"A, đúng rồi. Hệ thống đâu rồi nhỉ?". Trần Mộc Mộc chợt nhớ đến nhân vật giúp mình xuyên đến đây.
'Hệ thống, hệ thống.' Trần Mộc Mộc thầm niệm trong đầu.
Hệ thống vẫn không xuất hiện, Trần Mộc Mộc liền gọi khẽ:" Hệ thống, thống thống, tiểu thống, tiểu thống tử, mi đâu rồi ?"
"Aizz, xem ra hệ thống không đến đây cùng nàng rồi." Sau khi đổi bảy bảy bốn chín cách gọi mà hệ thống vẫn không xuất hiện, Trần Mộc Mộc dành chấp nhận hiện thực mà cảm thán. Cũng không sao, mặc dù hệ thống không xuất hiện hỗ trợ nhân vật chính như trong tiểu thuyết nhưng nàng cũng phải cảm ơn nó một tiếng, vì nó đã giúp nàng được sống lại một lần nữa. Tuy không có buff hệ thống nhưng nàng thân là một người đến từ thế kỷ 21, mang tri thức của nhân loại tích lũy ngàn năm thì không phải cũng là một buff lớn hay sao?
Nhưng mà điều đầu tiên khi xuyên đến cổ đại là làm gì nhỉ? Nghĩ đến đây, trong đầu Trần Mộc Mộc chợt hiện ra một câu hỏi. Sau khi cố gắng nhớ lại chi tiết của những tiểu thuyết xuyên không mình đã xem, xem nữ chính làm gì đầu tiên sau khi xuyên đến cổ đại thì trong đầu nàng liền hiện lên hai chữ:" Kiếm tiền."
Nhưng kiếm tiền bằng cách nào?
Trần Mộc Mộc sau khi suy nghĩ ra chín chín tám một cách kiếm tiền ở hiện đại thì phát hiện ra một sự thật phủ phàng là nàng không thể sử dụng cách nào hết.
Vì sao ư?
Vì nàng không có tiền chứ sao.
Muốn kiếm tiền thì cái cần có đầu tiên cũng là tiền, mà hiện tại nàng làm gì có tiền chứ. Aizzz, đúng là gánh nặng đường dài mà, Trần Mộc Mộc cảm khái.
Mang tâm lí may mắn, Trần Mộc Mộc đưa tay lục xung quanh người nguyên thân, bỗng nhiên tay nàng chạm được một túi vải trong tay áo, nghĩ đến đó là thứ gì thì hai mắt nàng không khỏi sáng lên.
Tiền a !!!
Hứng khởi Lấy hầu bao trong tay áo ra,mở đây rút và đổ tiền ra tay, Trần Mộc Mộc nhìn chằm chằm tay mình trong yên lặng. Hay thật đó, nàng thậm chí không nghe được tiếng tiền va chạm nhau luôn ấy.
Vì sao a ? Vì trên tay nàng hiện tại chỉ có một đồng tiền, theo cách tính ở đây thì nó là một văn.
Trần Mộc Mộc nhìn một văn trên tay mình mà lâm vào trầm tư, nàng đang dựa trên kí ức của nguyên chủ nghĩ xem một văn có thể mua được gì ở đây? Hình như là một quả trứng thì phải. Nhưng mà một quả trứng có thể kiếm được tiền không? Đương nhiên là không rồi.
'Aizzz.' Sau một màn tự vấn tự đáp trong lòng, Trần Mộc Mộc không thể không thở dài một hơi thở dài. Đúng là nghèo mà!
\[Ting, ting.\] Đúng lúc này, trong đầu Trần Mộc Mộc bỗng vang lên âm thanh quen thuộc, đó là âm thanh nàng nghe được trước khi mất ý thức trên máy bay.
Hệ thống:\[Ting, sử dụng một văn để kích hoạt hệ thống, có hay không?\]
"Có." Trần Mộc Mộc máy móc đáp.
\[Ting, hệ thống đã được kích hoạt. Hoan nghênh kí chủ đến với hệ thống thử nghiệm Trung tâm thương mại không gian.\]
\[Ting, đây là sản phẩm được tinh tế năm 20020105 tạo ra nhằm phục vụ nhu cầu mua hàng 24/24 của công dân tinh tế.\]
\[Ting, hệ thống đang trong quá trình thử nghiệm, được đưa đến mọi không gian, thời gian trong tinh hệ để tìm kí chủ thích hợp thử nghiệm sản phẩm.\]
\[Ting, kí chủ rất may mắn là người cuối cùng kết thúc quá trình thử nghiệm sản phẩm của hệ thống.\]
\[Ting, hệ thống Trung tâm thương mại không gian rất hân hạnh được phục vụ kí chủ.\]
\[Ting, ting\]
Trần Mộc Mộc sau khi tiêu hóa thông tin hệ thống cung cấp thì trong đầu đầy hắc tuyến, thì ra nàng chỉ là chuột bạch thôi a.
"Hệ thống, ngươi có thể giúp gì được cho ta?" Trần Mộc Mộc sau khi chấp nhận thân phận chuột bạch của mình liền hướng hệ thống trong đầu hỏi. Chuột bạch thì cũng có giá của chuột bạch, Trần Mộc Mộc nào để bản thân mình chịu thiệt chứ.
Hệ thống:\[ Kí chủ có thể mua bất cứ thứ gì ở Trung tâm thương mại không gian. Trung tâm thương mai không gian chỉ có những thứ kí chủ không nghĩ đến chứ không thể không có những thứ kí chủ cần.\]
\[Nhưng trong quá trình đưa linh hồn kí chủ đến đây, hệ thống gặp sự cố thời gian tạm thời không kết nối với chủ tinh được cho nên kí chủ không thể mua những sản phẩm của tinh tế tạo ra.\]
"Ví dụ như?"Trần Mộc Mộc tò mò hỏi
Hệ thống:[Kí chủ không thể mua chiến hạm, phi thuyền, vũ khí năng lượng,... Cùng với những sản phẩm do tinh tế sản xuất a.]
Trần Mộc Mộc nghe hệ thống đáp thì trong lòng thầm mắng, thảo nê ma, nàng cũng không muốn đi du lịch mặt trăng hay đánh chiếm người ngoài hành tinh, cần chiến hạm với phi thuyền để làm gì !!!
[ Do hệ thống bị lỗi nên kí chủ chỉ có thể mua sản phẩm của hai không gian là lục địa dị giới nơi kí chủ đang sống và không gian trái đất thôi.] Hệ thống nói tiếp.
" Như vậy đã đủ rồi." Nghe đến đây, Trần Mộc Mộc hài lòng gật đầu. Nàng rất có tự tin với nền văn minh hiện đại, nếu muốn xưng bá thiên hạ ở đây thì không cần đến chiến hạm hay phi thuyền thì nàng vẫn có thể làm được a.
"Này, thống thống, ngươi nói ta có thể mua bất cứ thứ gì có ở hiện đại à?" Trần Mộc Mộc hỏi.
Hệ thống:\[ Đúng vậy. Nhưng...\]
Nghe đến đây, tâm Trần Mộc Mộc bỗng chùng xuống, thường thì những mệnh đề đi sau từ nhưng mười cái hết chín cái là không tốt rồi.
Hệ thống nói tiếp:\[ Nhưng với điều kiện là kí chủ phải có tiền a.\]
" Quả nhiên." Trần Mộc Mộc nghĩ. Điều kiện này đúng là đủ thực tế, trên đời này không có thứ gì không mua được bằng tiền, nếu có thì chỉ là phải mua bằng rất nhiều tiền thôi. Đạo lí hiển nhiên ai cũng biết. Nhưng thật trớ trêu thay nàng không lại có tiền, số tiền duy nhất nàng có được đã dùng cho hệ thống rồi. Nhận thức được hoàn cảnh của mình lúc này, Trần Mộc Mộc lệ rơi hai hàng hỏi:
“ Nhưng mà ta không có tiền. Thống thống, ngươi có cách nào có thể kiếm tiền không?”
Hệ thống:\[ Có nha.\]
Hai mắt Trần Mộc Mộc sáng lên:" Cách gì?".
\[Trên sảnh Trung tâm thương mại không gian có bốn tầng với 80 gian hàng. Tầng một có 20 gian, trong đó có một gian thu mua. Kí chủ có thể đem đồ vật đến để bán nha.\] Hệ thống đắc ý đáp.
" Thật tốt quá" Trần Mộc Mộc nghe thế liền hứng khởi reo lên, nhưng nàng chờ một lúc lâu cũng không nghe hệ thống lên tiếng hoặc nhìn thấy những thứ kì lạ gì thì trong lòng không khỏi nghi vấn:" Vậy thì làm sao để ta vào được sảnh của Trung tâm thương mại đây?"
\[A , suýt nữa thì quên mất. Hệ thống đã ngụy trang Trung tâm thương mại thành chiếc vòng trên tay kí chủ, kí chủ chỉ cần chạm lên chiếc vòng thì Trung tâm sẽ xuất hiện trước mắt kí chủ và đương nhiên là cũng chỉ có kí chủ mới nhìn thấy nên kí chủ cứ yên tâm.\] Hệ thống đáp.
Trần Mộc Mộc nghe thế liền nhìn xuống cổ tay phải mình, một chiếc vòng bằng những hạt gỗ kết lại thành đã nằm lẳng lặng ở đó từ bao giờ. Loại vòng hạt gỗ này khá phổ biến ở kiếp trước, tuy ở nơi này khá hiếm người mang nhưng chắc cũng không quá nổi bậc đâu.
Sau khi xác định được vòng gỗ, Trần Mộc Mộc liền đưa tay trái chạm tay vào vòng gỗ thì trước mắt hiện lên khung hình như trên phim viễn tưởng nàng đã từng xem ở kiếp trước. Trong khung hình là một đại sảnh Trung tâm thương mại với những gian hàng san sát nhau. Mỗi gian hàng điều treo bảng tên như gian bán lương thực, bán bánh bao, bán điểm tâm, gian thu mua, có cả gian thư viện bán sách nữa,.. nhưng tất cả điều một màu đen. Thấy thế Trần Mộc Mộc không khỏi thắc mắc:
" Tại sao các gian hàng đều màu đen a?".
Hệ thống:\[ Gian hàng có màu đen đó là do kí chủ chưa mở khoá nó, mà muốn mở khoá các gian hàng thì kí chủ cần có tiền. Khi kích hoạt xong thì các gian hàng mới có thể hoạt động buôn bán.\]
Trần Mộc Mộc: Cmn, lại quay về vấn đề ban đầu rồi.
Nàng không có tiền nha!
Trần Mộc Mộc yếu ớt lên tiếng:" Nhưng mà ta không có tiền".
\[Ka ka, không sao, kí chủ chớ lo, bổn hệ thống có cách nha.\] Hệ thống nghe Trần Mộc Mộc nói thế liền vui sướng nói.
Trần Mộc Mộc nghe được sự đắc ý trong giọng nói không thể máy móc hơn của hệ thống thì trong lòng liền có cảm giác như nàng đang bị hệ thống hố, thế nhưng biết làm sao bây giờ, nàng thật sự không có tiền mà. Nếu đã đến mức này rồi thì chỉ còn cách liều một phen thôi.
"Cách gì?".
Hệ thống:\[Hệ thống có thể cho kí chủ vay nha. Đây là tính năng hệ thống mới thêm vào, kí chủ là người may mắn được sử dụng đầu tiên đó.\]
Nghe xong câu trả lời của hệ thống thì trong đầu Trần Mộc Mộc lúc này chỉ có một suy nghĩ, thì ra cho vay nặng lãi ở hiện đại nó không bị xã hội đào thải mà ngược lại nó còn được bảo tồn đến thời đại tinh tế nha. Mà cũng phải thôi ở đâu có người nghèo thì ở đó có chủ nợ, mà người nghèo thì cho dù có tiến hoá ngàn vạn năm vẫn không thể nào bị đào thải được a.
"Tại sao lại người đầu tiên?"Trần Mộc Mộc tò mò.
\[Vì các kí chủ trước điều có tiền nha, họ không cần vay tiền để mở gian hàng. Kí chủ là người đầu tiên trong túi không có nổi một xu đó.\] Hệ thống đáp.
Trần Mộc Mộc trong lòng cảm khái thì ra là vì nàng nghèo.
“ Vậy ta phải vay như thế nào?”
Hệ thống:[ Hệ thống ta cho kí chủ vay tiền để mở gian hàng kí chủ muốn. Kí chủ kiếm được tiền thì trả lại cho hệ thống 150%, trả một lần]
Trần Mộc Mộc nghe xong thì trợn mắt, trả 150% tức là lãi suất 50% đúng không? Tức là nàng vay mười thì khi trả là mười lăm hả??
Trần Mộc Mộc: "Hệ thống ta hỏi ngươi...".
Hệ thống:\[ Thế nào?\]
" Hệ thống, người tạo ra ngươi có phải xã hội đen không vậy ? Lãi suất 50% mà ngươi cũng dám mở miệng nói à? Không được, 25% thôi". Trần Mộc Mộc phát huy kĩ năng mà những người đi chợ ở hiện đại điều có, trả giá .
Hệ thống:\[ Không thể 40%.\]
Trần Mộc Mộc :" 20%"
Hệ thống:\[35% , không thể ít hơn.\]
Trần Mộc Mộc bình tĩnh đáp:" 15%".
Hệ thống tức giận đáp: \[Ngươi quá đáng.\]
Trần Mộc Mộc tiếp tục nói:"1..."
Hệ thống hoảng hốt, yếu ớt nói:\[ Được rồi 25% thì 25%.\]
Trần Mộc Mộc cười nhẹ:" Như vậy có được hơn không."
Trần Mộc Mộc sau khi cùng hệ thống thỏa thuận vay tiền với lãi suất 25% thì nàng đã vay 100 văn tiền để kích hoạt gian hàng thu mua trong Trung tâm thương mại. Sau khi hệ thống thông báo gian hàng thu mua đã được mở, Trần Mộc Mộc đưa chạm vào vòng tay, sảnh Trung tâm thương mại liền xuất hiện trước mắt nàng, nàng lập tức vào gian hàng vừa mới kích hoạt. Trong gian hàng hiện lên rất nhiều thứ sẽ thu mua.nhưng Trần Mộc Mộc chỉ chú ý đến ô rau dại và nấm dại. Những thứ này ở đây có rất nhiều, trong kí ức của nguyên chủ thì nàng ấy rất thường xuyên vào núi hái những thứ này.
Sau khi tìm được phương pháp kiếm tiền, lòng Trần Mộc Mộc trong nhẹ hẳn đi, hai mắt cũng không trụ được nữa . Nàng bước nhẹ xuống giường, cuối người ôm lão tam đang ngủ say sưa lên giường, rồi nằm xuống cạnh hắn. Từ lúc tỉnh đến giờ mới chỉ gần một canh giờ mà nàng cảm thấy cứ như một ngày vậy, mệt mỏi vô cùng. Mí mắt Trần Mộc Mộc cứ nặng trĩu rồi chìm dần vào giấc ngủ.
Ánh nắng hoàng hôn xiên qua khe cửa chiếu lên mẫu tử Trần Mộc Mộc đang ngủ say nằm trên giường, ánh sáng ngả vàng phủ xung quanh hai người như đang phủ thêm một tầng ấm áp vậy, bình yên vô cùng.
\*\*\*
Lưu ý: Truyện đã được chỉnh sửa nội dung.
Updated 87 Episodes
Comments