Tránh Ra!Cho Ta Chơi Gay!
Mạc Nhược Thu, biệt danh "mẹ kế giới tiên hiệp" đang vùi đầu vào đống bản thảo của bộ tiểu thuyết ăn khách "Cô Độc Kiếm Tôn .Tiếng bàn phím lạch cạch vang lên liên hồi trong đêm tĩnh mịch, nhưng nghe kỹ thì chẳng giống tiếng làm việc chút nào. Nó gõ nhịp nhàng, đều đặn và... lạnh lẽo y hệt tiếng gõ mõ tụng kinh.
Cạch! Cạch! Cạch!
Mỗi tiếng gõ là một nhát dao đâm vào tim nam chính. Cứ một chương mới ra đời là một lần Nhược Thu tụng cho cuộc đời của đứa con tinh thần thêm phần... bế tắc.
"Đoạn này cho Tạ Dạ Huyền giết sạch cả tông môn xong đứng dưới mưa máu cười điên dại... Ừm, ngầu thì ngầu thật, nhưng mà con ơi, mẹ viết mà mẹ cũng thấy cô đơn dùm con luôn á tròi!"
Nhược Thu thở dài, nhìn vào tấm hình minh họa nam chính Tạ Dạ Huyền do fan vẽ .Tóc đen như mực, đôi mắt đỏ rực sát khí, bờ vai rộng vững chãi và gương mặt lạnh lùng như tạc tượng. Cô tặc lưỡi, máu hủ nữ trong người trỗi dậy.
"Phí của giời! Đẹp trai thế này mà cứ đi giết người hoài. Phải chi có anh công nào bá đạo hơn tới đè nó ra, dạy cho nó biết thế nào là tình trai ấm áp thì có phải đời nở hoa không? Ước gì mình vô đó được, mình thề sẽ không để nó điên một mình!"
Vừa dứt câu đại nguyện, cái tủ quần áo gỗ ép mua thanh lý giá 200k ở góc phòng bỗng nhiên rung bần bật.
Rắc... rắc...
Cánh cửa tủ tự động hé mở, nhưng bên trong không phải là đống đồ ngủ lộn xộn hay mấy chiếc áo khoác chưa giặt, mà là một vùng xoáy hư không màu tím đen, kèm theo tiếng "Ting" khô khốc của hệ thống lỗi thời.
[Hệ thống 007: Tiếp nhận tâm nguyện của tác giả. Khởi động quy trình "Cải tạo Ma tôn".]
"Cái quái gì vậy? Đồ thanh lý mà còn khuyến mãi thêm hiệu ứng 4D xuyên không à? Shop nào làm ăn có tâm quá vậy nè?!"
Mạc Nhược Thu giật bắn mình, định chạy ra cửa phòng nhưng chân trái lại vướng vào dây sạc laptop.
[Vị trí xuyên không: Rừng trúc ẩn dật. Thân phận: Thẩm Viên Hiên. Lưu ý: Giới tính đã được điều chỉnh theo nguyện vọng thầm kín của ký chủ. Chúc ngài... chơi vui.]
"Khoan đã! Nguyện vọng gì? Toai là nữ mà!"
"Ít nhất cũng phải cho tôi mang theo cái sạc dự phòng chứ! Xuyên không mà không có điện thoại thì sống kiểu gì? Cứu với! Mẹ kế chưa muốn nhập vai đâuuuuu!"
Nhược Thu chỉ kịp hét lên một tiếng rồi cả người bị hút tọt vào cánh tủ.Căn phòng trọ trở lại vẻ tĩnh lặng như chưa hề có cuộc chia ly. Chỉ còn chiếc laptop vẫn đang sáng đèn với dòng bản thảo dang dở: Tạ Dạ Huyền đứng dưới mưa máu...
Cảm giác như bị bỏ vào máy giặt quay vòng 360 độ khiến cô chóng mặt muốn nôn mửa.
Khi ý thức quay trở lại, điều đầu tiên Nhược Thu cảm nhận được không phải là mùi mì tôm quá hạn trong phòng trọ, mà là mùi hương thanh khiết của lá trúc và tiếng suối chảy róc rách. Cô lờ mờ mở mắt, thấy vòm trời xanh ngắt xuyên qua những kẽ lá.
"Chết tiệt... mình xuyên thật rồi sao?Shop nào làm ăn uy tín vậy? Xuyên không miễn phí luôn à?"
Cô lồm cồm ngồi dậy, cảm thấy cơ thể này có gì đó... sai sai. Đầu tiên là tầm nhìn cao hơn hẳn bình thường, cứ như thể cô vừa được kéo chân cấp tốc vậy. Thứ hai là giọng nói lúc nãy mình hét lên nghe trầm thấp và có chút khàn khàn nam tính, hoàn toàn không phải tông giọng oanh vàng của một thiếu nữ thất nghiệp.
Nhược Thu nhìn xuống tay mình. Một đôi bàn tay thon dài, xương khớp rõ ràng, làn da trắng trẻo nhưng không hề có vẻ mềm mại của con gái. Cô mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt đơn giản, chất liệu vải thô nhưng sạch sẽ và cô chợt nhận ra bộ này trông quen quen...
"Thẩm Viên Hiên? Nhân vật này mình có viết à?"
Nhược Thu vò đầu bứt tai lục lại trí nhớ.
"À, nhớ rồi! Thẩm Viên Hiên là một nhân vật quần chúng mờ nhạt xuất hiện đúng hai dòng trong chương 10, được giới thiệu là một tu nhân ẩn dật, sống chết mặc bay, chẳng có vai trò gì ngoài việc làm nền cho cảnh vật thêm phần tiên khí"
"À, nhớ rồi! Thẩm Viên Hiên là một nhân vật quần chúng mờ nhạt xuất hiện đúng hai dòng trong chương 10. Được giới thiệu là một tu nhân ẩn dật, sống chết mặc bay, chẳng có vai trò gì ngoài việc... đứng nhìn nam chính đi ngang qua. Đậu xanh! Mẹ đẻ mà xuyên vào thì ít nhất cũng phải cho làm sư tôn bá đạo hay phản diện giàu nứt đố đổ vách chứ, sao lại là cái cột điện ven đường này?!"
Mạc Nhược Thu chợt nhớ ra lời hệ thống nói lúc nãy.
[Giới tính đã được điều chỉnh]
Tim cô đập thình thịch. Cô nhìn quanh quất, thấy bên cạnh có một bờ suối nhỏ trong vắt.
Nhược Thu lao tới như một mũi tên, soi mình xuống nước.
Phản chiếu trên mặt nước là một nam nhân trẻ tuổi, ngũ quan thanh tú, có chút lười biếng nhưng cực kỳ ưa nhìn. Quan trọng nhất là... y có yết hầu!
Nhược Thu run rẩy, đưa tay chạm vào vùng cổ. Cục xương nhỏ nhô lên khiến cô đứng hình mất 5 giây. Sau đó, một ý nghĩ táo bạo lóe lên, cô nhìn xuống phần dưới của bộ trường bào.
"Không lẽ..."
"Một giây... hai giây... ôi mẹ ơi!"
Mắt Nhược Thu trợn ngược, miệng há hốc thành hình chữ ô. Cô sờ tới sờ lui, vẻ mặt từ kinh hoàng chuyển sang ngây dại, rồi cuối cùng là một nụ cười gian xảo đến mức đáng sợ phát ra từ gương mặt của một nam thần.
"Ha... Ha ha ha! Có thiệt! Thành zai thiệt rồi! Ha ha ha!"
Tiếng cười của y vang động cả rừng trúc, làm mấy con chim trên cành giật mình bay tán loạn.
"Hệ thống, mày khá lắm! Làm con gái 15 năm chán rồi, giờ làm zai để đi cua zai thì còn gì bằng! Tạ Dạ Huyền ơi, con trai cưng của mẹ, anh tới đây! Để xem lần này ai đè được ai!"
"Chà, làm đàn ông cũng có cái khó riêng nhỉ? Cứ thấy vướng vướng sao ấy."
Y vừa lẩm bẩm vừa bắt đầu lục lọi trong túi áo. Chẳng có pháp bảo gì quý giá, chỉ có vài viên linh thạch thấp cấp và một cuốn sổ nhỏ.
Thẩm Viên Hiên (Mạc Nhược Thu) mở sổ ra, mắt sáng rực khi thấy đây là bản đồ của khu vực lân cận.
"Để xem, đây là vùng núi phía sau Vạn Ma Quỷ Khuyết... Ôi trời, đúng là sân sau nhà Tạ Dạ Huyền rồi!"
Theo cốt truyện gốc, hôm nay chính là ngày Tạ Dạ Huyền sau khi đại sát tứ phương sẽ về đây để tẩy trần và chữa trị vết thương. Đây là lúc hắn yếu nhất, cũng là lúc hắn điên loạn và dễ gần nhất.
Thẩm Viên Hiên xắn tay áo, gương mặt tràn đầy quyết tâm.
"Thay vì để hắn ngồi tự liếm vết thương một mình trong cô độc, mình phải mang đến cho hắn chút hơi ấm gia đình chứ nhỉ? Để xem nào, gặp ma tôn thì phải chào hỏi thế nào cho ấn tượng?"
Y chống cằm suy nghĩ. Quỳ xuống xin tha? Không, thế thì hèn quá. Chiến đấu? Thôi xin, y còn chưa biết dùng pháp thuật thế nào.
"Phải rồi! Phải dùng tuyệt chiêu con bò!"
"Dạ Huyền ơi, anh tới đây! Đừng sợ, anh không giết chú đâu, anh chỉ muốn... chơi gay với chú thôi!"
[Hệ thống 007]: Nhắc nhở ký chủ, mức độ biến thái của ngài đang vượt quá ngưỡng cho phép của một ẩn sĩ cao nhân. Vui lòng giữ liêm sỉ để tránh bị nam chính chém làm tám khúc ngay từ vòng gửi xe.
"Liêm sỉ có ăn được không? Có giúp ta đè được ma tôn không? Không thì dẹp đi nhé!"
Updated 36 Episodes
Comments
San LingYue (Lạc Viên)
@⪻𖣐𖤅⦉【TᕼIᖇᗪ ᖇᗴIᑕᕼ】⦊𖤅𖣐⪼ @✿°Myl-eow•sleep°ᶻ 𝘇 @Nya-Lee (Lê tổng) @sunshine🌥️ @Euherk @¿♧<winterin>♧¿ @𐙚 ݁˖˚♪ 𝄞₊⋆˚Uruky.✦₊⋆˚꩜。⋆𐙚 @✨Sunlight's ☀️ @✿Geminiጿ ዽ ኈ @_Лука_ @*.✧𓆩Cáo tên cá𓆪*.✧ @Nahehe🐧 @cận @Isovryn @seven Zô coi đê 🤡👽🥰
2026-02-27
3
Sư Vô Độ-Thuỷ Hoành Thiên
Là em thật à Thu ?😧😧😧
2026-02-28
1
Lục Trầm Uyên🌸
Bình thường người ta gõ phím để tạo ra siêu phẩm, còn chị Thu gõ phím như đang làm lễ siêu độ cho cuộc đời nam chính. Combo mẹ kế cộng thêm kỹ năng gõ phím kiểu tụng kinh này thì chắc chắn là chị đang niệm chú cho nhân vật chính sống không bằng chết rồi. Nghe tiếng phím mà tưởng đâu đang ở trong chùa, mỗi tội chùa này thờ thần ngược đãi!/Facepalm/
2026-02-23
3