Hai ngày trước khi Tuyết Nhi ra đi.
Rầm!
Tiếng bình hoa vỡ tan tành vang khắp phòng khách nhà họ Hoàng. Minh Hùng đứng đó, mặt đỏ phừng phừng, một tay vẫn ôm bẹn — chỗ đó vẫn còn nhức nhối.
"Khốn nạn! Mày bảo con nhỏ đó ngoan ngoãn, Hoàng!" Minh Hùng gào lên. "Nó suýt làm tao tàn phế! Nó đánh tao như điên!"
"Bình tĩnh, Hùng. Chắc nó hoảng quá thôi. Tuyết Nhi làm gì biết võ, nó là con gái nhà—" Hoàng chống chế.
"Nhà cái con khỉ!" Minh Hùng gầm.
"Nó khóa tay tao suýt gãy! Giờ nó mất tích, còn tiền tao đưa cho mày... tao đòi lại nếu tối nay mày không mang nó đến trước mặt tao!"
Ở góc phòng, bà Mỹ — bà nội, bà trưởng tộc kiêu ngạo của gia đình — nện gậy xuống sàn đánh cộp. Đôi mắt sắc lẻm nhìn Tuyết Lan — mẹ ruột Tuyết Nhi — đang đứng run rẩy ở góc phòng.
"Đồ con mất dạy!" bà Mỹ chửi.
"Được nuôi trong nhà lầu mà còn làm nhục gia đình bỏ trốn như con đĩ. Tuyết Nhi đúng là giống hư, y chang thằng cha nó ngày xưa! Vô dụng!"
"D-dạ, con xin lỗi mẹ... Tuyết Nhi có lẽ chỉ sợ thôi ạ," Tuyết Lan lí nhí.
"Sợ? Nó ranh mãnh thì có! Nhìn con gái mày đi, nó phá tan thương vụ lớn!" Bà Mỹ quay sang Hoàng. "Tìm nó bằng được. Lôi nó về, trói lại nếu cần! Đừng để nó mang theo thể diện gia đình!"
Trong khi đó, trên sofa bên kia, An Nhiên — con gái ruột của Hoàng, em kế Tuyết Nhi chỉ kém một tuổi — thản nhiên giũa móng tay. Khóe môi cong lên một nụ cười mỏng mà cô ta giấu sau màn hình điện thoại.
Tốt nhất là nó biến luôn đi, An Nhiên nghĩ thầm, khoái chí.
Bấy lâu nay, sự chú ý của Hoàng và Minh Hùng luôn đổ hết vào nhan sắc cổ điển của Tuyết Nhi. Nếu Tuyết Nhi không còn, An Nhiên sẽ trở thành tiểu thư duy nhất trong nhà này.
Đêm càng khuya, nỗi lo của Tuyết Lan càng không thể kìm nén. Bà biết con gái mình sẽ không thể sống sót một mình ngoài kia. Chỉ có một cái tên lóe lên trong đầu. Một người mà bà nhớ da diết, nhưng cũng sợ hãi tận xương vì vết thương quá khứ.
Hải.
Đứa con trai cả đã cắt đứt quan hệ với bà kể từ ngày bà quyết định lấy Hoàng. Tuyết Lan lén lút ra khỏi nhà, lái xe đến một chung cư ngoại ô.
Tay run rẩy, bà gõ cửa liên hồi.
Cạch.
Cửa mở, lộ ra Hải với mái tóc bù xù, vẻ mặt mệt mỏi. Mắt anh nheo lại sắc lạnh khi nhận ra ai đang đứng trước mặt.
"Mẹ?" Hải rít qua kẽ răng, giọng lạnh không một chút hơi ấm. "Mẹ đến đây làm gì? Mẹ không hạnh phúc trong lâu đài của ông Hoàng sao?"
"Hải... cứu mẹ..." Tuyết Lan nấc lên, bà không màng thể diện nữa. "Tuyết Nhi mất tích. Nó bỏ trốn khỏi khách sạn Minh Hùng. Nó có đến đây không? Mẹ van con, nói cho mẹ biết nó an toàn."
Hải im lặng. Anh nhìn thấy nét mệt mỏi và sợ hãi thật sự trên mặt mẹ. Nhưng nỗi thất vọng vẫn quá lớn.
"Nó có đến đây," Hải đáp gọn lỏn.
Mắt Tuyết Lan sáng lên. "Nó đâu? Mẹ muốn nói chuyện—"
"Nó đi rồi. Xa... lắm," Hải cắt ngang. Anh tựa người vào khung cửa. "Và đừng mong mẹ hay Hoàng tìm được nó. Tuyết Nhi tự chọn đường đi vì mẹ không bao giờ bảo vệ được nó trong cái nhà địa ngục đó."
"Hải, nhưng nó còn nhỏ, nó—"
"Nó không nhỏ nữa, mẹ ơi! Nó can đảm hơn mẹ!" giọng Hải cao lên một bậc. "Nó bỏ đi để tự cứu mình khỏi lũ đàn ông khốn nạn mà nhà mình chọn cho nó. Về đi, mẹ. Nói với Hoàng là Tuyết Nhi chết rồi hay gì cũng được. Đừng tìm nó nữa nếu mẹ còn thương nó dù chỉ một chút."
Hải đóng sầm cửa ngay trước mặt Tuyết Lan, bỏ mặc bà khóc nức nở giữa hành lang lạnh ngắt.
Vài tiếng sau, An Nhiên thong thả bước xuống bếp rót ly nước cam lạnh, thản nhiên như thể không có vở kịch nào vừa diễn ra.
Tuyết Lan ngồi gục ở bàn ăn, nước mắt giàn giụa. An Nhiên đến bên, đặt ly xuống với tiếng cạch nhẹ cố tình.
"Trời, mẹ ơi... thôi khóc đi. Tiếng khóc của mẹ nhức tai lắm," An Nhiên nói, giọng giả vờ xót xa nhưng mắt thì lấp lánh khinh thường.
Tuyết Lan ngẩng lên, mắt sưng húp. "An Nhiên, chị mày đang gặp nguy hiểm. Sao con bình thản được vậy?"
An Nhiên cười khúc khích, tiếng cười trong veo mà nọc độc ngấm bên trong. Cô ta cúi xuống, ghé mặt ngang tầm Tuyết Lan, rồi thì thào đủ nhỏ để Hoàng hay bà Mỹ không nghe thấy.
"Chị Nhi đâu có nguy hiểm gì, mẹ. Chị ấy chỉ giỏi diễn thôi," An Nhiên xì xào. "Chị ấy bỏ trốn vì biết mình không giành được tài sản của bố. Chị ấy ích kỷ lắm. Chị ấy đi, rồi để mẹ ở lại gánh chịu nhục nhã. Đó là con hiếu thảo sao?"
"Tuyết Nhi không phải như vậy!" Tuyết Lan yếu ớt cãi.
"Ồ, vậy sao? Thế sao chị ấy không rủ mẹ đi cùng? Sao chị ấy chỉ nghĩ đến bản thân?" An Nhiên đứng thẳng, xoắn xoắn lọn tóc. "Mẹ nên nhìn ra đi — trong nhà này, Tuyết Nhi chỉ là cây tầm gửi. Giờ nhổ đi rồi. Mẹ sống không có chị ấy chẳng phải yên ổn hơn sao, khỏi phải ngày ngày nhìn bố đánh chị ấy?"
An Nhiên nhấp nước cam từ tốn, rồi nở nụ cười rộng.
"Mà này, mẹ... con đã giúp chị Nhi rồi đấy nhé."
Tuyết Lan trợn mắt. "Giúp gì?"
"Con mới là người mách bố hôm trước rằng chú Hùng rất thích chị Nhi. Con nói với bố là chị Nhi cũng lén thích chú Hùng. Nếu con không nói vậy, làm sao bố lại bán chị ấy nhanh thế được?"
"C-con... con chủ mưu tất cả?" Tuyết Lan bịt miệng, không tin nổi.
An Nhiên nhún vai thản nhiên. "Con chỉ đẩy nhanh số phận thôi, mẹ ạ. Con muốn chị ấy biến càng sớm càng tốt. Tiếc là kế hoạch của chú Hùng hơi lệch vì chị Nhi biết đánh nhau. Nhưng không sao, quan trọng là giờ chị ấy thành kẻ bị bố truy nã rồi. Chị ấy không dám ló mặt ở đây nữa đâu."
An Nhiên ghé sát tai Tuyết Lan, lần này giọng mang theo lời đe dọa thực sự.
"Nên mẹ đừng có mà đi tìm chị ấy. Nếu mẹ làm ồn khiến bố thêm căng thẳng, con không ngại nói với bố rằng mẹ vẫn giấu mấy món trang sức của cha ruột chị Nhi để dành bỏ trốn. Mẹ muốn bị đuổi ra đường luôn không?"
Tuyết Lan câm lặng. An Nhiên, con bé bấy lâu ra vẻ nhõng nhẽo trước mặt Hoàng, hóa ra là con quỷ nhỏ thâm hiểm đến tận xương. Rồi An Nhiên bỏ đi, để lại Tuyết Lan ngồi gục. Giọt nước mắt rơi xuống làn da nhăn nheo trên mu bàn tay trái.
Tuyết Nhi…. Mẹ xin lỗi vì không thể làm gì cho con.
Updated 84 Episodes
Comments