_______________________
Phòng chờ V.I.P - Khách sạn SP
"Lâm tiểu thư, cô vào chờ chút nhé!"
Lâm Tuyết Sơ cởi kính:"Anh ấy khi nào thì xong?"
Trợ lý Bạch mỉm cười:"Sếp tổng sắp xong rồi ạ! Ngài ấy đã chuẩn bị sẵn thức ăn cho cô, mời cô vào!"
"Cảm ơn."
Lâm Tuyết Sơ bước vào trong. Đi thẳng về phía bàn ăn, mùi thức ăn thơm lừng vẫn còn nóng tỏa khắp căn phòng chờ.
Cô khẽ thở dài ngồi xuống ghế, mở điện thoại lên. Không có thông báo mới, liền úp xuống lại.
"Lâm tiểu thư, thử món súp nấm tuyết này nhé! Là ngài ấy đích thân nấu cho cô đấy ạ!" Trợ lý Bạch bưng tới đặt xuống trước mắt cô một chén súp nhỏ
"Anh ấy thật biết cách dỗ tôi!"
Lâm Tuyết Sơ mỉm cười, cầm thìa lên bắt đầu thưởng thức từng muỗng nhỏ
Cạch!
"Anh đương nhiên biết cách dỗ em rồi." Đế Lam Trạch đi vào
Những người trong phòng biết ý cũng liền rời đi.
Lâm Tuyết Sơ đặt thìa xuống, đứng lên ôm chầm lấy hắn.
"Nhớ anh lắm!"
Đế Lam Trạch cũng vòng tay ôm lấy cô ta:"Thế còn đi nữa không?"
Lâm Tuyết Sơ chỉ cười:"Haiz, vừa về đã chất vấn?"
Hắn cong môi, hạ thấp giọng cưng chiều:"Hai năm không gặp, em ốm đi rồi."
"Em phải giảm cân để vào vai đấy! Anh có xem bộ phim mới của em chưa?"
Đế Lam Trạch đưa cô ta sang bàn ăn, cẩn thận kéo ghế cho cô ta ngồi xuống.
"Đã thuộc cả thoại của em rồi."
Lâm Tuyết Sơ bật cười:"Đế tổng bận rộn mà cũng có thời gian à?"
"Anh luôn dõi theo em mà, thời gia qua vất vả lắm nhỉ?"
Hắn ngồi xuống cạnh cô ta, ân cần đút súp cho cô.
"Ưm, Lam Trạch, em không vất vả, vì nghĩ đến anh đấy!"
"Sau này đừng đi nữa, được không?"
Hắn có chút làm nũng, ánh mắt mong chờ.
Lâm Tuyết Sơ đưa tay lên vuốt ve má hắn:"Anh biết là không được mà!"
"Anh chỉ nói vậy thôi, nhưng hai năm không gặp...em còn định sẽ rời đi bao lâu nữa?"
Lâm Tuyết Sơ buông tay:"Thời gian này em dành cho anh mà! Sẽ không đi sớm đâu!"
"Em đã hứa rồi đấy! Thời gian này là dành cho anh!"
"Đương nhiên rồi! Yêu anh nhất!" Lâm Tuyết Sơ hôn chụt một cái lên má hắn, xem như dỗ dành
"Được!"
...----------------...
Trời đã chập tối.
Nhuận Đài khoác tay Hứa Phi Phi cùng đi vài vòng quanh khách sạn. Lúc nảy ăn buffet trong sảnh tiệc Mạn Na đã bị đau bụng, nên không thể cùng đi được.
Uống thuốc xong liền ngủ say nên hai người mới rủ nhau xuống dưới cho khuây khỏa.
"Phi Phi, nghe nói phía trên sân thượng có hồ bơi và sảnh tiệc lớn, hai chúng ta lên đấy đi!"
"Được, lên đó hóng gió mát!"
Phía trên sân thượng.
Tầng thượng của nhà hàng vốn chỉ dành riêng cho những vị khách VIP đặc biệt, vì vậy không gian vô cùng yên tĩnh và thưa thớt bóng người. Lúc này, dường như chẳng có ai ngoại trừ hai cô gái. Thế nhưng hôm nay, nơi này lại được bài trí một cách lộng lẫy và duy mỹ lạ thường, tựa như một lễ đường cổ tích đang chờ đợi hoàng tử và công chúa xuất hiện.
Hứa Phi Phi cùng Mạn Na khẽ dời bước sang một chiếc bàn trống ở góc khuất. Vốn dĩ họ chỉ định lên đây để ngồi lộng gió, ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao, nào ngờ lại vô tình sắp được chứng kiến một màn cầu hôn vô cùng đặc sắc.
Đúng tám giờ tối, bóng dáng cao lớn của Đế Lam Trạch đã xuất hiện trên sân khấu. Anh đứng đó, thâm tình và kiên nhẫn chờ đợi cô gái của cuộc đời mình.
Còn phía dưới phòng, Lâm Tuyết Sơ cũng vừa được trang điểm và làm tóc xong. Trên người cô ta là một chiếc váy kiểu dáng thanh lịch, nhẹ nhàng. Nhưng ngay khi vừa định bước đi, chiếc điện thoại trên tay bất chợt vang lên tiếng tin nhắn.
.......
"Cậu xem kìa, người đàn ông đó... chẳng phải là quá đẹp trai rồi sao?" Mạn Na chăm chú nhìn về phía sân khấu, khẽ trầm trồ.
"Phải đó, nhưng nhìn kỹ... tớ cứ thấy anh ta trông quen mắt thế nào ấy."
Hứa Phi Phi cũng đang dán chặt mắt vào bóng lưng thẳng tắp kia, trong lòng dấy lên một cảm giác mơ hồ.
Cạch!
Cánh cửa tầng thượng một lần nữa mở ra, Lâm Tuyết Sơ bất ngờ bước vào. Thướt tha trong chiếc váy kiểu nhẹ nhàng, cô ta ngơ ngác nhìn quanh, đôi mắt long lanh đầy vẻ kinh ngạc trước khung cảnh lộng lẫy xung quanh.
Đế Lam Trạch dịu dàng mỉm cười, anh tao nhã đưa bàn tay mình về phía cô, dắt cô bước vào chính giữa sân khấu ngập tràn ánh đèn ấm áp.
"Anh... tất cả những thứ này là do anh chuẩn bị sao?"
"Phải, đều là những thứ em thích nhất."
Lâm Tuyết Sơ cảm động, lao vào ôm chầm lấy anh: "Cảm ơn anh, Lam Trạch!"
Đế Lam Trạch khẽ đẩy cô ra, ánh mắt đong đầy sự nghiêm túc và thâm tình. Anh từ tốn quỳ một gối xuống, mở hộp nhẫn kim cương lấp lánh trước mặt cô: "Sơ Sơ, chúng ta bên nhau đã tám năm rồi. Anh thực lòng muốn mối quan hệ này gắn kết hơn nữa. Anh muốn em trở thành người bạn đời, người cùng anh đi qua hết giông bão để đi đến cuối cuộc đời này. Lấy anh nhé."
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với ánh mắt tràn ngập mong chờ của Đế Lam Trạch, gương mặt Lâm Tuyết Sơ lại thoáng hiện lên sự do dự. Bàn tay đang được anh nắm lấy cũng vô thức rụt nhẹ về sau.
"Anh... chuyện này..."
Reng... Reng... Reng...
Đúng lúc căng thẳng nhất, chiếc điện thoại trên tay cô ta đột ngột reo vang. Lâm Tuyết Sơ như bắt được phao cứu sinh, vội vã rút hẳn tay mình ra khỏi tay anh để nghe máy.
Góc bên này, Hứa Phi Phi và Mạn Na cũng hồi hộp thay cho nhân vật chính. Sao bầu không khí lại trở nên gượng gạo và kéo dài đến mức này chứ?
Ngắt máy, Lâm Tuyết Sơ bước lại gần anh, thanh âm có chút gấp gáp, gượng gạo: "Lam Trạch à, em... em không thể đồng ý chuyện này được!"
Đế Lam Trạch sững sờ. Nhưng anh không vội đứng lên, đôi tay vẫn cố chấp níu lấy tay cô gái mình yêu: "Tại sao vậy? Anh đã làm điều gì khiến em không vừa ý sao, có phải em không thích nơi này, cách bài trí này của anh?"
"Không phải, em rất vui! Nhưng anh nhìn xem... sự nghiệp của em đang trên đà phát triển, sắp tới em còn được đề cử giải Ảnh hậu nữa. Em không thể lập gia đình vào lúc này được!"
Trợ lý Bạch đứng gần đó thấy tình hình bất ổn liền vội vàng can ngăn: "Lâm tiểu thư, cô yên tâm đi! Thời buổi này nghệ sĩ kết hôn bí mật đâu có phải chuyện gì xấu. Vả lại, sếp tổng của chúng tôi cũng đâu phải người trong giới giải trí..."
Đế Lam Trạch khẽ giơ tay lên, cắt ngang lời người trợ lý. Cậu ta lập tức biết ý mà ngậm miệng.
"Anh hứa sẽ không làm cản trở bước đường của em..." Anh trầm giọng.
"Không phải đâu! Lam Trạch à, cuộc gọi vừa rồi là thông báo em đã trúng tuyển rồi! Em đã đậu vai diễn đó rồi! Là phim của đạo diễn Hạn đó! Anh biết rõ em vô cùng hâm mộ và muốn được đóng phim của anh ấy từ lâu rồi mà!"
Đế Lam Trạch hơi nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu xen lẫn chút tổn thương: "Ý em là sao? Em đi thử vai từ lúc nào?"
"Hôm qua..." Cô ta khựng lại, chột dạ.
"Hôm qua? Tại sao lại là hôm qua?"
"Em... em..."
"Tuyết Sơ, anh chưa bao giờ ngăn cấm em theo đuổi ước mơ. Nhưng chẳng phải chính em đã nói sẽ để trống lịch ngày hôm nay để ở bên anh sao?"
"Thật ra em cũng không nghĩ bản thân sẽ đậu... nên mới..."
"Giờ đậu rồi, em định thế nào? Lại bỏ đi nữa sao?"
Lâm Tuyết Sơ nắm lấy tay anh phân bua: "Trạch à, em không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này được!"
"Hai năm qua, anh và em không hề gặp nhau lấy một lần. Chúng ta yêu nhau tám năm, nhưng thời gian thực sự ở cạnh nhau chỉ vỏn vẹn có bốn năm thôi. Bây giờ... em vẫn muốn rời xa anh?"
"Lam Trạch, em yêu anh, đương nhiên em muốn ở bên anh chứ! Có điều... em cũng phải hoàn thành ước mơ của đời mình!"
"Vậy còn anh thì sao?" Giọt nước mắt uất nghẹn cuối cùng cũng lăn dài trên gương mặt của người đàn ông quyền lực.
Hứa Phi Phi ở đằng xa chợt ngẩn người. Cô nhớ ra rồi! Người đàn ông đang quỳ gối kia chính là Đế Lam Trạch, bạn thân của anh trai cô, và cũng là một nhân vật có máu mặt, thét ra lửa tại nước Sở!
Lâm Tuyết Sơ quay mặt đi, né tránh ánh mắt của anh: "Phải! Em đã đợi rất lâu mới có được cơ hội này, em tuyệt đối sẽ không buông tay!"
"Em đã từng hứa sẽ ở lại bên anh mà?"
"Đây đâu phải lần đầu tiên em thất hứa, anh bỏ qua cho em lần này nữa không được sao?"
Đế Lam Trạch bật cười chua chát, bàn tay siết chặt lấy hộp nhẫn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch: "Anh đã lên kế hoạch cho ngày hôm nay từ rất lâu. Tại nơi mà em thích nhất, dưới bầu trời mà em yêu nhất, anh muốn dành cho em một buổi tối trọn vẹn. Em muốn bước lên đỉnh vinh quang, anh sẵn sàng đứng phía sau che mưa chắn gió, ủng hộ mọi việc em làm. Nhưng còn em..."
"Đế Lam Trạch, bên nhau tám năm rồi mà anh vẫn không hiểu em sao?"
"Anh thấy mình sắp không còn hiểu nổi em nữa rồi..."
Lâm Tuyết Sơ vội vàng nhào vào lòng ôm lấy anh dỗ dành: "Chỉ một lần này nữa thôi mà, em hứa lần sau nhất định sẽ đồng ý..."
"Lâm Tuyết Sơ, em xem anh là cái gì hả?"
"Em yêu anh, nhưng mà..."
Anh dứt khoát đẩy cô ta ra, động tác vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát đến lạnh lùng: "Là em chọn từ bỏ anh trước. Em còn nhớ lý do vì sao ngày trước hai ta phải xa nhau không?"
Cô ta đứng hình.
"Em và anh đã cùng nhau sang Pháp. Ước mơ ban đầu của em là trở thành nhà thiết kế, nhưng rồi em lại bỏ dở giữa chừng, bỏ lại anh một mình cô độc ở nơi đất khách quê người để chạy theo một tham vọng khác."
"Nhưng anh vẫn không hề trách em... Anh đã đứng ở phía sau, lặng lẽ chờ em suốt bốn năm trời."
Cô ta cúi đầu, xoay mặt đi nơi khác: "Em xin lỗi."
"Đừng đi nữa được không? Lần này... em chọn anh một lần đi, có được không?" Anh hạ mình, níu kéo trong vô vọng.
Lâm Tuyết Sơ lùi lại một bước, giữ khoảng cách: "Xin lỗi... Lam Trạch, em xin lỗi anh..."
"Nếu hôm nay em bước đi, hai chúng ta sẽ chấm dứt." Anh nhìn thẳng vào mắt cô ta, ánh mắt kiên định đến đáng sợ.
Lâm Tuyết Sơ khẽ cắn môi. Cô tin rằng anh chỉ đang hờn dỗi nên mới nói lời chia tay, anh yêu cô như vậy, tuyệt đối không thể buông bỏ được.
"Giờ em phải đi ngay, khi nào tới nơi em sẽ gọi cho anh."
Nói rồi, cô ta vội vã quay lưng bỏ chạy. Đế Lam Trạch nhanh như cắt chộp lấy cổ tay cô ta kéo ngược trở lại: "Lâm Tuyết Sơ, đây là quyết định cuối cùng của em?"
"Lam Trạch à, em thực sự không còn thời gian nữa rồi!"
Cuối cùng, cô vẫn tàn nhẫn gạt tay anh ra, một mực bỏ mặc anh lại phía sau.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Nhuận Đài ngồi trong góc khuất khẽ sụt sịt lau nước mắt, cứ ngỡ mình vừa xem xong một bộ phim tình cảm bi kịch.
Trong khi đó, Phi Phi lại chăm chú quan sát người đàn ông đang đứng một mình giữa sân khấu rực rỡ kia. Anh như một bức tượng đá chết lặng, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng và vô hồn.
"Đợi anh ta rời đi rồi chúng ta xuống." Phi Phi khẽ dời tầm mắt sang hướng khác, thở dài một tiếng.
_______________
Updated 45 Episodes
Comments