Bảo Vy không trả lời. Cô chỉ lùi nửa bước, trở về vị trí cũ.
Nhưng lần này, cô không chạm vào Khải Nam nữa.
Nụ cười của Minh Châu nhạt đi, song chưa hẳn biến mất.
"Tôi chỉ muốn chào hỏi tử tế thôi..."
Mấy người xung quanh bắt đầu nhìn nhau.
"Chào hỏi à?" Bảo Vy nhếch môi. "Hay cô định ngã vào lòng chồng người khác?"
"Đủ rồi." Giọng Khải Nam bất ngờ vang lên, trầm và lạnh.
Bảo Vy quay sang.
Ánh mắt anh sắc như một lời cảnh cáo.
"Cô quá đáng rồi."
Những ngón tay cô siết lại bên người.
"Là cô ta..."
"Đủ, Bảo Vy."
Giọng anh không lớn, nhưng không chừa chỗ cho cô cãi lại.
Mọi người im bặt. Ánh mắt đổ về phía họ ngày một nhiều.
"Vậy là anh tin cô ta?" Bảo Vy không thể tin nổi. "Anh bênh cô ta hơn cả vợ mình sao?"
Khải Nam không đáp, chỉ nhìn cô hờ hững.
Cô lặng người.
Anh quay lưng bỏ đi, chẳng chờ, cũng chẳng ngoái lại.
Bảo Vy đứng đờ ra vài giây, rồi bật gọi.
"Khải..."
Cô đuổi theo. Gót giày gõ dồn trên nền cẩm thạch, hơi thở đã rối loạn.
"Khải Nam, đợi đã!"
Anh không dừng, cũng không chậm lại. Cô đuổi đến tận sảnh.
Bước chân quá gấp, gót giày trượt đi.
"Á!"
Rầm!
Cơ thể cô ngã xuống. Tiếng va đập dội trên nền đá khiến vài người giật mình.
Nhưng Khải Nam không hề ngoảnh lại, vẫn đi về phía cửa ra vào.
Bảo Vy nằm trên nền lạnh. Tầm mắt mờ dần, đèn phía trên quay cuồng, âm thanh lùi xa.
"Tại sao..."
Giọng cô nhỏ đến gần như không nghe thấy. Ngực cô nghẹn cứng.
Mọi thứ tối hơn, xa hơn. Vào giây phút cuối cùng của ý thức, tất cả bỗng dừng lại.
Bóng tối.
"A..."
An Nhiên ôm đầu, thân thể loạng choạng. Ký ức của chủ nhân cơ thể này đâm vào tim cô như lưỡi dao.
Khải Nam lập tức khựng bước. Lông mày anh nhíu lại khi thấy vẻ đau đớn không thể giả vờ.
"Bảo Vy?"
Chất lỏng ấm chảy từ thái dương. An Nhiên đưa tay chạm vào: máu. Hơi thở cô dồn dập.
Rồi những mảnh ký ức khác tràn đến.
"Hôn nhân do hai nhà sắp đặt."
"Vì công việc làm ăn."
"Em không thể sống thiếu anh..."
Máu trên cổ tay. Tiếng khóc. Một căn phòng tối. Chiếc váy mỏng. Những lần bị chối từ, lặp đi lặp lại.
An Nhiên nín thở.
"Điên đến mức đó sao..."
Những mảnh ghép ấy quá quen thuộc. Mắt cô mở lớn.
"Không thể nào... chuyện này vô lý quá."
Giọng cô rất khẽ.
"Đây không phải một câu chuyện... mà là cái bẫy."
Cô nhìn đôi tay mình: da mịn, ngón tay thon dài, hoàn toàn không phải của cô.
Rồi cô nhìn chiếc váy xa hoa trên người, nhìn người đàn ông trước mặt. Tất cả xa lạ, nhưng lại thật đến đáng sợ.
Sự thật giáng xuống không thương tiếc. Cô không còn ở trong cơ thể mình nữa.
Cô đã trở thành Bảo Vy Lâm.
Và có một điều lập tức khắc sâu trong đầu An Nhiên: cô sẽ không sống như người phụ nữ ấy.
Chưa kịp hiểu hết mọi chuyện...
Khải Nam tặc lưỡi rồi bế bổng cô lên.
"Anh làm gì vậy?" Bảo Vy giật mình.
Anh mặc kệ, vòng tay càng siết chặt.
"Nếu cô muốn giả vờ thay đổi," anh ghé sát, giọng lạnh ngắt, "thì hãy chắc mình duy trì được nó."
Anh không ngừng bước.
Không hiểu vì sao, lời ấy nghe như một lời đe dọa.
Bảo Vy cứng người theo phản xạ nhưng không chống cự, chỉ mím môi.
Đây là người mà Bảo Vy cũ theo đuổi đến thế sao?
Ở khoảng cách gần như vậy, cô thẳng thắn quan sát gương mặt anh. Quá hoàn hảo, cũng quá lạnh lùng.
Nhưng với Bảo Vy của hiện tại, thái độ ấy chỉ khiến cô thấy ghê tởm.
Khóe môi cô khẽ động.
Bảo Vy trước kia đúng là chẳng bình thường. Phải van xin tình yêu của loại đàn ông này, thà chết thêm lần nữa còn hơn.
Bước chân vốn vững vàng của Khải Nam chậm đi rất khẽ. Người phụ nữ trong lòng anh quá im lặng.
Không giãy giụa. Không khóc. Không van nài. Hoàn toàn không giống mọi khi.
Anh hạ mắt, và trong thoáng chốc, ánh nhìn họ gặp nhau.
Lạnh lẽo. Không còn chờ mong, cũng chẳng tuyệt vọng.
Chỉ là một sự trống rỗng dửng dưng, như thể cô đã không còn quan tâm đến anh.
Hàm Khải Nam siết lại. Có gì đó không ổn.
Cô ta lại đang tính toán điều gì?
Cửa xe đã mở. Tài xế đứng cứng đờ bên cạnh.
Khải Nam đặt cô xuống mà không có chút dịu dàng nào. Chân Bảo Vy gần như khuỵu xuống, nhưng cô lập tức lấy lại thăng bằng.
"Lên xe."
Một mệnh lệnh ngắn, lạnh và dứt khoát.
Bảo Vy liếc anh. Cái nhìn rất ngắn, nhưng đủ cho thấy cô đã khác.
Sau đó cô lên xe, không phản đối.
Cửa xe khép lại, không gian lập tức im phăng phắc.
Bảo Vy tựa đầu vào ghế, nhìn thẳng phía trước. Trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ rõ rệt.
Tôi sẽ không sống như thế này nữa.
Bên cạnh, Khải Nam vẫn quan sát cô mà cô không hề hay biết. Ánh mắt anh dần không còn chỉ là sự lạnh nhạt.
Cô ta thay đổi từ sau cú ngã. Chẳng lẽ...
Suy nghĩ ấy đứt ngang. Anh cúi mắt thấy vết máu mờ ở thái dương cô.
Khải Nam tặc lưỡi.
"Xử lý vết thương cho cô ấy."
Tài xế lập tức đáp: "Vâng, cậu chủ."
Bảo Vy cau mày.
Anh ta bảo tài xế xử lý vết thương cho mình à?
Cửa xe bên cạnh mở ra. Tài xế đã đứng ngoài, cầm theo hộp sơ cứu.
"Bà chủ, xin để tôi..."
Bảo Vy liếc Khải Nam, vẻ mặt không vui. Bàn tay cô nắm lại rồi quay sang tài xế.
"Không cần."
Cô lấy hộp sơ cứu, rút khăn giấy bên cạnh và tự lau máu ở thái dương bằng động tác gọn gàng.
Không nhăn mặt. Không than một tiếng. Như thể vết thương ấy chẳng đáng gì.
Khải Nam im lặng quan sát.
Không có nước mắt. Không có lời van nài.
Thật kỳ lạ.
Từ khi nào cô ta lại bình tĩnh như vậy?
Updated 99 Episodes
Comments