Chương 3: Chọn con dâu

“…Nếu không…. Hậu quả cô tự biết”

Hồ Ngọc Bích lạnh giọng mà cảnh cáo cô. Sau đó đóng mạnh cửa ra ngoài. Buổi tiệc này bà vốn không muốn đưa Khương Khả Nguyệt đi nhưng thiệp mời Âu gia đã liệt kê tên của những người được mời.

Khương Khả Nguyệt rất lo lắng vì đây là buổi tiệc đầu tiên cô tham gia. Dù Khương gia cũng thường có tiệc nhưng cô chỉ được ở nhà sau rửa chén, sau khi tiệc tàn một mình cô phải dọn dẹp đến nửa đêm.

Cô rất sợ bị họ đánh nên trong lòng cũng rất sợ hãi. Cô nhìn quanh căn phòng vừa ngưỡng mộ lại rất ghen tị với Khương Uyển Dư. Quần áo cô ấy mặc 1, 2 lần liền bỏ đi, trên người quần áo lúc nào cũng đẹp đẽ và ấm áp.

Mà cô chỉ có vài bộ quần áo, không bộ nào là lành lặn, đầy những vết khâu.

Cuối cùng cô chọn lấy một chiếc váy đen bằng nhung dài chạm đất. Cổ lọ cao, tay áo voan bồng dài đến cổ tay. Phần trên áo được đính kết một số chi tiết mạ vàng. Đây là chiếc váy ít ỏi trong phòng có thể che đi những vết sẹo trên người cô.

Dáng người của Khương Khả Nguyệt cũng rất cao. Cô cao 1m70, ngũ quan xinh đẹp. Cô chỉ búi tóc lên cho gọn gàng như hàng ngày, gương mặt cũng không trang điểm gì, chân mang đeo giày búp bê mà Khương Uyển Dư đã vứt ở góc phòng đó bị xước nhẹ ở thân giày.

Cô bước xuống cùng lúc với Khương Uyển Dư, ai ai cũng hết lời khen ngợi. Hồ Ngọc Bích còn tự tay đeo cho cô ta một sợi dây chuyền kim cương. Cả người cô phát phát tựa một nàng tiên mà Khương Khả Nguyệt lại bị bọn họ chê cười

Khương Uyển Dư mỉm cười mỉa mai

“Ây dô. Đồ cũ của tôi bỏ đi thật xứng với chị đấy. Nhưng mà chị đi theo mới làm nổi bật được sự xinh đẹp và sang trọng của tôi. Hôm nay tôi vui, bộ đồ giẻ lau này tặng chị luôn đó.”

Khương Khả Nguyệt mím môi im lặng không nói gì. Đến khi ra xe, Khương Uyển Dư chê Khương Khả Nguyệt trên người có mùi hôi liền không cho cô lên xe. Khương Chấn và Hồ Ngọc Bích liền bảo cô ra xe sau đi cùng xe với vệ sĩ.

Khương Khả Nguyệt không nói gì chỉ cúi đầu rồi quay người lại chiếc xe đỗ phía sau.

Đoàn xe lần lượt lăn bánh.

Không khí tại Âu gia vô cùng náo nhiệt, người người ra vào tắp nập.

Âu Hoàng Minh Viễn tay ôm lấy eo của Triệu Bạch Liên vô cùng tình cảm. Dù cho họ đã bước sang độ tuổi ngũ tuần nhưng vẫn không che giấu được sự uy nghi và nhan sắc khuynh đảo một thời.

Việc đón tiếp khách mời đã có thuộc hạ ra mặt, bọn họ chỉ lặng lẽ ở một góc theo dõi từng dòng người bước vào.

“Ông xã, hôm nay thật sự không cần mời gia đình anh Cảnh Sâm và Trần Quân sao?”

“Không cần, bọn họ đang đi du lịch, còn nói chọn địa điểm tổ chức hôn lễ cho Huyền My và Tuấn Vũ. Xong chuyện này anh cũng đưa em đến”

Triệu Bạch Liên nghe thấy thì cười vui vẻ

“Hai đứa nhỏ đó yêu rồi lại chia tay rồi lại tái hợp… hành hạ nhau đau đớn tận tâm can mới chịu kết hôn”

“Không sao, tuổi trẻ mà. Huyền My tốt như vậy, lại yêu Tuấn Vũ nhiều năm như vậy. Lạnh lẽo như tảng băng cũng phải tan chảy”

Triệu Bạch Liên nghe thấy giọng cũng có chút trách nhẹ

“Thằng bé chẳng phải vì câu nói muốn thiết lập lại nền móng Tam đại gia tộc thống lĩnh kinh tế của anh và anh Sâm nên mới cố gắng đến vậy sao?

Cố gắng nhiều năm như vậy đạt được thành tựu mới chấp nhận đoạn tình cảm với Huyền My. Thật là có chí khí, đúng là cháu trai anh”

Âu Hoàng Minh Viễn nghe thấy thì cười rất vui vẻ. Mấy đứa trẻ này quả thật rất có chí khí. Lúc này Triệu Bạch Liên mới quay sang nhìn anh

”Chúng ta đi cũng ít nhất 2 tháng. Anh bỏ lại nhóc Thiên một mình có ổn không?”

“Con trai của chúng ta chưa bao giờ làm anh thất vọng”

Âu Hoàng Minh Viễn vừa nói ánh mắt không che giấu được niềm tự hào.

Năm năm trước anh đã rút lui trao quyền hành lại cho Âu Hoàng Thiên Khải. Trừ những lúc cực kỳ khó khăn cần nhờ anh ra tay thì cậu chưa từng mở lời. Anh chính là bản sao hoàn hảo của Âu Hoàng Thiên Khải.

Mặc dù bộ ba nền móng kinh tế được thiết lập đó là Âu Hoàng Thiên Khải - Trần Âu Tuấn Vũ - Cố Thần. Nhưng nói công tâm, về tài năng và năng lực lãnh đạo, Thiên Khải có phần ưu tú hơn cả Âu Hoàng Minh Viễn.

Âu Hoàng Thiên Khải Một lòng vùi đầu vào công việc anh chưa từng có tin đồn tình ái với bất cứ ai. Triệu Bạch Liên thấy vậy liền ngỏ lời muốn chọn vợ cho anh. Anh không từ chối im lặng cho mẹ mình quyết định. Anh không muốn kết hôn, mẹ anh chọn ai cũng vậy. Coi như nuôi thêm một người trong nhà không cần để tâm.

Nhưng nguyên nhân cũng một phần anh rất thương Triệu Bạch Liên. Nhưng thấy cô rơi nước mắt anh không nỡ, đều nghe theo tâm ý bà.

Nói là chọn nhưng ngày hôm nay cũng chỉ là hình thức vì Triệu Bạch Liên đã sớm chọn được con dâu của mình. Hôm nay chỉ là kiểm tra thôi.

Nhìn thấy khách mời đã đến đông đủ, Âu Hoàng Minh Viễn cầm mic phát biểu đôi câu. Nhân sinh thần của anh nên mới tổ chức buổi tiệc này. Bọn họ sau đó đều vỗ tay không ngớt.

Biệt phủ nhà Âu gia rất rộng, khách mời dù được mời khá đông nhưng đứng cách nhau một khoảng khá xa.

Các cô gái ai nấy cũng như những nàng công chúa xinh đẹp tuyệt trần, váy áo lộng lẫy như một buổi tiệc hoàng gia.

Khương gia lúc này cũng đã đến, thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Khương Uyển Dư cao ngạo mà bước vào vì cô ta biết mình chắc chắn sẽ là tâm điểm của buổi tiệc này.

Khương Chấn và Hồ Ngọc Bích đi chào hỏi một số người quen ở đây nên để lại Khương Uyển Dư và Khương Khả Nguyệt.

Trước khi đi, Khương Chấn còn không quên cảnh cáo Khương Khả Nguyệt

“Mày dám làm chuyện gì mất mặt tao thì đừng trách”

Sau khi hai người họ rời đi, những vị tiểu thư khác cũng bước đến. Họ là bạn học của Khương Uyển Dư. Một trong số đó nhìn thấy Khương Khả Nguyệt liền lên tiếng mỉa mai

“Ai đây, con chị bần tiện của cậu à Uyển Dư?!”

Uyển Dư cũng góp vui

“Đúng vậy, mang theo chị ta thật xấu hổ quá”

“Tớ nhớ chiếc váy này cậu mặc vào năm ngoái nhỉ? Cậu mặc rất đẹp… chỉ là… có con vịt xấu xí nghĩ rằng mình khoác bộ lông trắng liền biến thành thiên nga đấy”

“Hihi”

Bọn họ đều hùa nhau bắt nạt Khương Khả Nguyệt, cô chỉ biết cúi đầu không dám phản kháng. Dù gì cô nói gì cũng là sai, làm gì cũng sai, mà kết cuộc cô vẫn bị Khương Chấn đánh đập.

Khương Khả Nguyệt nhỏ giọng nói với Khương Uyển Dư

“Chị qua bên kia ngồi”

Khương Uyển Dư nhìn sang hướng cô chỉ thì phẩy tay đuổi như đuổi tà

“Biến đi”

Khương Khả Nguyệt xoay người đi đến một băng ghế ở góc khuất mà ngồi xuống. Cô cảm thấy thật lạc lõng. Nhưng cô cũng rất cảm ơn buổi tiệc này vì nhờ có nó mà hai tuần nay cô không bị Khương Chấn đánh đập vì ông ta bận chuẩn bị cho Khương Uyển Dư làm gì còn thời gian làm khó cô. Còn có thể không làm việc mà ngồi một chỗ ngắm nghìn khung cảnh diễm lệ này.

“Nơi này thật đẹp quá”

👉🏻👉🏻👉🏻❤️❤️❤️

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Mắt cá thì mãi là mắt cá, trân châu thì mãi là trân châu, có dát vàng lên mắt cá cũng chẳng biến thành trân châu được đâu. Rồi "con vịt xấu xí" lại hoá thiên nga trắng bay lên cành cao làm phượng hoàng cho mấy người ganh tị nổ mắt chơi/Proud//Proud/

2026-02-19

3

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play