Thẩm Viên Hiên khệnh khạng bước đi trong rừng trúc. Cảm giác có cái gì đó vướng víu giữa hai chân vẫn khiến y chưa quen lắm, thi thoảng lại phải dừng lại chỉnh đốn trang phục một chút.
"Hệ thống, ngươi xem, dáng đi của ta đã đủ chuẩn công chưa? Hay là nhìn giống bị trĩ hơn?"
[Hệ thống 007]: ...Ký chủ vui lòng tập trung vào nhiệm vụ. Đối tượng Tạ Dạ Huyền đang ở cách đây 200 mét về phía thượng nguồn con suối. Sát khí: Đang tăng cao. Tình trạng sức khỏe: 40%.
"40%? Thời cơ vàng đây rồi!"
Viên Hiên mắt sáng rực như đèn pha, y nhanh chóng quơ lấy mấy cành trúc khô, tướt lá rồi uốn thành một cái vòng đội lên đầu để ngụy trang. Chưa hết, y còn xé một mẩu vải trắng từ gấu áo, cắn ngón tay viết lên đó dòng chữ to tướng bằng máu.
"TU NHÂN BÁN THÂN, GIÁ RẺ NHƯ CHO, ƯU TIÊN MA TÔN"
Y hài lòng treo cái bảng lên cổ, rón rén bò lên một tảng đá lớn núp sau bụi cây rậm rạp nhìn xuống suối.
Phía dưới thác nước, một bóng hình cao lớn đang đứng giữa dòng nước xiết. Mùi máu tanh nồng lẫn với ma khí lạnh lẽo tỏa ra khiến cỏ cây xung quanh đều héo úa.
Đó là Tạ Dạ Huyền.
Dưới ánh trăng mờ ảo, làn da hắn trắng đến mức phát sáng, nhưng trên đó chằng chịt những vết sẹo mới cũ chồng chéo. Hắn đang cởi bỏ lớp chiến bào rách nát, để lộ bờ vai rộng vững chãi và vòng eo săn chắc không một chút mỡ thừa. Nước suối chảy tràn qua những múi cơ bụng như tạc tượng, lấp lánh như dát bạc.
Thẩm Viên Hiên nín thở, hai tay bấu chặt vào cành cây, nước miếng suýt thì chảy ra.
"Mẹ ơi... mình tả trong truyện là vóc dáng hoàn mỹ, không ngờ ngoài đời nó còn mlem gấp mười lần! Nhìn cái cơ lưng đó kìa! Á hi hi, con trai mẹ cực phẩm quá!"
Đúng lúc y đang mải mê quét radar thì Tạ Dạ Huyền bất ngờ xoay người lại.
Rào!
Hắn bước ra giữa dòng nước nông, hoàn toàn trần trụi phần thân trên. Viên Hiên trợn tròn mắt. Y tự nhủ.
"Phải nhìn xuống dưới! Phải check xem mình viết có đúng kích thước đại súng của nam chính không!"
Vì mải rướn người ra để soi cho rõ, cái cành cây già nua mà y đang bám vào bỗng phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Rắc!
"Ôi bỏ mẹ..."
Tùm!!!
Một tiếng động cực lớn vang lên. Viên Hiên không những ngã xuống nước mà còn rơi đúng ngay vị trí của Tạ Dạ Huyền...mới đau. Theo phản xạ của một kẻ sợ chết nhưng máu hủ nữ vẫn chiếm đại não, y quờ quạng lung tung và... chộp đúng ngay đùi của ma tôn để làm điểm tựa.
Không khí đông cứng lại trong 3 giây.
Tạ Dạ Huyền đứng bất động như tượng đá. Gân xanh trên trán hắn giật liên hồi. Hắn cúi đầu nhìn cái kẻ mặt mày lấm lem, đầu đội vòng lá trúc, cổ đeo bảng bán thân đang ôm chặt lấy chân mình.
Viên Hiên ngước mặt lên, cười hì hì, tay vẫn không buông.
"Chào... chào ma tôn đại nhân. Ngài tắm khuya thế? Có cần người kỳ lưng không? Hay là... kỳ chỗ khác cũng được? Ta làm miễn phí, khuyến mãi thêm dịch vụ mát-xa toàn thân!"
Tạ Dạ Huyền gằn giọng, sát khí khiến nước suối xung quanh sôi sùng sục.
"Ngươi... muốn chết thế nào?"
"Ấy, đừng nóng!"
Viên Hiên nhanh trí lồm cồm đứng dậy. Y cố tình ưỡn ngực, khoe ra cái yết hầu và bờ vai nam nhân mới toanh của mình.
"Ngài nhìn kỹ xem, ta là nam nhân! Chúng ta là đồng loại đó! Mà đồng loại thì nên... giao lưu phần cứng với nhau chút đỉnh chứ? Ta thấy của ngài... ừm, rất khá, rất hùng dũng!"
Nói đoạn, y còn cố tình liếc xuống phần dưới của Tạ Dạ Huyền một cái đầy ẩn ý rồi tặc lưỡi khen ngợi.
Tạ Dạ Huyền lần đầu tiên trong đời cảm thấy nhân sinh quan của mình sụp đổ. Hắn đã gặp qua hàng ngàn kẻ thù, đứa thì cầu xin, đứa thì chửi bới, nhưng chưa bao giờ gặp cái loại nhìn trộm mình tắm xong còn đòi... đọ hàng.
"CÂM MIỆNG!"
Tạ Dạ Huyền vung tay một cái, một luồng ma khí đen kịt hất văng Viên Hiên lên bờ cát. Y ngã chỏng gọng, cái bảng bán thân giá rẻ đập thẳng vào mặt.
Hắn bước lên bờ, khoác vội chiếc áo bào đen, thanh kiếm rỉ máu đã kề sát cổ Viên Hiên từ lúc nào.
"Nói! Ai sai ngươi đến đây sỉ nhục ta?"
Viên Hiên không hề sợ, trái lại còn nhìn vào lưỡi kiếm sắc lẹm rồi nhìn lên gương mặt điển trai đang nổi điên của hắn, thở dài một tiếng đầy phong tình.
"Dạ Huyền à, nếu ngài muốn dùng kiếm để đâm ta, ta thích ngài dùng cái kiếm khác của ngài hơn cơ... Đâm cái đó mới sướng, đâm cái này đau lắm!"
"..."
Hắn thề, nếu không phải vì thấy tên này hoàn toàn không có chút pháp lực nào, hắn đã băm y thành trăm mảnh từ giây đầu tiên. Nhưng sự biến thái của y quá mức chấn động, khiến một kẻ điên như hắn cũng phải... khựng lại để tiêu hóa thông tin.
[Hệ thống 007]: Cảnh báo! Độ phẫn nộ của Nam chính: 99%. Đề nghị ký chủ ngừng ngay hành vi kích dục nếu không muốn đăng xuất khỏi trái đất.
Viên Hiên lầm bầm.
"Ngươi thì biết cái gì, muốn chơi gay là phải mặt dày!"
Y ngước mắt nhìn Tạ Dạ Huyền, giả vờ rơm rớm nước mắt.
"Ta chỉ là một tu sĩ tội nghiệp bị người ta ruồng bỏ, thấy ngài cô đơn quá nên muốn tới bầu bạn thôi. Nếu ngài chê ta, vậy cứ giết đi! Giết xong nhớ ôm xác ta khóc ba ngày ba đêm như trong mấy bộ truyện ta hay coi... à mà thôi."
Tạ Dạ Huyền nhìn kẻ dưới chân mình, đột nhiên hắn cười lạnh, một nụ cười khiến da gà da vịt của Viên Hiên nổi hết lên.
"Muốn bầu bạn? Được. Ta sẽ không giết ngươi ngay. Ta sẽ mang ngươi về Vạn Ma Quỷ Khuyết, ném vào hầm tối, để xem lưỡi của ngươi còn cứng được bao lâu."
Viên Hiên nghe xong không những không sợ mà còn reo hò trong lòng.
*"Hầm tối? Sợi xích? Giày vò? Ôi trời ơi, đúng kịch bản SM mình thích rồi! Chơi luôn con trai ơi!"*
Y hớn hở đứng dậy, phủi bụi trên mông rồi tự giác đi đến bên cạnh Tạ Dạ Huyền.
"Đi thôi! Ngài dẫn đường hay để ta tự leo lên lưng ngài cõng đi cho tình cảm?"
"..."
Hắn thật sự bắt đầu hối hận vì đã không chém y ngay từ đầu.
Updated 36 Episodes
Comments
Hiểu Tinh Trần
thật sự là khi phụ nữ biến thành nam là có thể nói ra câu như này à🥲💔
2026-02-22
1
Giang Trừng
con sợ má rồi đó:)
2026-02-18
3
Giang Trừng
ko khác j bái thiến rình rập dân lành:)
2026-02-17
2