Tôi Sống Sót Bằng Cách Rút Bài Trong Một Trò Chơi Kinh Dị
Ngô Miễn mở mắt và thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tầng cũ kỹ. Các tầng giường được sếp sát nhau, không có khoảng trống nào, giống như một ký túc xá lớn. Một tấm chăn mỏng, ngả màu vàng úa được chất đống trên giường, in nhiều hoạ tiết hoạt hình đầy màu sắc. Rõ ràng đây là một nơi dành cho trẻ em.
Những chiếc giường sắt rỉ sét, những mảng sơn lớn rỉ sét trên tường, những chiếc giường chật chội và cửa sổ hẹp cho thấy rõ ràng rằng trẻ em ở đây không có chất lượng cuộc sống cao.
Ngô Miễn duỗi tay ra và nhận thấy chúng đã trở nên ngắn và nhỏ, anh đã biến thành một đứa trẻ.
Anh đang ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Ngô Miễn lao ra và chạy dọc theo hành lang dài hun hút, dường như là không có điểm cuối. Những ô cửa sổ an ninh chia nhỏ ánh nắng mặt trời thành từng mảnh, liên tục chiếu rọi lên khuôn mặt trẻ chung của Ngô Miễn.
Tôi không tự tử, tôi không muốn chết... Đừng bỏ lại tôi ở đây một mình...
[ Tiếng bíp! Trò chơi đã bắt đầu. Vui lòng chuẩn bị.]
[ Đang tải trò chơi. 50%.......60%........]
Tôi muốn quay lại..... Tôi vẫn còn việc phải làm.... Tiếng bước chân vội vã vang vọng trong hành lang vắng vẻ....
Thời gian quay trở lại trước đó.
Ngô Miễn mắc chứng tâm thần phân liệt nặng, nhưng anh đã ngừng uống thuốc hơn hai tuần và tự nhốt mình trong căn hộ thuê. Căn phòng bừa bộn, thức ăn hết hạn bốc mùi hôi thối, và trên sàn nhà còn vương lại chất lỏng màu đỏ sẫm đáng ngờ.
Ngô Miễn có một tuổi thơ hạnh phúc. Gia đình anh khác giả, họ sống trong một toà chung cư vào những năm 1990 và sở hữu một chiếc xe hơi và một đầu DVD. Lớn lên trong tình yêu thương và sự kỳ vọng của cha mẹ, Ngô Miễn rất thông minh, luôn đạt điểm suất sắc, và còn học thư pháp và hội hoạ. Anh là kiểu trẻ con mà các gia đình khác thường bàn tán.
Có lẽ vì tuổi thơ quá may nắm, nên khi gặp bất hạnh, chẳng ai quan tâm đến anh. Ban đầu, Ngô Miễn thường cảm thấy có ai thì thầm bên tai, liên tục quấy rầy cậu. Ngay cả khi bịt tai, giọng nói vẫn có thể xâm chiếm vào tâm trí anh, khiến anh mất ngủ cả đêm. Sau đó, giọng nói đó dần dần cố gắng giao tiếp với anh, nói xấu mọi người, kể cả cha mẹ hiền lành của Ngô Miễn.
Giọng nói đó giầy vò Ngô Miễn hằng đêm, không ngừng ám ảnh tâm trí anh.
" Mỗi khi cậu quay lưng lại với mẹ, bà ấy sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt đầy căm hận, như thể bọn họ đều muốn giết cậu vậy."
" Cậu nói linh tính đấy.... Không đời nào..... Mẹ yêu con mà....." Ngô Miễn run rẩy nói. Nhưng mỗi lần rửa mặt quay lưng về phía mẹ, anh đều quá sợ hãi không dám nhìn mẹ trong gương.
" Cả ngày hôm nay, người ngồi cạnh cậu không dám nói chuyện với cậu. Anh ta ghét cậu. Cậu bốc mùi khó chịu, và những người đi ngang qua đều cau mày."
" Không có mùi gì cả..... Tôi vừa mới tâm hôm qua....."
Sau khi về nhà, Ngô Miễn tắm suốt hai tiếng đồng hồ. Khi bình nước nóng hết nước, anh đứng dưới vòi nước lạnh và dùng vòi hoa sen để tráng người.
Tình trạng trầm cảm kéo dài, lo âu và mất ngủ đã vượt quá sức chịu đựng của Ngô Miễn.
Sau đó, Ngô Miễn bắt đầu bị ảo giác. Anh cảm thấy dù đi đến đâu, mọi người đều bỏ hết mọi việc và quay mặt về phía anh, nhìn chằm chằm vào anh bằng ánh mắt lạnh lùng, độc ác và sắc bén.
Ai cũng.... Ai cũng muốn làm hại anh...
Trong thế giới của Ngô Miễn, căn phòng của anh chật chội, mỗi đêm, bóng tối trong phòng ngủ không thể chiếu tới...
Dù trời có nóng đến mấy, Ngô Miễn vẫn luôn chùm kín đầu bằng chăn, chỉ để lộ đôi mắt mở to đầy kinh hãi. Hành vi bất thường của Ngô Miễn nhanh chóng được cha mẹ anh nhận thấy, và một cậu bé mới mười ba tuổi được chuẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt.
[ Đang tải game.... 80% 90%.....]
" Chúc mừng sinh nhật Miễn Miễn." Gia đình đã luôn ủng hộ Ngô Miễn trong suốt 5 năm điều trị tích cực. Trong 5 năm này, mẹ anh đã nghỉ việc để dành toàn bộ trong sóc anh, tìm kiếm y tế khắp cả nước. Bên cạnh đăng ký tại các bệnh viện chuyên khoa hàng đầu, bà còn tham khảo nhiều phương thuốc dân gian. Bà thậm chí còn cầu nguyện thần linh, hy vọng rằng một vị thần nào đó thực sự tồn tại và cứu sống đứa con trai duy nhất của mình.
Cha của Ngô Miễn, một giám đốc cấp cao của một công ty, đã làm việc bán thời gian vào ban ngày và làm tài xế xe công nghệ và giao đồ ăn vào ban đêm sau khi Ngô Miễn bị bệnh, tất cả chỉ để kiếm thêm tiền cho việc điều trị của con trai.
Máy phát DVD đã được thiết lập, và người cha nhấn nút khởi động. Người mẹ mỉm cười, thấp nến và tắt đèn." Con hãy ước một điều ước đi Miễn Miễn."
Những chiếc đèn lồng hoa sen nở rộ nhẹ nhàng và ấm áp dưới ánh lửa, và bản nhạc điện từ " Chúc mừng sinh nhật " bắt đầu vang lên.
Ánh lửa loe lét chiếu sáng khuân mặt tươi cười của cha mẹ. Nhưng phía sau họ là bóng tối.
Đông đúc, chen chúc nhau.... Người ta lấp đầy nhưng nơi tối tăm, mắt trợn tròn đầy vẻ kinh hãi, mọi ngóc ngách đều chật cứng người... như một dòng lũ đang ập đến chiếc bánh sinh nhật.
Ngô Miễn đột nhiên đứng dậy, đẩy mạnh ghế ra sau tạo ra một tiếng đông chói tai khiến đầu óc anh giật mình.... Ý thức của Ngô Miễn dần trở nên mơ hồ, anh bắt đầu lẫn lộn dữa ảo ảnh và thực tại... Anh điên cuồng tìm kiếm cha mẹ mình, chỉ thấy họ đang ngồi cứng đờ trên ghế, mắt dán chặt vào ngọn nến đang cháy. Ngọn lửa lập lòe, sáp nhỏ giọt, và nó sắp tắt. Những thứ kinh khủng kia sắp sửa nhấn chìm cha mẹ anh...
"Không... đừng đốt hết... bật đèn lên, bật đèn lên, Mẹ!! Bố!! Đi bật đèn lên!" Ngô Miễn hét lên trong kinh hãi, chạy về phía công tắc đèn phòng khách. Vừa bước vào bóng tối, vô số thứ kỳ dị ùa về phía anh như đỉa. "Tránh ra, đừng đến gần hơn! Đừng túm lấy tôi!" Ảo giác này quá thật; Ngô Miễn loạng choạng chạy vào bếp và vớ lấy con dao lọc xương trên thớt...
Đĩa DVD đã ghi lại cẩn thận mọi thứ diễn ra dưới ánh nến, trong khi bài hát chúc mừng sinh nhật điện tử vui nhộn, chói tai vẫn tiếp tục vang lên không ngừng...
Updated 25 Episodes
Comments