Chị em cây khế

Tuyết Mai nằm gọn trên người anh, được ôm vào lòng, quanh mũi thoang thoảng mùi hương quen thuộc. Cô ngóc cái đầu nhỏ dậy, chui ra khỏi vòng tay to lớn nhìn người dưới thân.

- Là cậu sao?

- Không định đứng dậy à?

Tuyết Mai hoảng hồn nhìn lại, cả người cô đều đè lên người anh, vậy mà lại lấy đại mỹ nam ra làm đệm thịt, tội lỗi tội lỗi. Tay cô vịn vào ngực của anh để đứng dậy, phủi quần áo nhìn anh cười trừ.

- Ngại quá, cậu vẫn ổn chứ?

Cô đưa tay ra trước mặt Hoàng Đăng ngỏ ý muốn kéo anh dậy. Bàn tay trắng trẻo, non mềm đang đưa về phía anh thế mà anh nỡ phũ phàng cứ thế đứng dậy chả thèm để ý đến cô.

Hoàng Đăng phủi đi lớp đất cát trên đồng phục, lục tay vào túi quần lấy ra hai tờ tiền.

- Trả cậu.

Tuyết Mai nhận lấy, vừa định nói chuyện thì người trước mặt đã quay đầu bỏ đi. Cô đuổi theo sau lưng, miệng không ngừng lải nhải.

- Này sao hôm qua không kết bạn với mình vậy?

Anh hơi khựng lại, nghĩ đến mảnh giấy nhăn nhúm, có chút chột dạ

- Làm mất.

- Ò bảo sao, vậy giờ kết bạn được không?

- Không.

Bị từ chối thẳng thừng Tuyết Mai có hơi bất ngờ, đại nam thần nhìn hiền lành thế mà lại lạnh lùng với cô như vậy.

- Sao vậy?

- Không quen.

Cô nhảy một cái đến trước mặt anh, ngăn bước chân nam thần lại, đưa tay ra muốn làm quen.

- Không sao giờ làm quen vẫn chưa muộn. Tớ là Trương Tuyết ...

Chưa nói hết câu đã bị anh chặn họng.

- Không cần.

Anh chỉ nhìn qua một cái rồi lách người bỏ đi. Với tính cách của Tuyết Mai thì không bỏ cuộc ở đây được, cô đuổi ngay theo sau.

- Đừng đi chứ, cậu chậm thôi chờ tớ, này...này.

...----------------...

Kết thúc lễ khai giảng mọi người đều trở về nhận lớp mới. Tuyết Mai đành tạm biệt nam thần để đi nhận lớp. Trong lớp 11a2 không khí khá náo nhiệt, mấy bàn túm năm tụm ba nói cười vui vẻ, họ kể về những trải nghiệm của mình trong kỳ nghỉ kè với giọng đầy phấn khích.

Tuyết Mai bước vào, nhìn quanh một lượt, đa số đều là những gương mặt thân quen từ 10a2 chuyển lên.

- Hú, hú Tuyết Mai bên này.

Đan Quỳnh giơ tay lên cao quơ quơ, Tuyết Mai nhìn sang, Đan Quỳnh vỗ vỗ vào ghế chống bên cạnh ra hiệu cho cô.

Tuyết Mai bước đến treo cặp sách sau ghế, ung dung ngồi xuống. Đan Quỳnh ôm từ trong cặp ra đống đồ ăn vặt đặt trước mặt cô, đắc chí nói.

- Tiểu phú bà đây mua tặng cho cậu đấy, thích không?

Tuyết Mai thấy đồ ăn là sáng mắt, vơ vội lấy mấy gói gần nhất cầm lên xem.

- Oaa, toàn là đồ Mỹ cậu mua ở đâu vậy?

- Hè rồi qua bên đó chơi, tiện tay mua làm quà cho cậu.

Tuyết Mai làm ra bộ sụt sùi sắp khóc, ôm chằm lấy Đan Quỳnh, tay ra sức siết chặt.

- Ôi tiểu phú bà, yêu cậu chết đi được.

Đan Quỳnh vô cùng đắc ý, giây phút này cảm thấy số tiền mình bỏ ra thật xứng đáng.

- Vậy là đúng rồi.

- À tí quên, tớ cũng có cái này cho cậu.

Tuyết Mai đang cắn dở miếng bánh, thì nhớ ra đồ trong cặp mình, cô ngậm bánh trong miệng quay người lôi ra từ trong cặp cuốn tiểu thuyết Harry Potter. Đan Quỳnh vừa nhìn thấy mắt đã sáng rực, không ngậm được miệng, tay run run cầm lấy.

- Ôi mẹ ơi Harry Potter bản chữ nổi luôn, ngừng in rồi sao cậu mua được?

- Chị họ tớ có thấy cậu thích nên tớ mua lại cho cậu. Bà ấy giữ sách lắm mãi mới mua được đấy.

- Mẹ! Yêu cậu thế nhờ.

Đan Quỳnh vuốt ve bìa sách mãi, còn cúi người sát xuống để nhìn tường chi tiết nhỏ đầy tấm tắc.

- À đúng rồi năm nay lớp mình vẫn cô Trương chủ nhiệm à?

Nghe nói đến cô chủ nhiệm là Đan Quỳnh ngồi thẳng dậy ngay. Cô cẩn thận cất cuốn sách lại vào cặp, quay ra nhìn Tuyết Mai gật đầu đầy miễn cưỡng.

- Um, vẫn bả chứ ai.

Bỗng nhiên Đan Quỳnh giật đùng đùng ôm chặt lấy Tuyết Mai.

- Ây tớ không muốn bị đổi chỗ nữa đâu, năm ngoái đã không được ngồi với cậu rồi.

Tuyết Mai cốc nhẹ lên đầu cô một cái.

- Tại cậu rủ tớ lén ăn vụng trong giờ bà ý nên mới bị đổi chỗ. Năm nay lại chủ nhiệm nữa không biết còn đổi không.

- Tớ không muốn.

Tuyết Mai kéo người Đan Quỳnh ra, vỗ vai cô đầy khí thế. Bốn mắt nhìn nhau hừng hực quyết tâm khởi nghĩa.

- Người chị em, cậu yên tâm, dù bà ý có băm tớ thành trăm mảnh, tớ vẫn sẽ tìm về với cậu.

Tuyết Mai nói với giọng đầy hùng hồn, thể hiện quyết tâm sống chết của mình. Chưa kịp thể hiện xong khí thế thì đã đánh trống. Mọi người ổn định ngồi vào chỗ của mình, tay hai người dưới ngăn bàn nắm chặt, trông rất căng thẳng.

Cô Trương bước vào lớp đặt một tập giấy mỏng lên bàn, nghiêm túc nhìn dưới lớp.

- Ở đây đa số đều là a2 cũ, chắc đã quen mặt cô rồi vậy không cần giới thiệu nữa. Năm tới cô vẫn sẽ đồng hành cũng các em, mong chúng ta hợp tác vui vẻ.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, Hoàng Đăng trong bộ đồng phục trắng, đứng ngay ngắn ngoài cửa.

- Quên chưa nói với các em, năm nay trường ta có thêm một học sinh nữa chuyển đến sẽ học ở lớp mình. Các em giúp đỡ bạn nhé.

Cô Trương vẫy tay gọi, Hoàng Đăng từ ngoài cửa bước vào, cả người đều là cảm giác sạch sẽ, thanh cao khiến người ta dễ chịu.

- Em giới thiệu đi?

- Chào mọi người, tôi là Nguyễn Hoàng Đăng, sau này sẽ chung lớp mới mọi người, mong được giúp đỡ.

Từ giây phút anh bước vào cả lớp đã ồ woa với nhan sắc cực phẩm kia rồi, anh cất giọng lại làm xôn xao thêm lần nữa. Người thì đẹp giọng lại hay, thật khó để người ta không chú ý.

Tuyết Mai thì khỏi phải nói, cô mừng ra mặt, thế mà lại có duyên học cùng lớp với soái ca, ông trời cũng muốn giúp cô.

- Vậy em chọn một chỗ để ngồi đi.

Tuyết Mai nghe vậy, mắt láo liêng nhìn quanh lớp, cả lớp đều kín người, chỉ còn bàn phía sau cô là chưa có ai.

Cô dứt khoát buông tay Đan Quỳnh, ôm cặp chạy tót xuống dưới ngồi. Đan Quỳnh ngơ nhác nhìn bạn mình, há hốc mồm ngạc nhiên.

Tuyết Mai vẫy vẫy tay, chỉ vào ghế chống bên cạnh. Hoàng Đăng cũng đã nhìn thấy cô từ khi mới bước vào lớp, không muốn ngồi chung nhưng đành phải chịu. Để chọn ngồi với một người xa lạ thì ngồi với Tuyết Mai vẫn tốt hơn một chút.

Anh đặt cặp ngồi xuống bên cạnh, Tuyết Mai háo hức vô cùng, trong lòng vui như nở hoa.

- Chúng mình có duyên thật, thế mà lại chung lớp.

Anh chỉ nhàn nhạt đáp lời:

- Um

Đại nam thần đúng là lời nói như ngọc, quyết không nói lời thừa thãi. Nhưng kệ vì anh đẹp nên Tuyết Mai đều tha thứ hết.

Cô cứ ngây ngốc nhìn Hoàng Đăng nào để ý đến người bạn vừa thề sống chết ở bên trên đang đen mặt lại. Đan Quỳnh mặt mày cau có, lia ánh mắt hận thù về phía hai người bàn sau, rồi bất lực quay lên, miệng vẫn lẩm bẩm.

- Đúng là chị em cây khế, thấy trai bỏ bạn, tên mặt trắng đó cũng đâu đẹp bằng mình. Đồ vô lương tâm.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play