làm hệ thống của nó chưa gặp qua một ký chủ nào như vậy. Nó mở bảng trạng thái của ký chủ lần này lên kiểm tra.
[Tên: Ngu Lan.
Tuổi: 26...]
Sơ yếu lý lịch của Ngu Lan không có một chút nào cả, hệ thống nghi ngờ nhân sinh nhìn bảng trạng thái rồi lại nhìn xuống tôi.
"Hệ thống." Tôi mỉm cười nhìn nó đang ngơ ngác: "Tao sẽ được chuyển đến thế giới như thế nào vậy? Có thể cho tao biết thế giới đó có những gì được không vậy?"
Hệ thống não nề chấp nhận số phận trả lời: [Chúng ta sẽ đi cứu rỗi những nữ phụ ác độc, chỉ cần cô cứu rỗi được những người có trong danh sách hệ thống thì cô sẽ được quay trở lại thế giới ban đầu.]
"Ồ! Vậy thì còn chần chừ gì nữa, cho tao làm nhiệm vụ ngay đi." Tôi hào hứng như một đứa trẻ.
Thú thật thì tôi đã có một mong muốn là được xuyên vào những bộ truyện mà mình từng đọc, thứ nhất là để giải cứu những người tôi thấy là không nên có một cuộc đời bi thảm như vậy, thứ hai là để giúp mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn.
Tôi chắc chắn mình làm được.
Chỉ là sau khi được hệ thống vận chuyển đến địa điểm làm nhiệm vụ đầu tiên thì tôi lại muốn rút lui rồi.
Người đầu tiên tôi phải cứu rỗi là Tố Mãn, ác nữ kiên luôn cả vai Bạch Nguyệt Quang của nam 9.
Hệ thống vứt xuống cho tôi một cái điện thoại: [Chúc ký chủ may mắn, đây là thứ tôi có thể cung cấp cho cô ở hiện tại, hãy cố gắng hoàn thành nhiệm vụ nhé, ký chủ thân yêu.]
Nó biến mất, để lại tôi đứng giữa phim trường ngẩn ngơ nhìn lên không trung.
Updated 33 Episodes
Comments
Zheng 月亮
Đó cũng là ước muốn của tui, có thật nhiều tiền làm phú bà bao nuôi trai trẻ, chẹp chẹp nghĩ thôi là thấy nước miếng chảy tùm lum
2025-12-30
0
Tiểu Morax
trời ạ, đi kiểu gì mà gặp tai nạn vậy 🥹 chuyện buồn mà qua cách diễn đạt của t/g, tui lại thấy nó giống chuyện hài dễ sợ 🤣
2025-12-22
0
◷𝓜𝒾𝓃⋆
sao mà tai nạn nghe đáng sợ quá vậy, không biết hiện trường ra sao chứ nghe thôi đã thấy lạnh sống lưng🥺
2025-12-22
0