" Hic hic. Nương, nương người tỉnh lại đi, nương ".
Một cậu bé chừng mười tuổi quỳ cạnh một tấm ván có phủ một lớp rơm mỏng ra sức dùng tay lây cho người phụ nữ nằm trên ván tỉnh. Miệng cậu không ngừng gọi: " Nương, nương".
Xung quanh cậu còn có hai bé trai và một bé gái mắt cũng đang đỏ hoe, miệng phát ra những tiếng nấc liên tục nhìn người phụ nữ nằm trên giường. Phút chốc không gian chỉ còn lại tiếng gào khóc nức nở và những tiếng nấc ngắt quãng.
Trần Mộc Mộc bị một sức mạnh lây tỉnh. Mở mắt ra, đập vào mắt là hình ảnh một cậu bé mặt lắm lem, quần áo rách bươm, tay thì dùng sức lắc nàng miệng thì gào khóc gọi nương.
" Đừng lắc nữa". Trần Mộc Mộc khàn giọng nói. Cổ họng nàng đau như nuốt phải họng cát nhưng vẫn gắng sức nói một câu hoàn chỉnh, đùa à nếu không nói không chừng tên nhóc này có thể lắc cho nàng đi đầu thai lần nữa đấy. Cơ hội sống sẽ không có lần thứ hai đâu.
" Nước."
" Nương, nương người tỉnh rồi. Hức, hức nương người tỉnh rồi. Người làm con sợ khiếp. Con tưởng người bỏ con rồi. Hic, hic". Thấy Trần Mộc Mộc lên tiếng cậu bé kinh ngạc thốt lên, tay cũng không ngừng lắc nàng, khóc càng to hơn lúc nãy.
" Đừng lắc nữa. Nước". Trần Mộc Mộc cố gắng nuốt lại ngụm nước chua ở cổ họng, khàn giọng nói.
" Nương, người... nước ". Cậu bé hốt hoảng quay người lại hướng hai bé trai nói :" Nước, ngũ đệ nương muốn uống nước. Đệ mau lấy cho nương bát nước ".
"Đệ đi lấy ngay. Nương người đợi con ". Cậu bé được gọi nghe thế liền chạy vọt ra cửa, nhưng vẫn không quên hướng vào giường la lớn.
" Lục muội, muội chạy ra đồng gọi đại ca, nhị tỷ đi, bảo nương tỉnh rồi".
" Được, tứ ca, muội đi ngay". Nói rồi cô bé trong phòng cũng chạy vọt ra ngoài.
" Tam ca, huynh... À mà thôi huynh cứ ở đây nhìn nương đi. Đệ đi tìm nhị thẩm xin ít cháo cho nương". Nói rồi cậu bé cũng chạy ra ngoài.
Phút chốc, trong phòng chỉ còn lại một bé trai ngồi ở góc giường và Trần Mộc Mộc đang nằm trên giường.
Trần Mộc Mộc bây giờ mới có thời gian quan sát xung quanh. Sau một hồi quan sát, Trần Mộc Mộc liền đưa ra nhận định ban đầu là nàng đang ở trong một nơi miễn cưỡng gọi là căn phòng và rất đơn sơ. Còn tại sao lại miễn cưỡng gọi là căn phòng thì còn không phải nó trông còn nhỏ hơn căn phòng ở căn hộ của nàng sao? Ngoài bốn bức tường siêu vẹo ra thì cũng chỉ có duy nhất một giường nàng đang nằm, một cái bàn và một cái ghế ba chân. Nơi này còn không gọi là đơn sơ thì còn nơi nào.
Sau khi đưa ra nhận định này, trong đầu Trần Mộc Mộc đầy hắc tuyến, thầm nghĩ. Không phải chứ, nàng nhớ nàng đang trên đường bay về Bắc Kinh thì gặp phải tên khủng bố có tâm lí vặn vẹo, cài bom muốn đồng quy vu tận với mọi người à? Không phải bây giờ nàng nên ở Hoàng Tuyền sao? Sao giờ lại ở đây? Không lẽ đây là Hoàng Tuyền ? Nếu là thật thì có phải là quá nghèo không vậy?
Không đúng!
Nghĩ đến đây, Trần Mộc Mộc chợt giật mình nhớ lại một chi tiết trước khi nàng lâm vào hôn mê. Nàng nhớ không lầm trước khi mất ý thức nàng có nghe một âm thanh máy móc tự xưng là hệ thống thử nghiệm gì đó. Hình như nó còn nói sẽ đưa nàng đến một không gian khác để sống lại thì phải…
Không lẽ... Đây là nơi hệ thống đưa nàng đến sao?
'Vậy thì, vậy thì đây chắc là nguyên thân rồi.' Trần Mộc Mộc nhìn một lượt từ tay đến chân mình rồi thầm nghĩ.
Tỉnh lại ở một nơi xa lạ, Trần Mộc Mộc cũng không quá ngạc nhiên tại sao bản có thể chết đi rồi sống lại ở một nơi khác như thế này mà ngược lại còn chấp nhận rất nhanh chóng. Còn có hệ thống tự xưng đến từ tương lai kia nữa. Bởi vì đây chính là tác dụng của một thói quen ở kiếp trước.
Ở kiếp trước, ngoài thời gian làm việc ra thì thời gian còn lại trong ngày của nàng điều dành cho tiểu thuyết. Mà tiểu thuyết hiện đại thì thể loại gì chẳng có, nào là xuyên không, trọng sinh, trùng sinh,...vân vân và mây mây. Thế nên nàng chỉ cảm thán một chút khi tình tiết xuyên không trong tiểu thuyết lại diễn ra trên người nàng mà thôi, còn kinh ngạc hay không thể chấp nhận gì đó thì hoàn toàn không có một chút nào.
Dù gì ở kiếp trước nàng cũng đã chết rồi, may mắn được sống lại vui còn không kịp chứ không chấp nhận gì chứ? Chỉ là thân phận mới của nàng có vẻ không được tốt lắm thì phải, nếu chiếu theo tình tiết của tiểu thuyết xuyên không thì thân phận này chắc chắn không phải nhân vật chính đâu.
Nào có nhân vật chính nào nghèo như nguyên chủ, à mà không, bây giờ thì là nàng rồi!
Trần Mộc Mộc đang miên man suy nghĩ thì đầu bỗng dưng đau dữ dội :" Ưm".
Cậu bé đang ngồi ở góc giường nhìn thấy phản ứng của nàng hốt hoảng chạy lại. Một tay nắm lấy tay nàng, tay còn lại quơ quơ trong không trung như đang ra dấu. Ánh mắt đỏ hồng như thỏ con, lo lắng nhìn nàng.
Trần Mộc Mộc nhìn cậu bé một cái rồi ngất đi. Trước khi ngất, trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ: thì ra cậu bé này bị câm.
\*\*\*
Trần Mộc Mộc tỉnh dậy lần thứ hai.
Nàng vẫn ở trong không gian khi nãy, vẫn nằm trên giường rơm. Nhưng trong phòng đã có thêm hai người một nam một nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi.
Thấy nàng tỉnh, đám trẻ vui mừng reo lên :" Nương, nương. Người tỉnh ?".
Trần Mộc Mộc nhìn sáu người trong phòng, ánh mắt lấp lánh nhìn nàng mà thở dài trong lòng. Sau khi tiêu hóa kí ức của nguyên thân, Trần Mộc Mộc không biết đã thở dài lần thứ bao nhiêu trong lòng nữa rồi.
Nàng,Trần Mộc Mộc. Một người phụ nữ gần đến tuổi trung niên, không lập gia đình, không con không cái vậy mà sau khi gặp tai nạn được cơ hội sống lại trong thân thể một người phụ nữ tên Đại Mộc Mộc hai mươi chín tuổi, nhỏ hơn nàng đến tận mười tuổi. Đã nhỏ hơn thì thôi đi, Đại Mộc Mộc còn là một nữ nhân đã lập gia đình, trên có cha mẹ chồng, dưới có một đám em chồng và đặc biệt là có đến sáu đứa con.
Haizz, Trần Mộc Mộc nghĩ đến đây lại thở dài. Không những thế, ba hài tử đầu lần lượt là lão đại, lão nhị, lão tam còn không phải là con ruột của nàng nữa chứ, mà chúng là con của vợ trước đã mất của chồng. Đúng, nguyên thân chính là kế mẫu vào cửa sau và có ba hài tử là lão tứ, lão ngũ và lão lục.
Haizz, Trần Mộc Mộc lại thở dài lần thứ n. Điều đó không quan trọng, quan trọng là phu quân của nguyên thân đã mất hai tháng trước. Phu quân của nguyên thân tòng quân mười năm, mỗi năm về một lần, tuy nhiên mấy năm gần đây hắn không về thường xuyên nhưng vẫn có gửi thư về. Sáng hôm nay nha sai ở huyện nha đến thông báo là phu quân của nguyên thân đã tử trận hai tháng trước, nha sai đến thông báo với nguyên thân và gia đình, đồng thời đưa di vật của tướng công cho nguyên thân cùng với hai mươi lượng bạc trắng triều đình bồi thường cho gia đình tử binh.
Khi ấy nguyên thân đang ở ngoài đồng thu hoạch lúa, lúc nghe nha sai thông báo phu quân đã chết thì sốc quá cộng với cơ thể suy nhược nên mới đi đời nhà ma. Vì thế Trần Mộc Mộc nàng mới có cơ hội sống lại lần hai.
Nhìn lại một đời của Đại Mộc Mộc, Trần Mộc Mộc không khỏi cảm khái trong lòng. Không ngờ nàng sống lại một đời không những được trẻ lại mười tuổi mà còn được đặc cách bỏ qua gia đoạn lấy chồng, sinh con mà đi đến giai làm quả phụ luôn rồi. Thật vi diệu a!
"Nương, người tỉnh rồi. Người có thấy chỗ nào không khoẻ không?" Một trong hai người xuất hiện sau, tiến lên hỏi.
Chỗ nào cũng thấy không khỏe hết. Trần Mộc Mộc nghe thế liền nghĩ.
" Nương, con có lấy nước cho người. Người mau uống đi". Một nam hài thấy nàng không nói liền bưng bát nước đưa cho nàng.
Trần Mộc Mộc đưa tay nhận lấy bát nước, uống một ngụm mới thấy cổ họng bớt đau hơn, bấy giờ mới có thể mở miệng:" Cảm ơn con".
Một nam hài khác bưng một bát cháo đến và nói:" Nương, con tìm nhị thẩm xin được một bát cháo, người ăn cho mau khoẻ".
Trần Mộc Mộc nhìn bát cháo trong tay nam hài mà trong đầu đầy hắc tuyến. Cái này là cháo ư? Một bát nước có vài cọng rau gì không biết tên gì nổi lềnh bềnh phía trên, dưới đáy có được vài hạt cơm ặn cũng không thấy này gọi là cháo ư? Trong lòng cảm khái nhưng Trần Mộc Mộc vẫn đưa tay nhận lấy uống một ngụm sạch bát. Nàng không thấy đói nhưng cơ thể này thật sự quá đói. Nàng không muốn đi đời nhà ma lần thứ hai đâu.
" Nương, người đã no chưa? Con lấy cho người bát nữa nhé ?". Nam hài thấy Trần Mộc Mộc uống xong vẫn nhìn vào bát liền hỏi, nhưng trong lòng hắn lại nổi lên trên lo âu. Bát cháo này là nhị thẩm lén lấy cho hắn vì nãi nãi nói nương không ra đồng nên không cho nương ăn trưa. Nhưng nương vì ngất chứ đâu phải lười biếng làm công việc đâu. Cùng lắm thì hắn nhường phần ăn của mình cho nương, nương đang không khoẻ hắn không muốn nhìn thấy nương ngất nũa đâu. Nam hài âm thầm quyết định.
" Không cần nữa, nương no rồi". Trần Mộc Mộc lắc đầu đáp. Nhìn gương mặt nhăn nhó của lão tứ thì nàng khẳng định bát cháo này không dễ lấy. Nàng cũng không thể đi làm khó đứa nhỏ được. Với lại cháo nước như thế này thì nàng uống nước cũng như nhau thôi.
Aizz thật là nghèo mà. Trần Mộc Mộc cảm khái.
Nam hài lớn nhất trong sáu hài tử đột nhiên lên tiếng:" Nương, người không sao rồi. Vậy người nằm nghỉ ngơi đi. Con cùng nhị muội ra đồng thu hoạch lúa tiếp đây". Nói rồi hắn quay lại nói với đám đệ đệ, muội muội mình :" Tam đệ, tứ đệ, ngũ đệ, lục muội các ngươi ở lại đây chăm sóc nương đi."
" Đại ca, đệ ra đồng với huynh, phần việc của nương để đệ phụ". Một nam hài nghe thế liền nhanh nhẹn đáp .
" Ân, cũng được."
"Đại ca, đệ với lục muội cũng đi. Bọn đệ có thể hái rau dại." Nam hài và nữ hài nhỏ nhất bên cạnh cũng lên tiếng.
"Được ".
"Ưm, ưm". Nam hài nãy giờ im lặng một góc cũng quơ tay ra dấu:' Đệ cũng đi'. Thế nhưng khi nam hài lớn nhất nhìn thấy liền lắc đầu đáp:" Đệ.. thôi đi, đệ ở lại chăm sóc nương đi ".
Nếu để tam đệ ấy ra đồng sẽ bị bọn trẻ trong thôn khi dễ. Bọn hắn không có thời gian để trông lão tam, thôi thì cứ để đệ ấy ở lại với nương đi. Lão đại nghĩ.
' Được '. Nam hài không nói được thấy nghe thế liền gật đầu đáp.
Sau khi phân chia công việc xong, trước khi đi bọn nhỏ cũng không quên hướng về phía giường, nơi Trần Mộc Mộc đang nằm nói :" Nương, nương nghỉ ngơi đi, tụi con đi đây".
"Ân. ".
" Lão đại, nhị ni, hai con nhớ trông chừng đệ muội". Trần Mộc Mộc nghe thế liền gật đầu đáp. Dựa theo kí ức của nguyên chủ, nàng xác định được nam hài và nữ hài lớn nhất trong đám là kế tử của nguyên thân, lão đại và lão nhị thế nên nàng liền hướng hai người dặn dò.
Trông đám nhỏ chỉ có lão đại lão nhị trông có vẻ chững chạc hơn, thế nên nàng mới hướng hai người dặn dò chăm sóc ba người kia. Biết làm sao bây giờ, nàng chưa từng có con nên không biết phải chăm con như thế nào, tuy nhiên nàng đã tiếp nhận thân thể này rồi thì cũng nên thay nguyên thân thực hiện nghĩa vụ của mình. Aizzz, đúng là lòng mẹ bao la mà.
Trần Mộc Mộc nhìn bọn nhỏ đứng trước mặt mình, đứa lớn nhất cũng chỉ tầm mười bảy mười tám tuổi, còn đứa nhỏ nhất chỉ tầm sáu bảy tuổi thế nhưng đã biết ra đồng thì trong lòng không khỏi nhói lên một cái, cũng không biết đây là cảm xúc của nàng hay là kí ức của nguyên thân còn xót lại, nhưng Trần Mộc Mộc vẫn tự hứa trong lòng: Đại Mộc Mộc cô cứ yên tâm, tôi sẽ thay cô chăm sóc cho bọn nhỏ cùng với gia đình của cô thật tốt.
Khi lời hứa của dứt, thì trong lòng Trần Mộc Mộc bỗng nhẹ hẳn đi, như trút được tâm nguyện cuối cùng. Bấy giờ Trần Mộc Mộc liền biết, Đại Mộc Mộc đã hoàn toàn ra đi một cách thanh thản khi nghe lời hứa của nàng, bởi trong kí ức của Đại Mộc Mộc, tụi nhỏ và gia đình nương gia chính là nỗi lo lớn nhất của nàng ấy.
"Này, lão tam con...". Lòng nhẹ đi thì cơn buồn ngủ cũng ập đến, Trần Mộc Mộc định quay sang gọi nam hài còn lại trong phòng, cũng chính là lão tam đi ngủ cùng thì lời nói đã ứa nghẹn ở cổ khi nàng thấy lão tam đang nằm sát giường của nàng và tựa đầu lên tay ngủ. Đứa bé với thân hình gầy gò, nằm cong người lại ngủ, giấc ngủ có vẻ cũng không ngon bởi gương mặt thay vì hồn nhiên vô tư của một hài tử tám chín tuổi thì trên gương mặt lão tam lại là lo lắng, e sợ , và rụt rè.
Khi nhìn thấy tư thế ngủ của lão tam, Trần Mộc Mộc không khỏi cau mày, bởi đây là tư thế ngủ của người thiếu cảm giác an toàn. Mà cũng phải, trong trí nhớ của nguyên chủ, đứa bé này đứng hàng thứ ba, là kế tử của nguyên chủ. Lão tam đã mười tuổi nhưng thân thể trông còn nhỏ hơn lão tứ nữa, lại mang khuyết tật không thể nói nên cũng sinh ra tự ti, cộng dáng người nhỏ bé cùng với mấy người lão đại không thể lúc nào cũng canh chừng được nên hắn chắc cũng ăn không ít khổ a.
Nhìn lão tam và biết được hoàn cảnh của lão tam thì trong lòng Trần Mộc Mộc liền quyết định, sau này nàng phải quan tâm hắn nhiều hơn mới được.
Mặc dù được sống lại thêm một lần nữa có vẻ rất vui nhưng Trần Mộc Mộc cũng có chút oán trách hệ thống vô lương tâm khi bắt một người hiện đại như nàng xuyên đến cổ đại đã đành, lại còn phải làm mẹ nuôi con, làm giàu nuôi gia đình và đối phó với một nhà phu gia cực phẩm nữa. Aizz, đúng là làm khó nàng mà.
Gánh nặng đường xa , gánh nặng đường xa a!!!
***
Lưu ý: Truyện đã được chỉnh sửa nội dung.
Updated 87 Episodes
Comments