Chương 2: bất lực

Thịnh Hoài Phong châm điếu thuốc, ngồi trên cao nhìn xuống dưới, tây trang thẳng thướm hoàn toàn trái ngược với tầng người loã lồ đang quấn lấy nhau.

Trong khu biệt thự hoàn toàn tách biệt và an ninh cẩn mật, những người bên dưới tha hồ vui chơi.

Rượu bia, chất kích thích,... họ dùng không sót thứ gì. Từng âm thanh khiến cho người khác đỏ mặt tía tai vang lên.

Chẳng ai kìm nén, họ phóng túng, phát ra hết những d.ục vọng của bản thân.

Mùi thơm của thức ăn, của những chai rượu được ủ hơn chục năm và mùi hoan ái tràn ngập khắp nơi khiến cho bất cứ ai khi đặt chân vào cũng đều sững sốt.

Nam nữ, nam nam, nữ nữ... họ như những con rắn quấn lấy nhau bất chấp.

Người đàn ông ngồi trên cao đưa mắt phượng nhìn xuống, điếu thuốc trên tay chỉ vừa rít được vài hơi thì liền bị dập tắt.

Hắn cứ lặp đi lặp lại hành động đó.

Đôi mắt tĩnh lặng chẳng đoán được suy nghĩ khiến cho người ta vừa tò mò vừa sợ hãi không dám đến gần.

Hắn chỉ đơn giản là ngồi nhìn, như thể cuộc vui này không hề liên quan đến hắn vậy.

''Này, Thịnh thiếu tổ chức bữa tiệc nhưng sao lại... '' - Một kẻ tò mò sau khi đã chơi chán chê liền tiến đến ngồi lên ghế sofa cạnh hồ bơi và hỏi thầm người ngồi bên cạnh.

Lời nói của gã nhanh chóng bị đối phương cắt ngang, giọng nói của người đó có chút gấp gáp:

''Đừng có nói lớn, kẻo tự chuốc hoạ vào thân đấy''.

Nhìn thấy kẻ đang định hỏi thêm nuốt một ngụm nước bọt, người này mới kiên nhẫn giải đáp thắc mắc:

''Thịnh thiếu này... rất ghét bị chạm vào người, nhưng bro cũng biết đàn ông tuổi tráng niên thì nhu cầu rất cao. Thú vui của hắn là nhìn người khác chìm trong khoái lạc ''.

''Hả, điều này... cũng được sao? ''.

''Trên đời này đâu thiếu những chuyện lạ lùng? ''.

Thịnh Hoài Phong vuốt ngược mái tóc màu xám tro ra phía sau, điếu thuốc trong tay bị hắn ném vào ly rượu vang vừa mới rót.

Trong ánh mắt lộ ra tia mất hứng thú, hắn đứng lên rồi đi vào trong, bỏ mặt đám người đang hưởng thụ khoái lạc nhân gian.

Người đàn ông nhìn chú chó Golden lông vàng bóng mượt, tiện tay vuốt ve cái đầu to của nó một cái, phía sau lưng liền truyền đến tiếng cười nhạt:

''Quả nhiên chỉ có người là cậu không chạm vào được, còn những thứ khác thì không nhỉ? ''.

Ánh mắt của hắn liếc về hướng phát ra âm thanh, dường như đã biết kẻ đó là ai, hắn không đáp lại mà chỉ để cho đối phương lên tiếng.

Gã đàn ông tiến đến gần hắn, nhìn chú chó đang ve vẫy đuôi đầy vui vẻ, đôi mắt đào hoa cong cong, môi mỏng nhếch nhẹ. Tiếp đó gã tiến về phía bức tranh được treo trên tường cảm thán ngắm nhìn rồi lại nói sang chuyện khác:

''Có muốn thử một lần không? ''.

Thịnh Hoài Phong đứng lên, lười biếng đáp lại:

''Quản nhiều quá rồi đấy, Phí Nam Độ ''.

Gã đàn ông bị gọi thẳng tên trong mắt chẳng có tý tức giận nào mà còn vui vẻ cười một cái, bả vai nhún nhẹ:

''Nếu không hứng thú thì thôi vậy ''.

Thực tế không phải hắn không thử, mà là đã thử rồi nhưng cảm giác khó chịu liền lập tức ập đến.

So với kẻ thay bạn giường hằng ngày như Phí Nam Độ thì Thịnh Hoài Phong chỉ có thể nhìn người khác hành sự để giải toả nhu cầu của bản thân.

Việc này tuy đã được giấu đi nhưng những kẻ biết chuyện vẫn không ngừng cười cợt sau lưng hắn.

Một kẻ có tất cả nhưng lại không thể chạm vào phụ nữ, dù sinh lý hết sức bình thường nhưng không thể phát tiết.

Còn hơn cả bất lực.

Có kẻ từng nửa thật nửa đùa trêu hắn sao không thử làm với đàn ông, kết cục là không chỉ tên đó mà cả gia đình cũng bị liên luỵ.

Thịnh Hoài Nam ăn chơi lêu lỏng nhưng nhà họ Thịnh chống lưng, bất cứ việc làm nào của hắn cũng có người phía sau dọn đường.

Gương mặt hắn điển trai, mang lại cảm giác hoà nhã nhưng nội tâm hắn méo mó đến mức khiến người khác rợn người.

Thủ đoạn thì thời gian sẽ trả lời.

''Vài ngày sau tôi sẽ tổ chức tiệc săn bắn ở đảo tư nhân, tham gia chứ? '' - Phí Nam Độ lên tiếng.

Hắn không trả lời, gã liền nói thêm:

''Đó là hòn đảo biệt lập, cách đây 10 năm, chú tôi còn để lại những kẻ muốn tuyệt giao với xã hội lên đó để sống. Thỉnh thoảng tôi đến biệt phủ để nhìn ngắm bọn người rừng ấy bằng kính thiên văn... cũng thú vị lắm ''.

Phí Nam Độ gương mặt tà quái kể về trải nghiệm của bản thân.

Hai kẻ này... quả nhiên thân thiết với nhau đều có lý do.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play