Chân Trời Năm 17 Tuổi
Vào một buổi chiều tháng 9, cái nắng nóng của mùa hạ dần được thay thế bằng những cơn gió nhẹ nhàng và không khí dịu mát của những ngày đầu thu.
Trương Tuyết Mai vẫn đang lăn lộn trên giường, hôm nay là ngày cuối cùng trong kỳ nghỉ hè này, cô định bụng sẽ nuông chiều bản thân chút, kẻo lúc đi học sẽ khó mà lười biếng được như vậy nữa. Nhìn đồng hồ đã 8 giờ sáng, tuy không còn nắng gắt nhưng mặt trời cũng đã lên quá nửa đầu, Lê Thanh Hà từ dưới phòng bếp nói vọng lên:
- Sương Sương con dậy chưa?
Cô nhóc bị tiếng ồn làm mơ màng tỉnh giấc kéo chiếc chăn lên trùm kín đầu. Gọi liên tục ba bốn lần mà vẫn chưa thấy đứa con gái yêu dấu hồi đáp, Lê Thanh Hà gác cái muỗng canh trên tay lên thành nồi, tháo tạp dề đi lên tầng. Mở cánh cửa phòng của Trương Tuyết Mai ra, bên trong chiếc rèm dày che kín khung cửa sổ chỉ để lọt vài tia nắng yếu ớt len lỏi vào.
- Sương Sương con biết mấy giờ rồi không, dậy rửa mặt rồi xuống nhà ăn sáng.
Lê Thanh Hà với lấy điều khiển tắt điều hoà, tiện tay kéo tung chiếc rèm cửa sang hai bên, mở đường cho nắng xông thẳng vào phòng. Chiếc chăn không ngăn nổi ánh sáng, từng tia nắng xuyên qua chăn chiếu vào mắt Trương Tuyết Mai. Đôi mắt đang quen với bóng tối không kịp thích nghi bị ánh nắng làm cho chói mắt, cô vô thức lấy tay che lại. Lê Thanh Hà kéo tay của con gái ra, tiện thể lôi cô ngồi dậy, Trương Tuyết Mai thuận theo lực của mẹ mà ngồi dậy.
- Mẹ, bây giờ mới có mấy giờ chứ, cho con ngủ thêm tí nữa đi.
Nói rồi cô toan nằm xuống nhưng bàn tay bà đã kịp giữ lại.
- Dậy thôi, mẹ nấu đồ ăn sáng rồi, hôm nay bố mẹ đi ăn cưới, cơm trưa con tự lo nhé.
Trường Tuyết Mai nghe thế thì bừng tỉnh, ánh mắt có vài phần mong chờ nhìn mẹ mình.
- Bố mẹ đi mấy ngày vậy?
- Trông cái dáng vẻ không nên thân của con kìa, chỉ đi hôm nay thôi cô nương, đến đêm là về rồi, nếu muộn quá con cứ ngủ trước không phải đợi bố mẹ, mai còn đi khai giảng nữa.
Nói đến khai giảng Trương Tuyết Mai mới chợt nhớ ra cô vẫn còn vài món đồ dùng học tập nữa cần phải mua. Thôi thì ông trời cùng không chấp thuận cho cô ngủ nướng nên đành dậy. Lê Thanh Hà đã xuống dưới nhà trước để dọn đồ ăn sáng, vệ sinh cá nhân, thay một bộ quần áo khác Trương Tuyết Mai mới xuống nhà. Chưa cần đến nơi, chỉ mới ở cầu thang thôi cô đã nghe được mùi thơm của đồ ăn bay ra từ bếp rồi.
- Mẹ Hà nay cho con ăn gì vậy? Thơm quá!
Xuống đến nơi thì bà đã dọn đồ ăn ra bàn đâu vào đấy. Trương Văn Thành cũng đã an tọa ngồi vị trí chính giữa, Trương Tuyết Mai giật mình, nhìn Trương Văn Thành đầy dò sét, cô vờ nheo đôi mắt hạnh khẽ hỏi:
- Bố, nay trông bố lạ lắm nha, lâu lắm rồi mới thấy lại bố mặc áo vét, trông đẹp trai hơn bao nhiêu.
- Nhóc con chỉ giỏi nịnh, lại ăn sáng đi.
Kết thúc bữa sáng, hai vợ chồng Trương Văn Thành cũng lên đường ra trạm xe cho kịp giờ. Tuyết Mai chờ bố mẹ đi khuất, cô chạy lên lầu mở ngăn kéo lấy cái ví màu hồng đáng yêu của mình đi xuống nhà, khóa cửa nẻo cẩn thận rồi mới đi ra ngoài.
Gần nhà cô có một siêu thị rất rộng, trong đó bán siêu nhiều đồ, để tiết kiệm thời gian Tuyết Mai dự định sẽ qua đó mua. Vì gần nhà nên cô chọn đi bộ, coi như thể dục buổi sáng, vừa đi vừa ngân nga hát, móc khóa hình gấu được cô xoay vòng trên tay. Thoáng cái đã tới nơi, Tuyết Mai đẩy cánh cửa kính ra bước vào.
Đi thẳng tới khu văn phòng phẩm cô lấy những món còn đang thiếu ra tính tiền, bước chân dần chậm lại khi đi qua khu trưng bày đồ chơi, Tuyết Mai xà vào nhanh như một cơn gió, cần lấy một con gấu bông lên ngắm nghía.
- Bảo bối em đẹp quá, có muốn theo chị về nhà không, nhìn đôi mắt kìa, cả cái lưỡi này nữa, đáng yêu chết đi được.
- Chị bảo nó mà đẹp á?
Tuyết Mai quay qua chỉ thấy một cậu bé, đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy khó hiểu, trên mặt hiện rõ hai chữ chê bai. Cô nhìn lại con gấu bông nhỏ, giơ sát lên mặt, lắc nhẹ con gấu bông nói với cậu bé kia:
- Đúng vậy, em không thấy nó đáng yêu à?
- Xấu thật.
Nhóc con đó chỉ ném cho Tuyết Mai một câu lạnh băng rồi quay mặt bỏ đi, cô sững sờ mất một lúc, sau mới định thần lại nhìn con búp bê cầm trên tay lẩm bẩm:
- Cũng đâu đến nỗi.
Con búp bê nằm bất động trên tay cô, bộ lông trắng muốt xù xì lởm chởm, đôi mắt thì được làm từ hai cái cúc áo to đoành khác màu, cái lưỡi hồng hồng bằng nỉ thò ra ngoài, thấp thoáng nhìn thấy cả răng trong miệng, trông kì kì quái quái mà Tuyết Mai lại thấy nó đáng yêu.

Cô chả để tâm đến cậu bé đó nữa, kệ chỉ cần bản thân cô thấy đáng yêu là được. Cầm theo cả con gấu bông cô bước đến quầy thanh toán xếp hàng.
Gấu bông nhỏ đang cầm trên tay thì cô bất cẩn làm rơi mất. Định cúi xuống nhặt thì một bàn tay khác đã nhanh hơn chụp lấy, cầm lên trả cho cô.
Tuyết Mai nhìn qua người đối diện là một cậu chàng trông rất thanh tú, từ góc nhìn của cô chỉ thấy được một nửa khuôn mặt của thiếu niên.
Anh nhặt lên, đặt lại con gấu bông vào trong tay cô, rồi lướt qua như một cơn gió. Tuyết Mai vẫn ngây người ở đó, mùi nước xả vải thoang thoảng nơi cánh mũi.
Khi định thần lại cậu ấy đã đi từ bao giờ, Tuyết Mai vội đuổi theo đến quầy tính tiền. Bóng lưng tràng trai áo phông đen đứng trước, cô gái nhỏ bẽn lẽn núp sau tấm lưng vững chắc, Tuyết Mai chả hiểu vì sao mình lại đỏ mặt.
Đến lượt Hoàng Đăng tính tiền, anh đặt lên quầy thu ngân một chai nước lọc cùng hai bịch khăn giấy.
- Của em hết sáu mươi
Anh lục tay vào túi quần lấy ví, nhưng không tìm thấy. Nhớ lại hình như lúc sáng ra khỏi nhà vội quá để quên trên bàn phòng khách mất rồi.
- Em...
Đang định trả lại thì từ sau lưng một bàn tay nhỏ đã vươn lên, đặt con gấu bông xấu xí lên bàn, cùng vài món đồ dùng học tập.
- Tính chung luôn cho em ạ.
Tuyết Mai thấy anh loay hoay đoán là quên ví, đây lại là một cơ hội tốt để bắt chuyện. Cô đặt luôn đồ mình lên tính một thể, tạo ấn tượng tốt cho cậu bạn đẹp trai này cũng không lỗ.
-Của em tổng là hai trăm sáu ba.
Cô mò trong ví lấy ra tờ hai trăm và một tờ một trăm nữa đưa chị thu ngân. Nhận lấy tiền, thu ngân trả lại cô tiền thừa và hai túi đồ được để riêng.
Tuyết Mai đưa trả anh túi đồ, mỉm cười rất tươi.
- Cái này của cậu.
Hoàng Đăng vẫn chưa hết bất ngờ, nhận túi đồ trên tay cô, rồi đi theo ra ngoài.
- Tiền của cậu, tôi sẽ trả lại.
- Được thôi cậu định trả thế nào?
Hoàng Đăng nghĩ nghĩ, khẽ gãi đầu ngại ngùng.
- Cậu có tiện để lại số điện thoại không, về tôi chuyển trả lại.
Tuyết Mai khẽ mỉm cười, kịch bản đi theo đúng dự tính của cô.
- Được thôi.
Cô lấy trong túi đồ vừa mua ra một cây viết và quyển số nhỏ. Loay hoay viết trên trang giấy rồi xé ra đưa cho anh. Hoàng Đăng nhận lấy tờ giấy nhỏ, nhìn lên thì Tuyết Mai đã đi mất, chỉ còn bóng lưng cô chạy trong nắng sớm.
Updated 31 Episodes
Comments